Có Một Tên Tiểu Bạch Kiểm Đến Quốc Công Phủ - Chương 3: Trút Giận
Cập nhật lúc: 12/07/2026 14:03
Trương ma ma há hốc mồm, lộ ra một biểu cảm cực kỳ khoa trương. Cho đến khi Bách Lý Thiên Thu đột nhiên hỏi một câu: "Đây chính là chỗ ở của Tam cô nương sao?" Bà mới phản ứng lại, bèn mau bước đi lên phía trước, đuổi khéo: "Vị công t.ử này, cô nương nhà chúng ta không gặp nam nhân bên ngoài, xin mời ngài về cho." Một câu nói tuy rằng nghe qua có vẻ khách sáo, nhưng thái độ lại cực kỳ lạnh nhạt.
Vừa rồi bà nhất thời bị vẻ đẹp như hoa như trăng của tiểu t.ử này làm cho mê muội nên mới phân tâm, hiện tại người đã tỉnh táo lại, nói cái gì cũng không thể để tiểu t.ử này đi vào. Nói xong lời này, Trương ma ma ngang thân mình ra, chắn ở trước mặt Bách Lý Thiên Thu, một bộ dạng gà mái bảo vệ gà con.
Giả Mẫn thấy Trương ma ma tự ý quyết định như vậy, không khỏi nổi giận, đang lúc định lên tiếng trách mắng, Bách Lý Thiên Thu lại dịu dàng nhỏ nhẹ nói: "Vị ma ma này, tiểu sinh xin kính lễ." Tục ngữ nói rất đúng, giơ tay không đ.á.n.h mặt người cười, huống hồ Bách Lý Thiên Thu là mang theo nụ cười mà nói, nụ cười kia quả thực là làm mê c.h.ế.t người mà không phải đền mạng.
Trương ma ma không khỏi có chút choáng váng, định định thần, lại nói: "Vị công t.ử này, thật sự là do thân thể cô nương nhà ta không được tốt, không tiện tiếp khách." Thái độ đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ, lại càng có thêm phần oán trách tiếc nuối, Trương ma ma nghĩ: "Đáng tiếc! Đáng tiếc! Thật sự là quá mức đáng tiếc rồi!" Nếu không phải do cái bệnh này của cô nương nhà bà, vị công t.ử này nhìn qua cũng thật không tệ.
Mà về phía Giả Trân Nhi, chỉ nhìn thấy Trương ma ma lao vụt ra ngoài như một mũi tên, trong phòng ngoài Xuân Đào ra, phỏng chừng cũng không có ai biết bên ngoài rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra. Thế là Giả Trân Nhi kéo tay Xuân Đào hỏi: "Xuân Đào, ngươi nói xem, người nọ rốt cuộc là ai? Liệu có phải là người ngươi quen biết?"
Xuân Đào lắc đầu: "Nô... nô tì cũng... cũng không biết nữa..." Nói đến đây lại đỏ mặt lên, nhỏ giọng bồi một câu: "Hắn... hắn trông thật... thật là đẹp."
Xem ra Xuân Đào không quen biết, vậy thì nàng lại càng không biết rồi, việc cha dẫn một người như vậy tới, rốt cuộc là có ý đồ gì đây? Giả Trân Nhi nhíu c.h.ặ.t lông mày, trong lòng sớm đã rối thành một nùi.
Cho nên việc Xuân Đào nói trông người nọ đẹp, nàng cũng không mấy để ở trong lòng.
Xuân Đào sau khi mê muội xong, mới nhớ tới lời Trương ma ma giao phó, vội vã kéo tay Giả Trân Nhi, liền muốn đi trốn đi, còn vừa đi vừa nói: "Cô... cô nương, người mau... mau trốn đi thôi." Nào ngờ mới đi chưa được hai bước, Giả Trân Nhi đã dừng lại: "Cái gì cần đến thì luôn phải đến, cho dù có trốn có giấu, thì lại có ý nghĩa gì chứ." Nói xong nàng gạt tay Xuân Đào ra, một bộ dáng bình thản chịu c.h.ế.t, liền sải bước đi ra bên ngoài.
Chi bằng ép c.h.ế.t nàng luôn đi cho rồi, cũng tốt để nàng cùng mẫu thân và ca ca một nhà đoàn tụ, hiện giờ nàng ở cái nhà này, rõ ràng chính là một kẻ thừa thãi. Nghĩ như vậy, nàng càng đi càng nhanh, gần như là chạy rồi.
Xuân Đào sợ tới mức tim gan nhảy loạn, trong miệng hét lớn: "Cô... cô nương!" liền đuổi theo phía sau.
Nhưnh Giả Trân Nhi vừa mới đi tới cổng sân, liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động. Nơi này làm gì có người nào? Chỉ thấy ngay vị trí chính giữa của sân, đột ngột dựng đứng một dãy bình phong chạm khắc bằng gỗ màu đỏ, nhìn qua cực kỳ khí phái, giống như một bức vách ngăn, không một chút đột ngột cách ly nàng cùng thế giới bên ngoài.
Không cần phải nói, việc này cũng là Bách Lý Thiên Thu tính toán kỹ càng trước. Vừa rồi Trương ma ma uyển chuyển nói ra lời kia, vốn nghĩ hắn sẽ biết khó mà lui, nhưng nào có ngờ tới, vị quý công t.ử này lại thần thông quảng đại như thế, hắn chỉ khẽ cười một tiếng, vỗ vỗ tay, mấy tên tráng sĩ áo đen phía sau lập tức hiện thân. Bộ quần áo gọn gàng màu đen bó sát kia, ở dưới thanh thiên bạch nhật này, có vẻ vô cùng ch.ói mắt, lại càng làm cho Trương ma ma vốn trời không sợ đất không sợ, cũng bị dọa cho lời đều nói không ra nữa.
Bà vốn tưởng là do bản thân nói năng đắc tội người ta, vị quý công t.ử này đang muốn dạy dỗ bà. Nhưng không ngờ tới, là bà đã nghĩ quá nhiều.
Đám người áo đen kia kẻ nào kẻ nấy lưng hổ eo gấu, thân hình khôi ngô, nhưng chân tay lại vô cùng lanh lẹ, không đầy mấy chốc đã lắp ráp xong xuôi bức bình phong hoa lệ lóa mắt này. Nhìn Trương ma ma đang ngây há hốc mồm, Bách Lý Thiên Thu lại nở một nụ cười: "Trương ma ma, thế này đã được chưa?"
Còn có thể thế nào được nữa? Vị công t.ử này việc gì cũng cân nhắc chu toàn, tâm tư lại tinh tế như thế, nếu bà còn nói một chữ "không", chẳng phải là bà vô lý rồi sao. Giả Mẫn từ đầu tới đuôi bị gạt sang một bên, trong lòng lại cực kỳ không thoải mái, nhìn vị Bách Lý công t.ử này, làm việc giọt nước không lọt, không để lại đường lui. Gia thế của hắn tất nhiên là không giàu thì sang, nghĩ ông ta đường đường là một lão gia của Quốc công phủ, là quan lớn tứ phẩm của triều đình đàng hoàng, mà ở trong mắt người này, lại đến kẻ hạ đẳng nhất như Trương ma ma cũng không bằng.
Từ khi vị quý công t.ử này gặp Trương ma ma, đều mang khuôn mặt tươi cười đón tiếp, khách sáo hết mực. Nhìn lại thái độ với ông ta, liền không nóng không lạnh, thậm chí có thể nói căn bản là không đặt ông ta ở trong mắt, thật là làm ông tức c.h.ế.t đi được.
Giả Mẫn tức không chịu nổi, không nhịn được ho khan một tiếng, đang định xen lời vào, lại bị gã đại hán vạm vỡ hộ vệ phía trước lườm cho một phát rụt về, không khỏi sợ tới mức cổ co rụt lại, giọng cũng nhỏ hẳn đi: "Bách Lý công t.ử!" Lập tức liền nhụt chí, ông ta lại nở thêm nụ cười: "Bách Lý công t.ử quả nhiên là nghĩ chu đáo, làm Giả mỗ mười phần kính phục! Kính phục!" Ông chắp chắp tay, còn định nói thêm cái gì, lại bị Bách Lý Thiên Thu mất kiên nhẫn ngắt lời: "Giả lão gia! Nếu đã dẫn đường tới nơi rồi thì mời về cho!" Nếu là người không hiểu rõ tình hình, còn tưởng Bách Lý Thiên Thu này mới là chủ, còn Giả Mẫn là khách vậy.
Trên mặt Giả Mẫn căng cứng, đang lúc tiến thoái lưỡng nan, lại nghe vị Bách Lý Thiên Thu kia trào phúng cười một tiếng: "Hóa ra lời đồn quả nhiên không sai, cô nương dòng trưởng này lại sống đến mức ngay cả con dòng thứ cũng không bằng, cái sân này cho dù đưa cho ch.ó nhà ta ở, đều chê tồi tàn!" Một câu này nói làm mặt Giả Mẫn một trận đỏ, một trận trắng, lại không biết phải phản bác như thế nào.
Trong một trận tức giận đành phải phất phất tay áo: "Giả mỗ cáo từ!" liền sải bước nhanh đi mất.
Nhìn gương mặt tức đến đỏ bừng của Giả lão gia, nghĩ đến cô nương nhà bà phải chịu đựng uất ức bao nhiêu năm nay, lại bị một người ngoài nhẹ nhàng đ.â.m thủng, nói toạc ra, Trương ma ma chỉ cảm thấy trong lòng thống khoái hết mức. Trong một thời gian ngắn, Trương ma ma liền tăng thêm phần quý mến đối với Bách Lý Thiên Thu, giọng điệu lại càng khách khí.
Trong miệng nói thẳng: "xin công t.ử chờ một lát, lão đây liền đi mời Tam cô nương ra ngoài." Có tầng bình phong này, Tam cô nương hoàn toàn có thể đường đường chính chính nói chuyện trực tiếp cùng vị công t.ử này, nghĩ tới từ khi Tam cô nương mắc phải chứng bệnh quái gở này, chưa từng có một vị công t.ử nào đặt chân qua ngưỡng cửa này nữa, càng đừng bàn tới chuyện cầu thân, ai nấy đều e sợ tránh không kịp, để tránh bị lây dính điềm xui xẻo.
Hiếm có được vị công t.ử này không chê bai, mặc dù không biết có thành chuyện hay không, nhưng dẫu sao thì cũng để cô nương nhà mụ vui vẻ một chút, có cô nương nhà nào muốn sống cô độc một mình mãi cơ chứ. Xem như là tìm một người có duyên có thể trò chuyện giải sầu cũng tốt, nghĩ như vậy, bước chân của Trương ma ma cũng nhanh hơn.
Nói về phía Giả Trân Nhi đang lúc ngẩn ngơ, liền nhìn thấy cái đầu của Trương ma ma ló ra từ bên kia bình phong, Trương ma ma thấy nàng, trên mặt cực kỳ vui mừng, gọi một tiếng: "Tam cô nương, là chuyện tốt đấy!" Vừa nói bà vừa mau bước đi lên bậc thềm, thở hồng hộc nói lời chúc mừng, thế là kể lại ngọn ngành câu chuyện cho Giả Trân Nhi nghe một lượt.
Trương ma ma nói rất nhanh, nhưng Giả Trân Nhi lại nghe được rõ ràng. Nàng nhất thời không dám tin tưởng, càng cảm thấy vô cùng hoang đường, liền lãnh đạm từ chối: "Ma ma, bà cũng không nghĩ xem, nếu vị công t.ử kia đã xuất sắc như vậy, được ma ma bà nói đến mức trên trời có một dưới đất không hai, thì làm sao lại vô duyên vô cớ nhìn trúng ta cơ chứ. Ta là một người như thế nào, cho dù vị công t.ử kia không rõ, bà còn không rõ sao? Thừa dịp ta còn chưa quen biết hắn, bà vẫn bên nhanh ch.óng đi nói rõ với hắn đi thôi!"
Vốn dĩ còn tưởng là cha cố ý làm vậy, nàng mới tức không chịu nổi mà đi ra, nhưng làm sao ngờ tới, lại là chuyện như thế này, loại ước vọng xa vời như vậy, có lẽ Giả Trân Nhi trước kia sẽ nghĩ tới, nhưng hiện tại một chút tâm tư về phương diện này cũng không có nữa.
Nàng vừa nói xong, liền xoay người muốn đi, Trương ma ma "ôi" một tiếng, Xuân Đào cũng đi ra, bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động, lại nhìn nhìn gương mặt thở dài thườn thượt của Trương ma ma, mà Tam cô nương lại lạnh mặt không nói lời nào, ngày thường nàng làm gì thấy qua bộ dạng này của Tam cô nương, còn tưởng là Trương ma ma chọc nàng không vui rồi.
Đang lúc một người muốn khuyên, một người muốn lui, bỗng nhiên một giọng nói ấm áp vang lên, là từ bên kia bình phong truyền tới: "Cô nương xin dừng bước!" Hóa ra Bách Lý Thiên Thu nhìn xuyên qua bức bình phong, đã thấy rõ mồn một động tĩnh bên này, cho đến khi Giả Trân Nhi muốn xoay người đi, hắn mới không nhịn được mở miệng.
Một tiếng "Cô nương xin dừng bước" này nghe rất êm tai, ở trong cái sân vắng vẻ lạnh lẽo này, lại càng thấy bùi tai. Giả Trân Nhi giật mình vội vàng quay đầu, nhìn về phía bức bình phong vẽ cảnh núi xa nước dài kia, cảnh sắc sông nước núi non bên trên đẹp đẽ vô cùng, đẹp không sao tả xiết, liên kết lại với nhau, thực sự là vừa mắt đẹp lòng, làm cho trước mắt Giả Trân Nhi bỗng chốc sáng ngời.
Giả Trân Nhi không nhìn thấy được đầu bên kia, chỉ có thể nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Mà nàng lại không biết, mỗi cử động mỗi hành vi của nàng, đều được Bách Lý Thiên Thu thu ở trong mắt, ghi ở trong lòng.
Bóng dáng nhỏ bé của nàng, không biết từ lúc nào lại đã trưởng thành như thế này rồi...
Giả Mẫn đi suốt dọc đường tức đến mức trợn mắt phồng mang, những hạ nhân làm việc vặt nhìn thấy ông ta đều sợ hãi, rối rít trốn sang một bên, gọi một tiếng: "Lão gia!" liền không dám lên tiếng nữa. Giả Mẫn một mạch trở lại Lăng Huy Viện, ngồi phịch xuống ghế, Triệu di nương thấy vẻ mặt ông ta không vui, bèn uốn éo cái eo thon thả, đi một bước lắc ba lắc tiến lại gần, rót một chén trà đưa cho ông ta: "Lão gia, ngài lại làm sao thế?" Sáng sớm ra còn tốt lành, sao lại thành ra cái bộ dạng này rồi. Thấy Giả Mẫn một ngụm uống cạn sạch chén trà, ả ta lại thuận thế dính c.h.ặ.t trên người ông ta, đây chính là thủ đoạn quyến rũ xưa nay của ả ta, Giả Mẫn luôn luôn rất hưởng thụ.
Nhưng hôm nay, ông ta chẳng có chút tâm trạng nào, nghĩ cũng không nghĩ, dứt khoát đẩy bàn tay trắng muốt mềm mại của Triệu di nương ra, nhíu mày nói: "Đừng làm loạn!" Triệu di nương nhìn thấy liền biết có điều không đúng, dưới sự hỏi dò quanh co của Triệu di nương, ả ta mới hiểu rõ ngọn ngành.
Chỉ là Giả Mẫn giấu cái phần quan trọng nhất đi không nói ra, tất nhiên là nam nhân cần thể diện, ở trước mặt nữ nhân của mình, nói thế nào cũng không thể nói bản thân bị một câu nói của cái gã mặt trắng kia làm cho tức đến nửa sống nửa c.h.ế.t.
"Vậy ý của lão gia ngài là, thật sự muốn gả Tam cô nương cho hắn sao?" Triệu di nương lại cẩn thận dò hỏi.
Vốn dĩ trong lòng Giả Mẫn còn có điều cố kỵ, nhưng hôm nay bị cái gã mặt trắng này chọc tức, đến mức ngay cả l.ồ.ng n.g.ự.c cũng đau nhói. Lại nói tiếp, dù sao tam nha đầu cũng đã như vậy rồi, chi bằng hời cho tiểu t.ử này, để hắn mang nàng đi, cũng bớt đi được một mối bận tâm, cùng lắm thì đến c.h.ế.t cũng không qua lại với nhau, lại có cái gì đáng để tức giận, coi như là bớt sinh một đứa con gái, còn tiểu t.ử kia muốn làm thế nào, ông ta cũng quản không tới nữa.
