Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si - Chương 142

Cập nhật lúc: 27/02/2026 10:11

Giang Hữu xách hai hộp cơm đã đóng gói xong bước vào văn phòng.

Hướng Bùi Thanh đang ngồi bên bàn cúi đầu viết gì đó, nghe thấy tiếng đẩy cửa, anh ngẩng lên, mỉm cười nhìn sang.

Nhưng ngay khi ánh mắt chạm vào chậu cây cảnh trong lòng Giang Hữu, nụ cười trên môi anh bỗng chừng lại.

Từ đâu ra vậy?

Nghĩ sao thì anh hỏi vậy luôn.

"Dạ... " 

Giang Hữu đặt cơm lên bàn, có chút ngập ngừng.

Chuyện này phải kể từ lúc cô xách hộp cơm ra khỏi nhà ăn, tình cờ gặp một nam sinh đang trèo tường vào, phía sau còn có bảo vệ đuổi theo.

Cậu học trò đó vừa thấy cô như thấy cứu tinh, vội vàng nhét chậu cây vào tay cô, bỏ lại một câu thì thầm: 

"Bạn học ơi, giữ hộ tôi với, nhớ giữ bí mật nhé, tôi sẽ quay lại tìm bạn sau, hậu tạ xứng đáng luôn." 

Nói rồi cậu ta chạy biến.

Nghe câu hỏi của Hướng Bùi Thanh, Giang Hữu theo bản năng nói dối: 

"Bạn em tặng ạ."

Vừa nói xong cô đã hối hận, đáng lẽ nên nói là giữ hộ mới đúng.

Dù không biết tại sao cậu học sinh kia phải giấu chậu cây này, nhưng Giang Hữu nghĩ giúp người ta một tay cũng chẳng mất mát gì, coi như nể mặt làm một cái ơn.

Lời đã nói ra rồi chẳng thể rút lại, cũng may Hướng Bùi Thanh chỉ là thuận miệng hỏi qua.

Giang Hữu thầm tự giễu, đúng là vậy mà, một nhân vật tầm cỡ như anh làm sao để ý đến một kẻ tép riu như cô chứ, chắc chỉ hỏi thăm lịch sự thôi, mình căng thẳng cái gì không biết.

Cô ngồi xuống ăn cơm, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn chậu cây. 

Cứ nghĩ đến cảnh cậu bạn kia quay lại tìm mình rồi phát hiện cô là giáo viên, gương mặt cậu ta sẽ sửng sốt kinh ngạc đến nhường nào, cô lại thấy thú vị đến mức muốn bật cười.

Đôi mắt cô gái nhỏ sáng lấp lánh, khóe môi hơi nhếch lên, nụ cười dần lan rộng trông vô cùng vui vẻ.

Ánh mắt Hướng Bùi Thanh dời từ khóe môi đang cười của Giang Hữu sang chậu cây đáng ghét kia, anh sa sầm mặt, lạnh lùng quan sát.

Nếu là bạn bè tặng, tại sao lại phải ngập ngừng? 

Anh càng thêm khẳng định suy đoán của mình. 

Chắc chắn là do tên người tình cũ nào đó tặng rồi.

Giang Hữu đang ăn cơm thì bỗng nhiên rùng mình một cái, cảm giác như có từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua sau gáy.

Cô len lén nhìn quanh, ngoại trừ một Hướng Bùi Thanh đang im lặng cúi đầu ăn cơm thì chẳng thấy có gì khả nghi, thế là cô lại tiếp tục ăn.

"Giang Hữu." 

Hướng Bùi Thanh thấy cô đã ăn xong, liền sắp xếp: 

"Chỗ này để tôi dọn là được rồi, em mang xấp tài liệu này sang tòa nhà dạy học bên cạnh... rồi có thể nghỉ ngơi được rồi."

Nghe anh nói vậy, Giang Hữu vốn là người rất nghe lời, lập tức gật đầu, ôm tài liệu đi ngay.

Thấy bóng cô vừa đi khuất, Hướng Bùi Thanh không kịp đợi thêm giây nào, lập tức rót đầy một ly nước nóng hôi hổi. 

Không một chút do dự, anh đổ từ từ dòng nước nóng đang bốc khói nghi ngút vào gốc của cái cây không rõ tên kia.

Làm sao anh có thể không biết đám đàn ông kia nghĩ gì chứ? 

Dùng một chậu cây rẻ tiền để ràng buộc Giang Hữu sao?

Đúng là lòng dạ hiểm độc, tâm xà khẩu phật mà.

Giang Hữu đơn thuần như thế, làm sao biết được đàn ông bên ngoài ghê tởm đến mức nào, tất nhiên là trừ anh ra, vì thế anh phải bảo vệ cô.

Tưới nước xong, Hướng Bùi Thanh nheo mắt đầy mãn nguyện, giống như vừa đ.á.n.h thắng một trận oanh liệt, lòng tràn ngập sự hưng phấn và khoái lạc.

Đặt ly nước xuống, anh nhìn thấy khúc xương đùi gà Giang Hữu vừa ăn xong, bên trên vẫn còn sót lại chút thịt chưa gặm sạch.

Ánh mắt Hướng Bùi Thanh thoáng d.a.o động, anh cầm lên gặm nhấm một chút.

Vẫn chưa thấy đã thèm.

Đôi răng sắc nhọn của anh c.ắ.n vỡ khúc xương, nhai ngấu nghiến như nhai kẹo cao su, cho đến khi khúc xương nát vụn thành bã mới chịu nhả ra.

Ngay sau đó, anh lại dán mắt vào những mẩu xương sườn mà Giang Hữu đã ăn xong.

Lúc Giang Hữu gửi tài liệu quay về, Hướng Bùi Thanh đang ngồi sau máy tính gõ bàn phím lạch cạch.

Học vấn cao, ngoại hình đẹp lại còn tính tình tốt nữa, đúng là một người hoàn hảo mà! 

Giang Hữu thầm khen ngợi trong lòng.

Khen xong lại thấy hơi buồn bực, c.h.ế.t tiệt, cái sức hút kỳ quái trên người mình toàn thu hút mấy tên thần kinh như Hạ Ngôn, ngoại trừ Tống Vân ra thì chẳng thấy thu hút được một người ôn hòa, bình thường như Hướng Bùi Thanh chút nào cả.

Giang Hữu lên tiếng chào Hướng Bùi Thanh một câu rồi ôm chậu cây trở về ký túc xá.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.