Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 61
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:43
Hồi đó cô chỉ có môn Ngữ văn là học chăm nhất, vì tính thực dụng cao nhất, dùng để cãi nhau c.h.ử.i bới với người ta đều được.
Lý Đại Nha đờ đẫn.
Lý Thanh Lê đổi tư thế thoải mái hơn, ánh mắt có chút ghét bỏ: "Quan trọng nhất là, lần sau trước khi gây sự nhất định phải động não nhiều vào, liệu cơm gắp mắm! Mày xem cô Út mày đây chỉ hơn mày năm tuổi, cũng là con gái, lại còn khá ghét bỏ mày. Mày khóc có t.h.ả.m thiết hoa lê dính hạt mưa đến mấy cũng vô dụng, tao không biết thương hương tiếc ngọc đâu. Huống chi cái trò một khóc hai nháo ba thắt cổ này tao còn rành hơn mày, nhìn mày diễn thế này, tao không những không đồng cảm với mày mà tao còn muốn tẩn cho mày một trận."
"Hay là... mày để tao tẩn cho hai cái nhé? Tao nhịn vất vả lắm rồi đấy." Lý Thanh Lê bồi thêm một câu.
Lý Nhị Nha, Lý Tam Nha vội bịt miệng nhau lại, vì sợ từ miệng đối phương thốt ra hai chữ "Ác quỷ".
Lý Đại Nha sau một thoáng đình trệ ngắn ngủi, dứt khoát ngồi bệt xuống đất, ngửa cổ khóc lớn: "Oa oa!!!"
Khóc đến gọi là tê tâm liệt phế, ma âm xuyên não.
Lý Thanh Lê chỉ vào Lý Đại Nha, khí định thần nhàn giáo d.ụ.c Lý Nhị Nha và Lý Tam Nha: "Khóc như thế này mới tạm gọi là đạt chuẩn, ít nhất nghe ra là có cảm xúc thật."
Lý Nhị Nha và Lý Tam Nha rưng rưng nhìn Lý Đại Nha: Chị Cả thật đáng thương, thật nhỏ bé, thật bất lực, thật t.h.ả.m!
Bà Điêu mặc chiếc áo lót cũ không tay, tóc xõa tung, tay cầm quạt hương bồ đẩy cửa bước vào. Vừa vào thấy người khóc lớn là Lý Đại Nha, lông mày dựng lên: "Khóc cái gì mà khóc! Nửa đêm nửa hôm, khóc tang à?"
Vợ chồng anh Cả Lý nghe thấy tiếng động đến chậm một bước, thấy Lý Đại Nha ngồi dưới đất khóc như mưa, xót con không chịu được. Hai vợ chồng vội kéo nó dậy, chị dâu Cả lau mặt cho nó.
"Tam Nha, chuyện là sao thế này?" Chị dâu Cả hỏi Lý Tam Nha.
Lý Tam Nha nhăn nhó mặt mày: "Thì là... tối nay con ngủ với cô Út, cô Út hầm canh rắn, con với chị Hai được ké một bát, chị Cả không được ăn, cho nên..."
Anh Cả Lý bất lực thở dài, chị dâu Cả nhẹ giọng mắng: "Đại Nha, con mười lăm tuổi rồi, là thiếu nữ lớn rồi, không thể cứ hở tí là lăn ra ăn vạ khóc lóc được, biết chưa? Truyền ra ngoài người ta nói con thế nào?"
Lý Đại Nha chẳng nghe lọt lời mẹ, nó ngẩng phắt đầu lên, giọng khàn đặc khóc lóc kể lể: "Cái gì? Tam Nha tối nay ngủ ở chỗ cô Út á? Thế con cũng muốn ngủ ở đây! Cô Út cô không thể thiên vị như thế, canh rắn hai đứa nó được ăn, hai đứa nó còn được ngủ ở chỗ cô, thế con cũng muốn!"
Bà Điêu lườm nó: "Nó là bề trên hay mày là bề trên? Nói chuyện với cô Út mày kiểu gì đấy hả! Thằng Cả, vợ thằng Cả, chúng bay có biết dạy con không, không biết để tao dạy giúp cho?"
Chị dâu Cả lén kéo áo Lý Đại Nha, nhưng Lý Đại Nha lại bướng bỉnh vô cùng, cứ nhìn chằm chằm Lý Thanh Lê không buông.
"Phụt..." Lý Thanh Lê không nhịn được, cười thật sự. "Mày muốn ngủ ở đây à? Cũng được, ngày mai mày giúp tao làm việc nửa ngày, tối sẽ được ngủ ở đây. Tam Nha được ngủ cái này cũng là vì chiều nay giúp tao cấy mạ. Tao đối xử bình đẳng."
Lý Thanh Lê thầm nghĩ, cái này mà đặt vào trước kia, tao vác gậy tẩn mày một trận trước đã, cho mày biết thế nào là kính già yêu trẻ! Thế nào là chỉ cần cô Út mày vui là được!
Nhưng bây giờ cô khác rồi, cô bắt đầu —— lấy lý phục người, dĩ hòa vi quý.
Xem! Cô tiến bộ rồi nhé! Cô đã bước xuống một bước từ đỉnh cao cực phẩm, tuy chỉ là một bước nhỏ của cá nhân cô, nhưng lại là khởi đầu của sự cải tạo mà!
Lý Đại Nha nhìn Lý Tam Nha, Lý Tam Nha gật đầu như gà mổ thóc: "Em giúp cô Út cấy mạ cô mới đồng ý cho em ngủ ở đây đấy."
Lý Đại Nha tức khắc héo rũ. Nó muốn ngủ phòng cô Út là để ngủ cho sướng, nhưng vì ngủ ở đây mà phải làm việc gấp đôi, mệt hơn, thế thì chẳng phải là lẫn lộn đầu đuôi sao?
Bà Điêu thấy Lý Đại Nha im lặng, phe phẩy quạt hương bồ châm chọc: "Cái đồ khôn lỏi, tâm địa còn nhỏ hơn lỗ kim, người khác có cái gì mày cũng phải có cái đó, sợ thiệt thòi dù chỉ một tí tẹo! Có mỗi tí canh rắn, lại là do cô Út mày tự bắt, cha mẹ mày không ăn, chú thím mày không ăn, anh em mày không ăn, mày không ăn thì c.h.ế.t à? Hay là mày cao quý hơn cả cha mẹ anh em mày?"
Trong phòng đang náo nhiệt, phòng anh Tư Lý bên cạnh phòng anh Hai Lý đột nhiên truyền đến tiếng hét hoảng hốt của chị dâu Tư.
"Mẹ! Anh Cả, chị Cả! Thành Thụy bảo đau bụng, đau đến lăn lộn trên giường rồi! Mọi người mau sang giúp anh ấy với!"
Lúc này Lý Thanh Lê và mọi người chẳng ai còn tâm trạng để ý đến Lý Đại Nha nữa, ai nấy vội vàng chen chúc sang phòng anh Tư Lý. Còn chưa chen vào được đã nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn khó chịu của anh Tư Lý.
