Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 9
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:34
Thấy sắc mặt hắn trong nháy mắt tái nhợt, Lý Thanh Lê làm sao không hiểu, lửa giận trong lòng tàn phá bừa bãi l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Vương Húc Đông, anh làm tốt lắm! Thời xưa bán thân còn chú trọng cái gọi là người tình ta nguyện, anh vì chút cái ăn chẳng những phí hết tâm tư lừa gạt tôi, mà thể diện, tôn nghiêm, tình yêu cũng vứt bỏ hết, thật khiến tôi bội phục! Có điều anh đừng quá đề cao bản thân, anh muốn bán, cũng phải hỏi xem tôi có muốn mua hay không. Giống cái loại ghê tởm như anh, nhìn thêm một cái tôi cũng thấy buồn nôn!"
Vương Húc Đông từng chứng kiến bản lĩnh trào phúng c.h.ử.i người của Lý Thanh Lê, nhưng khi người bị trào phúng, bị mắng là hắn, hắn mới biết lời nói của Lý Thanh Lê tàn nhẫn, độc địa và xéo xắt đến mức nào.
Lý Thanh Lê thưởng thức bộ dạng xanh xám mặt mày của Vương Húc Đông, trong lòng nghĩ đến những mô tả về hắn trong tiểu thuyết, chỉ cảm thấy mắng như vậy vẫn còn nhẹ chán.
Theo tiểu thuyết viết, Vương Húc Đông ở nhà là con thứ ba, bên dưới còn năm đứa em. Đồng lương ít ỏi của cha mẹ hắn không nuôi nổi cả gia đình lớn như vậy, Vương Húc Đông mỗi tháng còn phải gửi tiền về nhà, dẫn đến cuộc sống của chính mình vô cùng túng quẫn, thường xuyên bị đói.
Xuống nông thôn mấy năm nay, Vương Húc Đông bị đói đến sợ. Để có thể ăn no bụng, hắn quyết định tìm một "phiếu cơm dài hạn" ở đội sản xuất. Sau đó hắn đặt mục tiêu vào cô con gái út được cưng chiều nhất nhà Lý Khánh Sơn - Lý Thanh Lê.
Đầu óc Vương Húc Đông linh hoạt lại biết luồn cúi, mọi chuyện liền phát triển theo dự tính của hắn. Lý Thanh Lê thích hắn, hai người yêu đương, nhà họ Lý chăm sóc hắn hết mực. Nhờ có nhà vợ bản địa mà mức sống được cải thiện, sau này lại có thêm ông anh vợ có tiền đồ, hắn càng không có lý do buông tha Lý Thanh Lê.
Cho đến khi vắt kiệt giá trị lợi dụng cuối cùng của Lý Thanh Lê, Vương Húc Đông không chút do dự đá bay cô, quay đầu đi tìm chân ái.
Đây chính là cuộc đời vừa nực cười vừa bi t.h.ả.m của bà cô em chồng cực phẩm Lý Thanh Lê trong 《 Thập niên 70 ngọt sủng mật ái 》.
Giờ khắc này, Lý Thanh Lê đột nhiên cảm thấy một tia may mắn. May mắn chính là cô mơ thấy cuốn tiểu thuyết này trước khi cốt truyện bắt đầu. Vận mệnh đã mở sẵn đáp án bài thi cho cô, chỉ cần cô đủ cẩn thận dè dặt, là có thể tránh được đáp án sai.
Nghĩ đến đây, Lý Thanh Lê càng thêm bình tĩnh, cũng đột nhiên có cảm giác như được khai sáng. Nếu tình cảm đã như vậy, những chuyện khác chẳng phải cũng thế sao? Cốt truyện chưa bắt đầu, tương lai chưa xảy ra, tất cả đều có khả năng!
Chỉ cần cô thay đổi, không dây dưa với Vương Húc Đông, không quậy phá lung tung, không tìm đường c.h.ế.t, thì làm sao cô có thể kết cục thê t.h.ả.m được? Nói cho cùng, tương lai là do chính mình đi ra, chứ không phải do một cuốn sách quyết định!
Nghĩ vậy, trái tim thắt c.h.ặ.t cả buổi sáng của Lý Thanh Lê bỗng dưng buông lỏng.
Có điều đối mặt với khuôn mặt này của Vương Húc Đông, tâm trạng cô vẫn chẳng tốt lên được.
"Phiền anh cút khỏi nhà tôi, trước kia coi như tôi mù!"
Lý Thanh Lê ném lại câu nói đó rồi chui tọt vào bếp xới cơm cho mình.
Dưới ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của người nhà họ Lý, Vương Húc Đông rốt cuộc làm thế nào đi ra khỏi cổng lớn, e rằng chính hắn cũng không biết.
Lý Thanh Lê bưng bát cơm đầy có ngọn ngồi vào chỗ cũ quen thuộc. Trên chiếc bàn vuông, bà Điêu ngồi bên tay phải cô, đối diện là chị dâu Cả, chị dâu Ba cùng Lý Đại Nha. Ngồi chắn ngang bên trái là anh Cả, anh Hai và Lý Đại Bảo. Bên tay phải là anh Ba, anh Tư, Lý Nhị Bảo, chị dâu Hai, chị dâu Tư. Còn đám trẻ con khác thì gắp thức ăn rồi đứng ăn sang một bên.
Vương Húc Đông nhắm vào nhà họ Lý, tự nhiên là bởi vì điều kiện sinh hoạt nhà họ Lý cũng được coi là khá giả. Chỉ nhìn bữa cơm trưa nay thôi: có thịt kho tàu sốt tương thơm nồng, tai heo ngâm mắm cực kỳ đưa cơm, trứng gà xào hẹ thanh hương, rau muống xào ớt xanh, canh trứng gà cà chua...
Tuy rằng là vì vụ gặt hái lao động nặng nhọc nên mới làm nhiều món như vậy, nhưng so với nhà người khác thì vẫn phong phú hơn không ít.
Giờ khắc này, mọi người trong nhà họ Lý lại chẳng mấy để tâm đến đồ ăn ngon. Tuy tuổi tác khác nhau, diện mạo khác nhau, chiều cao khác nhau, nhưng ánh mắt bọn họ nhìn về phía Lý Thanh Lê đều giống hệt nhau: Đều chứa đầy sự đồng cảm sâu sắc!
"Cái thằng Vương Húc Đông ranh con lòng lang dạ sói, cái đồ rùa đen khốn nạn sinh con không có lỗ đ.í.t! Tao còn tưởng nó là người tốt, không ngờ trồng trọt không ra mầm, hóa ra là một hạt giống lép thối nát! May mà Tiểu Lục nhà ta thông minh, nếu không thì bị nó lừa thật rồi!" Bà Điêu nghiến răng nghiến lợi mắng.
