Cô Gái Xăm Hình Phượng - Chương 2

Cập nhật lúc: 06/08/2026 16:04

Nhưng ở chỗ tôi, trái tim cô ấy đã bị xé nát hơn một ngàn năm trăm lần.

Thế nên tôi luôn tự hỏi, trái tim con người rốt cuộc phải bị hủy hoại bao nhiêu lần thì mới đau đớn đến mức c.h.ế.t đi.

Tôi mở tủ, lấy ra một chiếc USB.

Tôi nói: "Đây là những đoạn video ghi lại cảnh cô bị bắt nạt. Cô đã lén lắp camera giám sát trong nhà bọn họ, tự mình ghi lại những hình ảnh nhục nhã nhất hết lần này đến lần khác, bởi vì cô đã thề rằng, cô sẽ đích thân khiến mỗi kẻ trong số chúng phải trả giá."

Tiểu Hồ Điệp ôm cuốn nhật ký, hồn siêu phách lạc, cô lẩm bẩm: "Chỉ còn lại một người nữa thôi, lão Quang Côn què."

Tôi thở dài.

Đã từng có lúc tôi nghĩ đây là con đường không thể nào đi tiếp được.

Vậy mà cô ấy thực sự sắp làm được rồi.

Tôi giật lấy cuốn nhật ký cất đi, tùy miệng nói: "Đừng khóc nữa, cô khóc mệt rồi ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy lại quên sạch, rồi lại xem nhật ký một lần nữa, trái tim lại tan nát thêm lần nữa cho xem."

Cô hỏi: "Tại sao anh lại giúp tôi giữ bằng chứng và cuốn nhật ký này? Nếu chuyện bại lộ, anh sẽ bị bọn họ g.i.ế.c c.h.ế.t mất. Tôi đã tìm khắp cuốn nhật ký mà vẫn không thấy lý do anh giúp tôi."

Tôi im lặng không đáp.

Tôi đương nhiên biết chứ, chỉ vì một cử chỉ thiện lương mà tôi có thể rước họa sát thân.

Tôi nghĩ, có lẽ vào cái ngày xăm hình Phượng Hoàng đó, dáng vẻ kiên định của cô ấy quá đỗi xinh đẹp, khiến tôi thực sự muốn chứng kiến xem, con Tiểu Hồ Điệp này rốt cuộc sẽ hóa thành Phượng Hoàng như thế nào.

Cô ấy có một thân xác mà trong mắt kẻ khác là bẩn thỉu nhất.

Nhưng cô ấy cũng có một linh hồn sạch sẽ nhất thế gian này.

Tiểu Hồ Điệp thấy tôi không trả lời, cô lau nước mắt, nghiêm túc nói: "Tôi đi mua chiếc camera cuối cùng đây. Nếu cuối cùng tôi thành công, tôi nhất định sẽ báo đáp anh."

Tôi muốn nói không cần báo đáp, tôi đã gặp được cô gái xứng đáng với hình xăm Phượng Hoàng nhất trên đời này rồi.

Nhưng tôi không thốt nên lời, chỉ nói một câu chúc cô thành công.

Thế nhưng, Tiểu Hồ Điệp đã thất bại.

Đêm đó, khi tôi đang ngủ, dưới tiệm bỗng nhiên vô cùng ồn ào.

Tôi nghe thấy tiếng người c.h.ử.i bới ầm ĩ, tiếng đập phá cửa tiệm của mình.

Tôi vội vàng giấu kỹ cuốn nhật ký và bằng chứng, đến khi xuống lầu xem thử thì thấy dân làng đã xông vào trong tiệm.

Mọi thứ trong tiệm đều bị đập nát, tôi linh cảm có chuyện chẳng lành, kết quả đã có kẻ xông lên, cầm xẻng sắt đập mạnh vào đầu tôi.

Tôi ngã gục xuống đất, bố mẹ tôi nghe thấy động tĩnh chạy ra, mẹ tôi sợ hãi khóc thét, bố tôi chắn trước người tôi, nhưng dân làng không hề dừng tay, ông cũng ngã xuống trong vũng m.á.u.

Lúc này tôi mới biết, chuyện của Tiểu Hồ Điệp đã bại lộ.

Rõ ràng thành công đã cận kề trong gang tấc, vậy mà lại vì một kẻ hoàn toàn không liên quan đến sự việc mà bị bại lộ.

Gã chủ tiệm thiết bị điện t.ử thấy Tiểu Hồ Điệp xinh đẹp, lại mua nhiều camera giám sát như vậy, nên đã từng hỏi cô mua về làm gì.

Tiểu Hồ Điệp không dám nói thật, chỉ bảo là dùng để bảo vệ an ninh.

Gã chủ tiệm nghĩ bụng chắc Tiểu Hồ Điệp lắp ở nhà mình, thế là gã xâm nhập vào những camera này, hy vọng có thể nhìn trộm cảnh Tiểu Hồ Điệp tắm, hoặc những lúc cô không mặc quần áo ở nhà.

Kết quả, gã đã nhìn thấy tất cả những nỗi đau khổ mà Tiểu Hồ Điệp phải gánh chịu.

Gã cảm thấy rất khoái chí, thật là quá kích thích, trên đời sao lại có chuyện tuyệt diệu đến thế xảy ra cơ chứ.

Ngày nào gã cũng xem những thứ đó, mỗi lần Tiểu Hồ Điệp đến mua camera, gã lại thầm nghĩ trong lòng: "Mày ăn mặc thanh thuần như thế trước mặt tao, nhưng sau lưng lão t.ử đã nhìn thấu hết mọi chuyện của mày rồi, thật là sướng c.h.ế.t đi được."

Tiểu Hồ Điệp xinh đẹp động lòng người, gã xem nhiều quá nên đ.â.m ra mất hứng thú với mụ vợ ở nhà.

Mụ vợ vô cùng nghi ngờ, không hiểu tại sao chồng mình lại biến thành một kẻ bất lực, đêm nào cũng rú rú trong phòng sách nghịch máy tính.

Một ngày nọ mụ không nhịn được nữa, thừa lúc chồng đi vệ sinh, mụ xông vào phòng sách.

Mụ vợ phát điên lên.

Nhưng mụ không chọn báo cảnh sát, mà lại công khai phát tán video của Tiểu Hồ Điệp vào nhóm chat gia đình, muốn cho bố mẹ chồng thấy họ đã nuôi dạy ra một thằng con như thế nào.

Kết quả là bố mẹ chồng gã xem xong thì ngớ người.

Trong đó có mấy gã đàn ông hình như là họ hàng sống ở làng bên cạnh.

Họ vội vàng báo tin cho người thân, thế là cả làng đều biết chuyện.

Đám đàn bà lo sốt vó, tuy đàn ông nhà mình làm chuyện đốn mạt, nhưng đàn ông là trụ cột trong nhà, nếu để Tiểu Hồ Điệp đi báo cảnh sát thì cái nhà này chẳng phải tan nát sao?

Cùng là phụ nữ, tôi đồng cảm với cảnh ngộ của cô, nhưng nếu bắt tôi phải mất đi sức lao động chính trong nhà, thì cô đừng hòng đòi lại công bằng nữa, cô đi c.h.ế.t đi cho rảnh.

Trong lúc cấp bách, họ tự phát tổ chức đi tìm Tiểu Hồ Điệp, tất cả mọi người cùng nhau phong tỏa tin tức.

Cuối cùng, một mụ đàn bà phát hiện Tiểu Hồ Điệp đang lén lút lắp camera ở nhà lão què.

Tiểu Hồ Điệp đã bị bắt.

Tôi nhìn bọn họ túm tóc Tiểu Hồ Điệp, lôi cô ấy vào tiệm của tôi.

Cô ngã quỵ xuống đất, mặt mũi đầy vết thương, thở hổn hển, cố nặn ra một nụ cười với tôi.

Tôi sờ lên đầu mình, m.á.u đã chảy đầm đìa.

Còn bố tôi đang nằm trong vũng m.á.u, bò cũng không bò dậy nổi.

Tôi từng nói với Tiểu Hồ Điệp rằng tôi không muốn giúp cô, bởi vì một khi sự việc thất bại, cả nhà tôi sẽ phải chôn thây cùng một cô gái chẳng họ hàng thân thích như cô.

Giờ đây, chỉ vì tôi không nỡ nhìn cô đơn độc chiến đấu mà giúp cô giữ lại bằng chứng, nỗi lo sợ đó đã trở thành sự thật.

Có mấy gã đàn ông biết dùng máy tính lớn tiếng tra hỏi Tiểu Hồ Điệp xem các tệp video ghi hình đang ở đâu.

Tiểu Hồ Điệp im lặng không nói một lời.

Bọn chúng cuống cuồng lên.

Trước kia bọn chúng ôm lấy Tiểu Hồ Điệp, tham lam nói cô thật đẹp, giờ đây bọn chúng lại giơ chân, hung hăng đá vào đầu cô.

Những kẻ này tát vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, đá vào vòng eo thon thả, dùng gậy đập vào đôi chân dài trắng muốt của cô.

Bọn chúng dường như không còn nhớ mình đã từng ái mộ Tiểu Hồ Điệp như thế nào, giờ đây để tự bảo vệ mình, từng kẻ một điên cuồng đ.á.n.h đập cô.

Tiểu Hồ Điệp c.h.ế.t cũng không mở miệng, lúc này một mụ đàn bà sốt ruột nói: "Đừng đ.á.n.h nữa! Đánh cô ta ngất đi là cô ta quên sạch sành sanh, thì làm sao mà khai ra được nữa!"

Đàn ông không biết cách hành hạ phụ nữ thế nào cho đau nhất, nhưng đám đàn bà này thì biết.

Để bắt Tiểu Hồ Điệp phải mở miệng, bọn họ đè nghiến cô xuống, lấy ra một chiếc kìm, kẹp c.h.ặ.t lấy móng tay của cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cô Gái Xăm Hình Phượng - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD