Có Không Giữ Mất Lại Tiếc - Chương 7

Cập nhật lúc: 13/09/2026 06:04

Được dòng bình luận này nhắc nhở, tôi dường như chợt nhớ ra điều gì đó.

Tôi lấy điện thoại ra, mở tiêu đề hot search hôm nay:

"Ý anh nói, không phải là chuyện này đấy chứ?"

Trên tiêu đề hot search, mấy chữ lớn đập thẳng vào mắt:

【Liên hôn gia tộc? Con gái độc nhất nhà họ Thẩm nghi sắp có chuyện vui!】

Tôi cạn lời.

Tối qua, trong lúc tổ chức buổi ra mắt sản phẩm mới, có một phóng viên nhân tiện hỏi vài câu về chuyện tình cảm của tôi.

Tôi chỉ thấy khóe miệng người ba hời hợt của mình lúc thì nhếch lên, lúc lại hạ xuống, rồi lại nhếch lên, cứ như AK cũng khó mà ép xuống nổi.

Cũng chẳng trách truyền thông lại dựa vào chút manh mối rồi đoán già đoán non, tạo ra cái hot search này.

Thế nên sắc mặt Hoắc Chiêu càng đen hơn.

"Không phải sao?"

Anh ta kiêu ngạo ưỡn thẳng lưng, khiến tôi nhíu c.h.ặ.t mày.

Trước đây, trong mắt tôi, trên người anh ta đâu đâu cũng là những điểm sáng, đến cả ánh mắt tôi nhìn anh ta cũng lấp lánh như có sao.

Nhưng bây giờ...

Tôi lắc đầu.

Sau khi gỡ bỏ tất cả những lớp bộ lọc trong lòng, tôi mới phát hiện anh ta cũng chẳng có gì đặc biệt.

Hóa ra giữa người với người, chẳng qua cũng chỉ là một đôi mắt thiên vị mà thôi.

"Đừng có tự dát vàng lên mặt mình. Nếu tôi muốn liên hôn, cũng chẳng đến lượt anh đâu!"

Tôi vô cùng cạn lời, vậy mà Hoắc Chiêu chỉ khinh thường cười một tiếng.

"Đừng làm loạn nữa, không phải tôi thì còn có thể là ai?"

Anh ta từng bước tiến lại gần tôi:

"Từ nhỏ đến lớn, chỉ có tôi là người ở bên cô lâu nhất.

"Cô thích tôi, tôi biết.

"Thứ cô vẫn luôn muốn chẳng phải chính là điều này sao?"

Nói xong, anh ta cúi người xuống, vậy mà định bóp lấy cằm tôi rồi hung hăng hôn lên môi tôi!

"Bốp!!!"

Tôi xoay tay, tát một cái thật mạnh vào má trái Hoắc Chiêu!

"Cô... cô đ.á.n.h tôi?!"

Anh ta trợn tròn mắt, vẻ mặt tràn đầy khó tin!

Thế là tôi lại vung tay, tát thẳng vào má phải anh ta.

"Ăn trong bát còn ngó trong nồi, trước đây sao tôi không nhận ra anh lại thích tìm đòn đến thế nhỉ?!"

"Bốp!"

"Bốp bốp!"

Nhớ lại những ấm ức tôi từng chịu đựng ở chỗ Hoắc Chiêu.

Tôi tát một cái, rồi hai cái, trực tiếp tung luôn Thập Bát Chưởng Hàng Long!

Đến cả những dòng bình luận cũng ngơ ngác:

【Đồ nữ phụ ngu ngốc kia mau dừng tay! Không thấy mặt nam chính đã bị cô tát thành đầu heo rồi à!】

【Tuy là... nhưng sao tôi lại thấy sảng khoái thế này nhỉ?】

【Trước đây bị fan cuồng của nam nữ chính c.h.ử.i đến mức không dám lên tiếng, nhưng nam chính vốn đã vừa muốn làm trai tốt vừa muốn được tiếng thơm. Mấy hôm trước còn đang tình tứ ngọt ngào với em gái bé bỏng, lại còn nói xấu nữ phụ trước mặt cô ta. Bây giờ chuỗi vốn xảy ra vấn đề mới biết tìm đến nữ phụ à?】

【Đúng vậy! Nếu tôi là nữ phụ thì tôi đã đ.á.n.h c h ế t anh ta rồi!】

【Đám công kích nữ phụ có thể im đi được không? Rõ ràng nam chính là bị ép đến bước đường cùng!】

【Năng lực không đủ thì cứ nói là năng lực không đủ, giữ không nổi việc làm ăn thuần túy là do bản thân anh ta vô dụng. Đúng đúng đúng, nam chính nhà các người bây giờ đúng là "bất đắc dĩ" quá nhỉ, nhưng cái miệng anh ta vẫn còn muốn hôn người ta cơ mà, thậm chí tối qua còn nằm chung một giường với em gái bé bỏng nhà các người nữa. Đúng là đáng sợ thật đấy!】

Mãi đến lúc hoàn hồn, Chu Ninh mới bước lên định đẩy tôi ra, nhưng lại bị tôi ngáng chân, ngã lăn xuống đất.

Cuối cùng, hai người họ bị tôi đóng gói rồi ném thẳng ra ngoài cửa.

Còn những dòng bình luận mắng c.h.ử.i tôi, tôi chẳng buồn để tâm, chỉ âm thầm ghi nhớ từng câu.

Họ mắng tôi thêm một câu, tôi sẽ nhắm vào Hoắc Chiêu thêm một lần.

Cuối cùng, dưới sự dẫn dắt của Hoắc Chiêu, tập đoàn Hoắc thị liên tục sáu tháng thu không đủ bù chi, đến tiền lương cũng khó mà trả nổi, đành phải viện đủ loại lý do kỳ quặc để sa thải một lượng lớn nhân viên.

Đương nhiên những nhân viên đó không chịu.

Thế là nội bộ công ty loạn thành một mớ hỗn độn.

Mắt thấy công ty sắp phá sản, ba Hoắc thất vọng về anh ta đến cực điểm, đành phải gọi mấy đứa con riêng được nuôi bên ngoài về, lần lượt lựa chọn người kế nhiệm.

Hoắc Chiêu trở thành một quân cờ bị vứt bỏ, ngày đêm chìm trong rượu chè.

Mất đi thân phận người thừa kế nhà họ Hoắc, ngay cả bản thân anh ta cũng khó mà tự bảo toàn, tình cảm giữa anh ta và Chu Ninh đương nhiên không còn ngọt ngào như trước.

Hai người bắt đầu cãi nhau không ngừng, lời lẽ dành cho nhau cũng ngày càng cay nghiệt.

Những dòng bình luận thất vọng vô cùng:

【Nam chính với em gái bé bỏng sao lại thành ra thế này? Tôi còn đang chờ xem hai người phát đường đây!】

【Ngày nào cũng ngoài cãi nhau thì vẫn là cãi nhau, bọn họ chưa cãi chán thì tôi đã xem chán rồi!】

【Khoan đã... Sao tôi cứ có cảm giác từ nãy đến giờ nữ phụ vẫn luôn nhìn chằm chằm vào chúng ta vậy? Không lẽ cô ta nhìn thấy chúng ta thật?】

【Sao có thể chứ, đừng dọa tôi!】

Tôi nhếch môi cười, dứt khoát không giả vờ nữa.

Tôi vung chiếc b.úa trong tay lên, khiến bọn họ hoàn toàn hoảng loạn.

【A a a, cô ta thật sự nhìn thấy chúng ta!】

【Con đàn bà điên này định làm gì vậy? Không, không... cứu mạng!】

Rầm!

Một nhát b.úa nặng nề giáng xuống.

Trước mắt tôi, cuối cùng cũng hoàn toàn trở lại yên tĩnh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Có Không Giữ Mất Lại Tiếc - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD