Có Một Tên Lãng Tử Rởm Đang Yêu Thầm Tôi - Chương 3
Cập nhật lúc: 25/07/2026 17:00
Cao Diệu chạy lon ton đến bên cạnh Quý Hoài, hắng giọng gọi với những người đang ngồi bên trong: "Trật tự, trật tự nào! Anh Hoài dẫn chị dâu tới rồi."
Những người ngồi chung bàn đều là con trai, đồng thanh hô lớn một tiếng: "Chào chị dâu".
Tôi thực sự chưa từng trải qua thế trận như thế này bao giờ.
Tôi sợ đến mức rụt rè núp ra sau lưng Quý Hoài.
Quý Hoài cảm nhận được động tác của tôi, hắng giọng bảo: "Được rồi, chị dâu bọn mày da mặt mỏng, đừng có dọa cô ấy chạy mất đấy."
Quý Hoài nắm lấy tay tôi, kéo tôi đi về phía chỗ ngồi.
Ngón tay anh khẽ gãi gãi vào lòng bàn tay tôi, cảm giác tê dại lan tỏa, mặt tôi cũng bắt đầu đỏ bừng lên.
Ngồi trên bàn ăn, tôi bỏ ngoài tai mọi chuyện thế sự, chỉ một lòng chú tâm vào chuyên môn đ.á.n.h chén .
Cao Diệu nâng ly rượu lên: "Chị dâu, em mời chị một ly."
Tôi đang cầm cái chân giò gặm dang dở: Mời tôi á???
Quý Hoài xoa đầu tôi, nói với Cao Diệu: "Chị dâu mày không uống được rượu."
Tôi cũng vội bỏ chân giò trong tay xuống, giải thích với cậu ta: "A Hoài nói đúng đó, tôi không uống được rượu đâu."
Thực ra không phải là tôi không biết uống rượu, mà chủ yếu là sợ uống say rồi lại nổi điên quậy phá.
Cao Diệu gãi gãi đầu, ngại ngùng nói: "Xin lỗi nha chị dâu! Em không biết chị không uống được rượu."
"Không sao, không sao."
Cao Diệu lại tiếp tục nói: "Chị dâu, em có đặt bánh kem trái cây, chị ăn một miếng không?"
Hai mắt tôi sáng rực lên. Bánh ngọt là món tôi khoái khẩu nhất trần đời.
Cao Diệu cắt một miếng đưa qua cho tôi. Tôi định giơ tay nhận lấy, nhưng đã bị Quý Hoài kéo tay lại: "Cô ấy dị ứng xoài, không ăn được bánh của mày đâu."
Tôi cảm thấy kinh ngạc. Cũng chỉ có bố mẹ và mấy đứa bạn cùng phòng biết tôi bị dị ứng với xoài. Sao anh ấy lại biết được?
Tôi bĩu môi thầm tiếc nuối. Quý Hoài thấy vậy thì khẽ bật cười: "Ngoan nào, lát nữa anh mua vị socola cho em."
"Anh nói đấy nhé! Ăn cơm xong đi mua liền nha."
"Được."
Tôi lại tiếp tục công cuộc âm thầm đ.á.n.h chén, còn Quý Hoài thì bị hết người này đến người khác luân phiên tới chúc rượu.
Bữa trưa kéo dài đến tận hai giờ chiều mới kết thúc. Quý Hoài cũng đã say khướt rồi.
Lúc say rượu, hai má Quý Hoài nhuốm một tầng ửng hồng, trông đáng yêu cực kỳ.
Anh ấy cũng rất ngoan, ngồi im ru trên ghế bất động chờ tôi.
Mấy người anh em khác cũng đi về cả rồi, thành ra nhiệm vụ hộ tống Quý Hoài về nhà đành phải rơi xuống đầu tôi.
Nhà của Quý Hoài rất gần nhà hàng, đi bộ tầm mười phút là tới.
Lúc đầu Quý Hoài rất nghe lời, ngoan ngoãn mà nắm tay tôi bước đi.
Nhưng khi đi ngang qua một cửa hàng bán bánh kem, Quý Hoài nhất quyết đứng lại, lôi kiểu gì cũng không chịu đi.
Tôi tưởng anh ấy buồn nôn, bèn lên tiếng hỏi: "Sao thế? Anh thấy khó chịu à? Chúng ta sắp về đến nhà rồi."
Anh lắc lắc đầu, cất giọng vô cùng trẻ con: "Mua bánh kem cho vợ."
Vợ? Vợ nào?
Đã có vợ rồi mà còn đi tìm bạn gái, đúng chuẩn tra nam rồi!
Tôi hỏi anh: "Vợ anh là ai thế?"
Anh trả lời ngay lập tức: "Hạ Điềm."
Thấy tôi có vẻ không tin, anh lại dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc đáp lại lần nữa: "Vợ anh là Hạ Điềm."
Cái tên này yêu thầm tôi á? Không thể nào?
Tôi bực bội quát lại anh: "Ai là vợ anh chứ? Đi về nhà mau."
Anh mè nheo y hệt một đứa con nít: "Anh còn chưa mua bánh kem socola nữa mà!"
"Không ăn nữa."
Anh cười hì hì nhìn tôi: "Anh nghe lời vợ, vợ không ăn thì anh không mua nữa."
Xong ngay sau đó anh lại lật mặt nhanh hơn cả lật bánh tráng, lắc lắc tay tôi, ra vẻ tủi thân, ấm ức nói: "Vợ ơi, có phải em hết thương anh rồi không? Em cũng chẳng thèm gọi anh là A Hoài nữa."
Tôi: "..."
Lạy trời lần sau tên này đừng có uống rượu nữa, cứ hễ mượn rượu nổi điên là tôi chỉ muốn đ.ấ.m cho một trận.
Tôi đành phải dỗ dành anh y như dỗ con nít: "A Hoài ngoan nào, chúng ta phải về nhà thôi."
Cuối cùng Quý Hoài cũng không quậy phá nữa, ngoan ngoãn theo chân tôi về nhà.
Về đến nhà Quý Hoài, tôi đỡ anh nằm xuống ghế sô-pha.
Tôi ngồi xổm bên cạnh anh, lắc lắc tay anh rồi khẽ giọng hỏi: "Quý Hoài, nhà anh có mật ong không?"
Anh thuận đà kéo tôi đứng lên khiến tôi ngã nhào thẳng lên người anh theo quán tính.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ chìm như vào im lặng, tôi nghe thấy anh khẽ hừ một tiếng trong cổ họng.
Sau đó anh ghé sát tai tôi cười nói: "Thích vợ nhất trên đời."
Nói xong câu đó, Quý Hoài cứ thế chìm luôn vào giấc ngủ.
Tôi giúp anh đắp chăn cẩn thận xong xuôi rồi mới ra về.
Đồng thời tôi cũng thầm thề trong lòng, từ nay về sau tuyệt đối không bao giờ cho Quý Hoài đụng đến nửa giọt rượu nào nữa.
Quý Hoài lúc say rượu đúng là quậy banh nóc nhà mà!
