Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 65
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:44
Chị dâu Ba đang ở bờ sông tán gẫu với chị dâu Ba nhà họ Cam, mẹ Hứa Nhị Mai là Chu Thục Lan, mẹ La Tiểu Miêu là Ngô Hồng Phượng, cười nói vui vẻ. Đột nhiên nghe thấy tiếng hát không thể gọi là hay ho gì vang lên từ phía sau, đến gần dần. Đầu óc chị ta còn chưa kịp nảy số thì cơ thể đã theo phản xạ có điều kiện run lên bần bật, lưỡi líu lại.
"Chị Ba, hóa ra chị ở đây nói chuyện với chị Ngọc Phân, chị Thục Lan, chị Hồng Phượng à? Bảo sao em ở nhà không thấy chị." Lý Thanh Lê bước đi nhẹ nhàng, giọng nói thanh thúy mang theo ý cười.
Chị dâu Ba cười cứng đờ quay đầu lại: "... Ờ, ừ, em út tìm chị dâu làm gì thế?"
Lý Thanh Lê cười ngọt ngào: "Em có một việc muốn nhờ chị Ba giúp đây."
Ngày hôm sau, đội sản xuất lại xuất hiện thêm vài lời đồn đại hư thực lẫn lộn. Trong đó có một tin về nữ thanh niên trí thức Lưu Ngọc Hân, nói rằng một người anh em của cô ở nơi khác xảy ra chuyện, liên lụy đến cả cha mẹ cô ở thành phố bị bắt đi thẩm tra, suất học Đại học Công Nông Binh e là không giữ được.
Dưới sự lan truyền của "tổ loa phóng thanh" bao gồm chị dâu Ba Lý cùng mấy bà chị em thân thiết - những người có miệng lưỡi sắc bén, khả năng thêm mắm dặm muối và tốc độ lan truyền tin tức xuất chúng - tin đồn nhà Lưu Ngọc Hân xảy ra chuyện như mọc thêm cánh, bay nhanh khắp đội sản xuất. Chỉ sau hai ngày, cả đại đội không ai là không biết tin này.
Còn có người mang chuyện này đi hỏi Đại đội trưởng Lý Thành Năng. Lý Thành Năng úp úp mở mở không phủ nhận, thế là tin đồn càng lan truyền mạnh mẽ hơn.
Hai ngày nay không cần đi làm, Lý Thanh Lê cuối cùng cũng được nghỉ ngơi đàng hoàng. Cô ngủ một mạch từ sau khi ăn xong hai bát cơm sáng đến tận lúc trời sẩm tối, bỏ qua luôn cả bữa trưa.
Cùng sở hữu chất lượng giấc ngủ "một giấc không dậy" như cô còn có anh Tư Lý, nhưng người nắm giữ kỷ lục thời gian ngủ dài nhất nhà họ Lý vẫn là ông cụ Lý.
Người ta nói sao nhỉ? Cha vẫn mãi là cha!
Mắt thấy trời sắp tối hẳn, ráng chiều chân trời cùng trăng sao đã ló dạng, bụng Lý Thanh Lê réo lên ầm ĩ biểu tình, lúc này cô mới miễn cưỡng bò dậy.
Lúc cô dậy thì đám anh Cả Lý vẫn còn ở ngoài ruộng phần trăm của nhà chưa về. Lý Thanh Lê đi ra vườn rau bờ sông dạo một vòng, lúc ra trên tay đã có thêm hai quả cà chua và một quả dưa chuột. Tiện thể cô xuống bờ sông rửa sạch chúng.
Từ bờ sông đi lên cầu gỗ, trên tay cô chỉ còn lại hơn nửa quả cà chua. Đỉnh quả cà chua còn hơi xanh, c.ắ.n một miếng bột bột, nước ngọt tràn trề chua chua ngọt ngọt, ăn khá ngon.
Trên cầu có gió, Lý Thanh Lê dựa vào thành cầu gỗ, vừa ăn cà chua vừa ngửa đầu ngắm sao trời, vừa hóng gió đêm mát lạnh mùa hè. Cảm giác này —— thật sự là thoải mái dễ chịu. Cho đến khi tiếng khóc của một người phụ nữ phá vỡ sự yên tĩnh này.
Lý Thanh Lê bỏ nốt miếng cà chua còn lại vào miệng, xoa xoa tay nhìn về phía nam cầu gỗ, chỉ thấy lờ mờ một người phụ nữ dáng người trung bình, hơi gầy đang lê bước chậm chạp về phía cô.
"Cô giáo Lưu? Là cô phải không?" Lý Thanh Lê hỏi.
Không ngờ cô vừa dứt lời, người kia khóc càng to hơn, càng nức nở, như thể chứa cả bụng uất ức không chỗ giải tỏa.
Lý Thanh Lê xác định là Lưu Ngọc Hân, lập tức đón lấy cô ấy, dẫn về hướng nhà mình, cũng không vội hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Về đến phòng mình, Lý Thanh Lê thắp đèn dầu, đưa cho Lưu Ngọc Hân cái khăn tay, rồi ngồi trên ghế chống cằm nhìn cô ấy khóc.
Trận khóc này của Lưu Ngọc Hân kéo dài quá lâu, khiến Lý Thanh Lê không khỏi thả hồn lên mây.
Thời gian gặt hái bận rộn vừa qua, ngày nào cũng đi làm, quả thực có thể sánh ngang với những ngày tháng dùi mài kinh sử thi cấp ba, trở thành khoảng thời gian cần cù nhất trong đời cô. Nhìn xem dạo này cằm cô cũng nhọn ra rồi, nhìn không còn phúc hậu như trước nữa. Điều an ủi duy nhất là cô trời sinh đẹp sẵn, phơi nắng thế nào vẫn trắng trẻo.
Nhưng mà, cô đã tiến bộ lớn như vậy, xin mẹ ít tiền mua đồ ăn vặt, mua vải may váy mới... chắc không quá đáng đâu nhỉ?
Lý Thanh Lê đang nghĩ xem váy mới nên may kiểu gì thì Lưu Ngọc Hân rốt cuộc cũng khóc mệt, thở hổn hển một hơi.
"... Lương Lỗi tối nay đến tìm tôi, anh ấy nói muốn chia tay." Giọng Lưu Ngọc Hân khàn đặc, ch.óp mũi đỏ bừng, nói xong trong mắt lại dâng lên màn sương, đáng thương vô cùng.
Lý Thanh Lê lại nắm c.h.ặ.t lấy tay cô ấy, chân thành nói: "Cô giáo Lưu, chúc mừng cô!"
Lưu Ngọc Hân quên cả khóc, nước mắt đọng lại muốn rơi không rơi: "Chúc mừng cái gì?"
"Chúc mừng cô đã loại bỏ được đáp án sai! Cỏ thơm nơi nào chẳng có, hà tất phải đơn phương yêu một đóa hoa dại ven đường? Đàn ông hai chân chạy đầy đất, người tiếp theo vĩnh viễn là người tốt nhất!" Lý Thanh Lê thuận miệng tuôn ra một tràng.
