Cô Em Chồng Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 92
Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:48
Nói xong cô quay người đi không nhìn hắn.
Vương Vệ An lại bám riết không tha, vội vàng giải thích: "Không đâu, anh đảm bảo với em, mẹ anh tuyệt đối sẽ đồng ý, sẽ không ngăn cản chúng ta đến với nhau."
Lý Thanh Lê lại quay người đi: "Em không tin!"
"Thật mà!" Vương Vệ An lại đuổi theo, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào cô, vô cùng chân thành nói: "Anh về nông thôn tìm vợ chính là vì mẹ anh cảm thấy con gái nông thôn thuần phác thật thà, trên biết kính hiếu cha mẹ chồng, dưới biết chăm sóc chồng con, lại biết quán xuyến việc nhà. Em Thanh Lê à, em tốt như vậy, mẹ anh sao có thể không thích em được chứ?"
Lý Thanh Lê nhíu c.h.ặ.t mày, nghe lời này trong lòng thấy không thoải mái chút nào. Sao nghe lời hắn chẳng những có chút bề trên, mà còn như tuyển nha hoàn về làm trâu làm ngựa thế nhỉ? Cô ở nhà sống sung sướng thoải mái, gả sang nhà người ta lại phải hầu hạ mẹ chồng, chồng, con cái, lo cái này toan cái kia, mệt c.h.ế.t đi được, cô cầu cái gì chứ? Sống sướng quá nên muốn tìm chút khổ sở để nếm thử à?
Ánh mắt cô lơ đãng chạm vào mắt Vương Vệ An, trên mặt thoáng ửng hồng: "Nhưng em nghĩ nếu em kết hôn, vẫn hy vọng có thể ra ở riêng, như vậy vừa không làm phiền cha mẹ chồng, lại có thể tăng tiến tình cảm vợ chồng, còn anh..."
Vương Vệ An lộ vẻ khó xử: "Cái này... Mẹ anh hay bảo anh là mạng sống của bà, bắt bà ở một mình, chắc chắn bà không chịu nổi đâu."
Lý Thanh Lê cười cười: "Em biết mà anh Vệ An, là suy nghĩ của em quá ngây thơ và ích kỷ. Nhưng nếu anh kết hôn, sau này tiền lương vẫn phải đưa vợ quản chứ nhỉ?"
Vương Vệ An thấy Lý Thanh Lê hỏi đến chuyện quản tiền, tưởng cô đã động lòng với mình, nụ cười trên mặt càng tươi hơn, hớn hở nói: "Kết hôn rồi chúng ta là người một nhà, đưa ai quản chẳng giống nhau? Mẹ anh bảo, thanh niên bọn mình tiêu xài hoang phí, không biết lo liệu cuộc sống, nên bà giữ hộ con trai con dâu trước, cần dùng tiền thì bảo bà một tiếng là được! Dù sao tất cả đồ đạc trong nhà sớm muộn gì cũng là của chúng ta."
Lý Thanh Lê thấy hắn trả lời không chút do dự, thậm chí còn coi đó là điều hiển nhiên, lập tức cảm thấy chàng trai sáng sủa trước mắt tắt ngấm ánh hào quang. Cô ngồi xuống ghế, giọng điệu lười biếng: "Ồ, nếu em nói cả đời này em chỉ muốn sinh hai đứa con, bất kể trai hay gái, anh thấy thế nào?"
Lần đầu gặp mặt đã bàn đến chuyện sinh con, điều này khiến Vương Vệ An cảm thấy Lý Thanh Lê chắc chắn đã yêu mình từ cái nhìn đầu tiên, hoàn toàn chấm mình rồi. Giờ khắc này cảm giác thỏa mãn trong lòng hắn phình to chưa từng thấy, nói chuyện cũng tùy tiện hơn vài phần.
"Sinh hai đứa sao đủ? Nhỡ hai đứa đều là con gái thì sao? Đến lúc đó hỏi ý mẹ anh đi, xem mẹ anh bảo sinh mấy đứa thì tốt."
Lý Thanh Lê bật dậy khỏi ghế, lúm đồng tiền biến mất tăm, biểu cảm có chút lạnh lùng, còn mang theo tia mỉa mai.
"Vương Vệ An, chúng ta không thành đâu, anh có thể về rồi, không tiễn." Cô dứt khoát xoay người về phòng.
Vương Vệ An bị sự thay đổi đột ngột này làm cho ngẩn người, phản ứng lại vội chạy ra trước mặt Lý Thanh Lê chặn cô lại, tức giận chất vấn: "Tại sao? Vừa rồi chúng ta chẳng phải đang nói chuyện rất vui vẻ sao?"
Lý Thanh Lê liếc xéo hắn: "Tại sao ư? Vì anh họ Vương, đàn ông họ Vương đều là đồ rùa đen khốn kiếp (vương bát đản)!"
Nói rồi cô dùng sức đẩy Vương Vệ An ra, cằm hơi hất lên, mắt nhìn lên trời, giống như một con khổng tước kiêu ngạo cao quý lãnh đạm đi lướt qua trước mắt Vương Vệ An.
Vương Vệ An: "..." Tôi họ Vương, nhưng tôi đâu có tên là Vương Bát Đản đâu!
Lý Thanh Lê vốn tưởng đây chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, trưa ngủ một giấc ngon lành, tâm trạng không tốt buổi sáng tan biến sạch. Nhưng mà cô ngủ chưa đủ bốn tiếng, chiều lại bị bà Điêu đ.á.n.h thức. Vì bà Điêu một mình không kéo nổi cô, nên đặc biệt gọi Lý Đại Bảo đến giúp sức. Hai bà cháu hợp sức lôi Lý Thanh Lê xuống giường.
"Lại có bà mối đến à? Có phiền không hả? Có để cho người ta ngủ không?" "Họ không phải đến làm mai, mà là đến làm lễ minh hôn cho con chắc? Còn không cho con ngủ, con đột t.ử mất!" "Con không cần xem mắt! Con không cần lấy chồng! Con chỉ cần đùi gà to! Giò heo! Thịt kho tàu! Phao câu gà!" "Đàn ông chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ ăn thịt của con thôi!!!" "Mẹ ơi, tha cho con đi!!!"
Lý Đại Bảo với cái đầu dưa như ch.ó gặm dùng sức giữ c.h.ặ.t Lý Thanh Lê không cho cô bò lên giường. Dù hắn cố nhịn cười đến đâu, khóe mắt đuôi mày run rẩy vẫn tiết lộ niềm vui sướng và kích động trong lòng hắn lúc này.
Không ngờ cũng có ngày hôm nay hả cô Út!!!
Bà Điêu đời nào chịu tha cho cô. Bà chẳng những đeo bộ mặt mẹ kế, mà còn làm những việc mẹ kế hay làm —— dùng sức bịt miệng Lý Thanh Lê không cho cô kêu la, đồng thời lạnh lùng nói: "Mày muốn xem cũng phải xem, không muốn xem cũng phải xem!"
