Cố Mộng Hồi Hương - 10 (hết)

Cập nhật lúc: 24/07/2026 14:02

Ta tiếp tục nhẹ giọng nói:

"Chỉ vì ngươi không nạp thiếp, ta liền phải mang ơn đội nghĩa sao?"

"Ngươi đã cướp đi thân phận của ta, cướp đi phụ mẫu của ta, cướp đi cả cuộc đời vốn dĩ phải thuộc về ta."

"Rồi lại lấy chính bản thân ngươi bù đắp cho ta, lẽ nào ta còn phải cảm kích khôn nguôi?"

Sắc mặt Tiêu Tuân dần trở nên trắng bệch.

"Ta chưa từng cướp đi cuộc đời của nàng."

"Dẫu nàng không phải đích nữ phủ Thái phó, ta vẫn có thể cho nàng hưởng hết vinh hoa phú quý."

"Ở Vương phủ, nàng cũng sẽ sống rất tốt."

Ta bỗng bật cười.

"Nhưng đó không phải là cuộc đời ta mong muốn, Tiêu Tuân."

"Ngươi chưa từng hỏi ta có bằng lòng hay không."

"Ngươi chỉ luôn tự mình quyết định thay ta."

"Tự quyết định thân phận nào mới thích hợp với ta."

"Tự quyết định phải sống thế nào mới gọi là hạnh phúc."

"Đến cuối cùng, lại nói với ta rằng tất cả những điều ấy... đều là vì ngươi yêu ta."

27

Hắn đối xử với ta quả thực vô cùng tốt, nhưng hắn đâu biết chỉ vì thân phận dân nữ của ta.

Mà trong tối ngoài sáng, ta đã phải chịu biết bao lời gièm pha và tủi nhục.

Mỗi khi kinh thành mở yến tiệc, chẳng một ai chịu gửi thiếp mời cho ta.

Dẫu Tiêu Tuân đưa ta đến, ngoài việc giữ phép xã giao ngoài mặt, cũng không một ai bằng lòng kết giao thân thiết với ta.

Vương gia và Vương phi đều cho rằng ta thô tục quê mùa, không xứng làm chính thê.

Vì thế, cả đời ta chỉ là một quý thiếp của Tiêu Tuân.

Mỗi khi Tiêu Tuân không có ở trong phủ, ta đều bị gọi đến học quy củ, chịu đủ mọi phép tắc.

Thế nhưng vì hổ thẹn với thân phận dân nữ của mình, ta chưa từng dám nói với Tiêu Tuân.

Ta càng sợ rằng, sau khi nói ra, người ngoài sẽ càng chế giễu một dân nữ như ta chỉ giỏi làm bộ làm tịch.

Chỉ vì thân phận thấp kém, các con của ta không được công khai gọi ta một tiếng mẫu thân.

Để giữ lấy danh phận đích xuất, ngay cả gia phả cũng không được ghi dưới tên ta.

Vừa chào đời, bọn trẻ đã bị Vương phi bế đi, bà nói sợ chúng sẽ nhiễm phải "tiện khí" trên người ta.

Tiêu Tuân biết rõ mọi chuyện, nhưng chưa từng ngăn cản.

Hắn chỉ nói rằng, con cái sẽ làm ảnh hưởng đến khoảng thời gian riêng của hai người bọn ta, được bế đi cũng tốt.

27

Nghĩ đến đây, hốc mắt ta không kìm được mà đỏ hoe.

Tiêu Tuân bước về phía trước một bước.

"Nhưng ta thật lòng yêu nàng."

Thị vệ phủ Thái phó lập tức tiến lên ngăn hắn lại.

Thế nhưng hắn vẫn không cam lòng, ánh mắt chăm chú nhìn ta.

"A Đàn, chỉ là hiện giờ nàng vẫn chưa thật sự hiểu ta."

"Đợi sau này ở bên nhau lâu hơn, nàng nhất định sẽ hiểu."

"Ta mới là người yêu nàng nhất trên cõi đời này."

Ta nhìn dáng vẻ cố chấp của hắn.

Bỗng nhớ tới trước lúc lâm chung ở kiếp trước.

Hắn cũng từng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta như thế.

Vừa khóc vừa nói rằng hắn chỉ vì quá yêu ta.

Đến tận bây giờ, hắn vẫn không hề cho rằng mình đã sai.

Hắn chỉ nghĩ rằng ta nên thấu hiểu hắn, nên tha thứ cho hắn.

Ta cười lạnh một tiếng, lùi về sau nép sau lưng mẫu thân, nhàn nhạt nói:

"Thế t.ử chẳng lẽ đã phát điên rồi sao? Ban ngày ban mặt lại nói những lời mê sảng như vậy, nữ nhi thật sự sợ hãi."

Mẫu thân khẽ cau mày, che chở ta ở phía sau, chán ghét nói:

"Mau đưa Thế t.ử trở về đi. Xem ra Thế t.ử hẳn là đã bị thứ gì nhập thân quấy nhiễu rồi."

"Giữa thanh thiên bạch nhật mà toàn nói những lời điên dại."

28

Sau ngày bị đưa trở về Vương phủ, Tiêu Tuân liền ngã bệnh triền miên.

Ngày ngày hắn nói chuyện với khoảng không, lúc thì gọi "A Đàn", lúc lại lẩm bẩm những lời như "kiếp trước", "làm lại một lần nữa".

Vương gia mời khắp danh y trong kinh thành đến chữa trị, nhưng tất cả đều chỉ nói Thế t.ử vì ưu tư quá độ mà thành bệnh.

Thế nhưng những lời ấy lọt vào tai người ngoài, chẳng qua cũng chỉ là những lời mê sảng của một kẻ điên.

Dẫu sao cũng chẳng có ai tin rằng con người còn có thể sống lại thêm một kiếp.

Dần dần, trong kinh thành bắt đầu lan truyền lời đồn.

Rằng Thế t.ử phủ Thành Vương sau một chuyến xuất hành đã bị cô hồn dã quỷ quấn thân, mắc chứng thất tâm phong, bị Vương gia hạ lệnh giam mình trong Vương phủ, cấm tuyệt không được bước chân ra ngoài.

Vương phủ từng một thời huy hoàng hiển hách, từ đó cũng hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.

Còn Ôn Ngôn vì mạo nhận thân phận, vu hãm ta, lại dính líu đến vụ hạ độc, nên bị đưa đến am ni ở ngoại ô kinh thành.

Trước lúc bị áp giải đi, nàng ta ngồi sau xe tù nhìn ta qua song sắt, bỗng dưng sững người.

Dường như nàng ta muốn nói gì đó với ta, nhưng ta chỉ lặng lẽ xoay người, thẳng bước rời đi.

Xe tù dần dần khuất xa.

Kiếp này, rốt cuộc ta cũng không còn mềm lòng vì bất cứ ai nữa.

Sau khi trở về phủ, phụ thân và mẫu thân chỉ hận không thể bù đắp cho ta tất cả những thiếu thốn suốt mười sáu năm qua.

Mẫu thân đích thân chải tóc, may y phục cho ta.

Phụ thân thì ngày nào cũng dẫn ta đọc sách, luyện chữ.

Còn Tiêu Dịch, cũng luôn tìm đủ mọi lý do để đến phủ Thái phó.

Hôm nay thì mang tới một bản cổ tịch độc bản.

Ngày mai lại nói Đông Cung vừa có được ít trái cây tươi ngon, thầy cũng nên nếm thử.

Thuở đầu, phụ thân còn nghiêm chỉnh giữ hắn lại để bàn luận chính sự.

Nhưng về sau, số lần hắn ghé thăm ngày một nhiều, phụ thân nhìn ánh mắt Tiêu Dịch luôn vô thức dừng trên người ta.

Cuối cùng cũng không nhịn được mà khẽ ho một tiếng.

"Điện hạ hôm nay... cũng đến để thỉnh giáo học vấn sao?"

Tiêu Dịch trầm mặc giây lát.

Vành tai hiếm khi ửng lên một vệt hồng nhàn nhạt.

"Vâng."

"Tiện thể... đến thăm A Đàn."

Một lời vừa dứt, cả đại sảnh lặng như tờ.

Ngay cả ta cũng sững sờ.

Mẫu thân là người đầu tiên bật cười thành tiếng, kéo phụ thân rồi cùng bước ra ngoài.

"Lão gia, trong bếp vẫn còn nồi canh đang hầm."

"Chàng theo thiếp đi nếm thử xem."

Chớp mắt, trong đại hoa sảnh rộng lớn chỉ còn lại ta và Tiêu Dịch.

Ngoài cửa sổ, gió xuân dịu nhẹ, trước sân hoa đào nở rực rỡ.

Những tháng ngày về sau đều sẽ là những tháng ngày tốt đẹp.

(Hết)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.