Cố Mộng Tiêu Qua - 1

Cập nhật lúc: 15/09/2026 03:03

Từ nhỏ tính tình ta đã trầm lặng, người ngoài đều cho rằng ta hiền lành, nhút nhát.

Thế nhưng mỗi lần đích mẫu muốn dẫn đích muội ra ngoài du ngoạn, nàng sẽ đều vì sinh bệnh mà lỡ buổi đi chơi.

Mọi người chỉ cho rằng đích muội vận khí không tốt.

Chỉ có đích tỷ chặn ta vào một góc, lạnh lùng nói:

“Là ngươi làm.”

Ta không biện giải, chỉ cúi đầu giả vờ ngoan ngoãn, rơi lệ.

Bộ dáng ấy ngược lại khiến người bên ngoài đều cho rằng đích tỷ cố ý hà khắc với thứ muội.

Dẫu vậy, ta vẫn không hề ghét nàng.

Cho đến ngày ta cập kê, nàng cùng đích mẫu bàn bạc, muốn gả ta đi thật xa, đuổi khỏi kinh thành.

Vì thế, ta đoạt lấy ý trung nhân của nàng.

Sau khi thành thân, chân tướng bại lộ, hắn thở dài nói:

“Nàng rất tốt, nhưng dẫu có như vậy, rốt cuộc vẫn không phải nàng ấy.”

Đích tỷ cũng hận ta, nói ta có thể cướp được hôn ước, nhưng không thể có được lòng hắn.

Nhưng ta có yêu hắn hay không vốn chẳng quan trọng.

Vị trí chủ mẫu, ta đã thực sự nắm được trong tay.

Sống lại một đời, ta lại trở về đúng lúc đích mẫu và đích tỷ bàn bạc việc gả ta đi thật xa.

Đối mặt với đích tỷ và đích mẫu, ta cụp mắt, khẽ khàng đáp:

“Ta nguyện ý gả đi xa.”

01

Đích mẫu ngồi trên chiếc ghế gỗ t.ử đàn, giữa mày mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.

Một lát sau, bà chậm rãi lên tiếng, giọng điệu mang theo vài phần ban ân:

“Ngươi đã bằng lòng, đương nhiên là tốt nhất.”

“Thôi gia Thanh Hà chính là thế gia trăm năm, nội tình thâm hậu, môn đệ hiển hách. Lần này định hôn cho ngươi tuy là thứ t.ử của Thôi gia, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, dựa vào gia thế và thanh danh của Thôi gia, ngươi gả qua đó chính là chính thất Thôi gia danh chính ngôn thuận.”

Bà đưa tay vuốt lại vạt áo, giọng điệu không cho phép phản kháng:

“Nếu ngươi không có dị nghị, hôn sự liền định vào mùng sáu tháng sau.”

Dứt lời, đích mẫu không nhìn ta thêm một lần nào nữa, dẫn theo nha hoàn phía sau xoay người phất tay áo rời đi.

Ta từ đầu đến cuối vẫn hơi cúi đầu, sống lưng thẳng tắp.

Đại sảnh rộng lớn thoáng chốc trở nên trống trải, lạnh lẽo, chỉ còn lại ta và đích tỷ Thẩm Thanh Yến bên cạnh.

Nàng không đi theo đích mẫu, chỉ lặng lẽ đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt nặng nề khóa c.h.ặ.t trên người ta, mang theo vẻ dò xét và tìm tòi.

Một lát sau, nàng chậm rãi bước về phía ta:

“Ngươi đang giở trò gì?”

Ta ngước mắt lên, vẫn là dáng vẻ nhút nhát, cung thuận như suốt mười mấy năm qua:

“Đại tỷ, muội không hiểu tỷ đang nói gì.”

Thẩm Thanh Yến không tin, lại tiến thêm một bước:

“Thẩm Nghi Ca.”

“Đừng giả vờ nữa.”

Ánh mắt nàng lạnh băng:

“Những chuyện trước đây ngươi làm với Thanh Hòa, ta chưa từng vạch trần, chẳng qua là nể tình tỷ muội trong phủ, không muốn gia trạch bất an.”

Nàng nhìn ta, giọng mang theo vài phần cảnh cáo:

“Lần này bàn bạc chuyện gả ngươi đi xa, cũng là chủ ý của ta, không liên quan đến những người khác trong Thẩm gia.”

“Nếu trong lòng ngươi có điều bất mãn, cứ việc nhằm vào ta, còn những người khác, chớ có động thêm tâm tư xấu xa. Nếu để ta biết được, nhất định ta sẽ không tha cho ngươi.”

Nói xong, Thẩm Thanh Yến nhìn ta thật sâu một cái, xoay người cất bước rời đi.

Vạt váy màu xanh lướt qua mặt đất, phát ra tiếng sột soạt.

Ta đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng nàng, tia ấm áp cuối cùng nơi đáy mắt cũng hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.

Nhằm vào nàng sao?

Năm xưa, ta nào phải chưa từng làm như vậy.

Trong mắt người ngoài, sinh mẫu của ta là một ngoại thất thấp hèn mà phụ thân tình cờ nạp vào phủ.

Năm ấy, bà m.a.n.g t.h.a.i ta suốt mười tháng, đến ngày lâm bồn thì băng huyết mà c.h.ế.t.

Mà ta, cũng vốn không sống nổi.

Đích mẫu không dung nổi đứa thứ nữ là ta, khi ta còn nằm trong tã lót đã định ném ta ra khỏi phủ.

Là Thẩm Thanh Yến khi ấy còn nhỏ, quỳ trước mặt đích mẫu, khổ sở cầu xin.

Nàng nói trẻ thơ vô tội, không nên phải trả giá vì ân oán của thế hệ trước.

Có lẽ lời cầu xin của nàng đã khiến đích mẫu động lòng, cũng có lẽ là vì muốn thành toàn thanh danh hiền đức của nàng, cuối cùng đích mẫu đã nới lòng, giữ lại cho ta một mạng, để ta được nuôi dưỡng trong một viện hẻo lánh của Hầu phủ, kéo dài hơi tàn cho đến tận hôm nay.

Từ nhỏ đến lớn, ta vẫn luôn ghi nhớ phần ân tình ấy.

Mà trong lòng ta, cũng chưa từng quên ơn cứu mạng của Thẩm Thanh Yến.

Mùa đông giá rét, nàng sẽ lặng lẽ đưa than sưởi ấm đến cho ta.

Bài vở khó nhằn, nàng sẽ âm thầm chỉ điểm cho ta đôi điều.

Khi Thẩm Thanh Hòa kiêu căng ngang ngược, hết lần này đến lần khác gây khó dễ, nhục nhã ta, nàng cũng sẽ thỉnh thoảng lên tiếng ngăn cản.

Bởi vậy, ta nhẫn nhịn Thẩm Thanh Hòa, chỉ vì phần ân tình ấy.

Nhưng thỏ bị dồn đến đường cùng cũng sẽ c.ắ.n người.

Ta tự bảo vệ mình, phản kích lại, có gì sai?

Chỉ là ta cũng không ngờ, người ở kiếp trước đã nghiền nát mọi hy vọng của ta, đẩy ta xuống vực sâu.

Lại cố tình chính là nàng.

Nàng muốn gả ta đi xa, đuổi ta khỏi kinh thành.

Chính miệng nàng đã cắt đứt mọi mong cầu của ta ở kinh thành, cắt đứt nơi dung thân duy nhất của ta.

Ơn cứu mạng thuở thiếu thời ấy, rốt cuộc vẫn không thắng nổi tôn ti đích thứ.

Không thắng nổi sự cách lòng giữa tỷ muội, cũng không thắng nổi sự cân nhắc thiệt hơn trong lòng nàng.

Vì thế ở kiếp trước, ta như phát điên, cướp đi ý trung nhân của nàng là Tạ Tri Qua.

Nhưng về sau thì sao?

Ta thắng được thể diện thế tục, thắng được thân phận tôn quý, duy chỉ không thắng được lòng hắn.

Khi Tạ Tri Qua biết ta không phải Thẩm Thanh Yến, rốt cuộc hắn vẫn thất vọng.

Đêm ấy, hắn uống say.

Quay lưng về phía ta, hắn thở dài:

“Nghi Ca, nàng rất tốt, nhưng rốt cuộc...... vẫn không phải nàng ấy.”

Thẩm Thanh Yến càng hận ta đến tận xương tủy, trước lúc lâm chung, nàng nằm trên giường mà bật cười.

Nàng nói:

“Thẩm Nghi Ca, ngươi cướp được hôn ước thì có thể thế nào? Ngươi, cả đời này, rốt cuộc cũng không cướp được chân tâm của hắn.”

Ta không phản bác nàng.

Chỉ vì nàng nói đúng.

Thành thân bảy năm, ta quả thực chưa từng có được chân tâm của hắn.

Nhưng ta vốn không để tâm đến chân tâm của hắn.

Thứ ta muốn, cũng chẳng phải chân tâm của hắn.

Ta muốn chính là thân phận cao cao tại thượng, là quãng đời còn lại bình an vô lo, là bản lĩnh để từ nay không còn ai có thể tùy ý ức h.i.ế.p ta.

Hai chữ tình ái, đối với ta mà nói quá đỗi xa xỉ, cũng quá đỗi vô dụng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cố Mộng Tiêu Qua - Chương 1: 1 | MonkeyD