Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 79
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:46
Trước khi vào cửa hàng cô còn là đại gia, lúc đi ra ngoài, trừ 7 xu và phiếu lương thực cô cố tình để dành mua bánh nướng, thì cái túi thực sự sạch sẽ hơn cả khuôn mặt không tì vết của cô.
Lý Thanh Lê tiêu tiền trước giờ vẫn vậy, khoản ăn mặc thì mắt không chớp lấy một cái. Xách đồ ra khỏi cửa hàng, cô đi thẳng đến hàng bán đồ ăn mua bánh nướng.
Đưa tiền và phiếu gạo, nhận lấy bánh nướng, Lý Thanh Lê c.ắ.n một miếng, chỉ nhai một cái liền nhổ ra, quay sang đối diện với ông chủ cửa hàng: "Đồng chí, bánh nướng nhà ông vị không đúng, nhân này thiu rồi!"
Ông chủ bụng phệ lười biếng nhấc mi mắt lên, liếc cô một cái từ kẽ mắt đầy thịt mỡ, giọng điệu uể oải: "Cô nếm nhầm rồi."
Lý Thanh Lê nhíu mày: "Tôi không nếm nhầm."
Ông chủ béo cười khẩy một tiếng, đổi tư thế: "Cô nếm nhầm rồi!"
Lý Thanh Lê sao chịu để yên. Nhà cô không phải dân thành phố, phiếu gạo đều là đổi bằng lương thực trong nhà. Cô bỏ ra 7 xu và phiếu lương thực chỉ để mua một cái bánh nướng thiu à? Coi cô là đứa ngốc ném tiền qua cửa sổ chắc?
Đôi mắt to của Lý Thanh Lê đảo một vòng, cười cười tiến lên, ôn tồn nói: "Đại ca, biết sai sửa sai là đồng chí tốt. Anh không muốn vì một cái bánh nướng mà cãi nhau với đồng chí nữ như tôi chứ? Phố xá người qua kẻ lại, anh bảo tôi đứng đây la toáng lên là nhà anh bán bánh thiu, ảnh hưởng đến việc buôn bán của anh biết bao? Nếu tôi tức giận, lại tìm người tố cáo anh, thì ảnh hưởng càng không tốt, anh nói có phải không?"
Ông chủ béo ngước mắt trừng cô hung tợn. Cộng thêm vóc dáng cao to vạm vỡ, vẻ mặt dữ tợn, trông hắn chẳng giống bán bánh nướng mà giống bán bánh bao nhân thịt người hơn.
Nhưng cô gái nhỏ đối diện hắn dường như chẳng sợ hãi chút nào, cười hì hì nhìn lại hắn: "Đại ca, hôm nay tôi đi thăm người thân cùng năm ông anh trai, nhà bác tôi ở ngay ký túc xá công nhân viên chức phố sau, nhà bác còn có bốn ông anh họ nữa. Anh có trừng mắt lồi cả ra tôi cũng chẳng sợ anh đâu!"
Giọng nói cô gái trẻ thanh thúy, không hề thấy vẻ sợ hãi lùi bước.
Ông chủ béo thấy cô dường như có chỗ dựa, không sợ hãi gì, lằng nhằng một lúc, cuối cùng vẫn nghĩ thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, miễn cưỡng gói lại hai cái bánh nướng cho Lý Thanh Lê, ném mạnh xuống mặt bàn.
"Cút!"
Lý Thanh Lê nghiến nhẹ răng, cầm lấy bánh nướng, ngẩng cổ kiêu ngạo nói: "Ai biết hai cái bánh nướng này có thiu không? Trả lại tiền và phiếu gạo vừa rồi cho tôi, tôi không mua nữa!"
Sự khinh thường trong mắt ông chủ béo tràn ra có thể đựng đầy một cái chậu rửa mặt. Hắn tùy ý vơ tiền và phiếu gạo ném lên bàn, đồng xu 1 phân lăn đi thật xa.
Đợi khi sau lưng không còn động tĩnh, ông chủ béo mới khoanh tay quay lại, vừa nhìn liền thấy không đúng, còn ba cái bánh nướng nữa đâu?
Ông chủ béo c.h.ử.i rủa ầm ĩ hơn nửa tiếng đồng hồ. Đang c.h.ử.i hăng say thì cửa hàng đột nhiên có mấy người xông vào.
Chỉ thấy Lý Thanh Lê vừa rời đi đã quay lại, chỉ vào ông chủ béo nói với mấy người kia đầy căm phẫn: "Chính là quán của hắn, nhân bánh nướng dùng đồ để qua đêm bị thiu, đây thuộc về hành vi đầu cơ trục lợi, lừa gạt tiền mồ hôi nước mắt của quần chúng! Thậm chí hắn còn cố tình đưa tôi hai cái bánh nướng định mua chuộc tôi, bằng chứng tôi vẫn giữ đây! Còn nữa các đồng chí xem bộ dạng béo tốt phì nộn, tai to mặt lớn của hắn kìa, chắc chắn không thiếu việc ăn bớt lương thực của nhà nước, các đồng chí nhất định không được tha cho hắn!"
Ông chủ béo đứng hình tại chỗ: @#%……&*
Tận mắt thấy cửa hàng bị đóng cửa, ông chủ béo bị mấy người lôi đi, Lý Thanh Lê - người vừa được hời hai cái bánh nướng - đứng ở cửa hít sâu một hơi, chỉ thấy trời xanh, nước trong, đến không khí cũng ngọt ngào.
Tại sao gọi là cực phẩm, đương nhiên là vì bụng dạ cực hẹp hòi, có thù tất báo!
Lý Thanh Lê vừa ăn bánh nướng vừa đi dạo đến bưu điện, không thấy bóng dáng anh Ba Lý đâu, cô liền định một mình quay về ký túc xá công nhân viên chức.
Từ con phố dài náo nhiệt rẽ vào con hẻm nhỏ, cô thấy một con ch.ó già lông trụi lổm chổm chỗ này một mảng chỗ kia một mảng, không nhìn ra màu sắc gì đang nằm ở góc tường dưới bóng cây. Cô đứng cách đó không xa ném cái bánh nướng thiu qua.
Bánh nướng từ trên trời rơi xuống, hạnh phúc đến quá bất ngờ, con ch.ó già ăn mà nước mắt suýt rơi.
Nước mắt Lý Thanh Lê cũng suýt rơi. 7 xu cộng thêm phiếu lương thực mới mua được một cái bánh nướng đấy, quá xa xỉ quá lãng phí! Cô chỉ có thể rưng rưng c.ắ.n ngấu nghiến cái bánh nướng miễn phí kia (ý là 2 cái bánh lấy được từ lão chủ quán) mới miễn cưỡng xoa dịu được trái tim đang đau thắt của mình.
Con hẻm này khá hẹp, giờ này cũng vắng người. Khi cái bánh nướng chỉ còn lại hai miếng cuối cùng, từ đầu hẻm truyền đến tiếng bước chân loạng choạng hỗn loạn. Lý Thanh Lê ngước mắt nhìn sang, thấy một gã đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm, mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ đang lảo đảo đi tới.
