Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si - Chương 152

Cập nhật lúc: 27/02/2026 14:17

Trở về trường, Giang Hữu trò chuyện với hai người bạn cùng phòng xong thì ra sân vận động gọi video cho Tống Vân.

"Tống Vân này, ăn Tết xong là anh có thể xuất viện rồi đúng không?"

"Ừm ừm, Giang Hữu à~." 

Tống Vân mỗi khi nói chuyện đều kéo dài âm cuối rồi hơi hếch lên, nghe như đang nũng nịu.

Có lẽ là làm nũng thật, Giang Hữu nhìn Tống Vân qua màn hình điện thoại.

Anh đang mặc bộ đồ bệnh nhân và ngồi ăn cơm, phần tóc mái trước trán được buộc thành một chỏm nhỏ, để lộ vầng trán trắng ngần.

Trông anh được chăm sóc rất tốt, môi hồng răng trắng, đôi mắt sáng ngời, gương mặt vốn xanh xao gầy gò nay đã hơi phúng phính như trẻ con, trông càng thêm rực rỡ, cứ như một người bước ra từ trong tranh vậy.

"Lát nữa em gọi lại nhé, anh cứ lo ăn cơm cho xong đi." 

Giang Hữu thấy Tống Vân chẳng chịu ăn mà cứ mở to đôi mắt lấp lánh nhìn mình, liền quan tâm bảo.

"Không muốn đâu~." 

Tống Vân lắc đầu, xúc từng thìa cơm cho vào miệng nhưng tầm mắt vẫn thủy chung dừng trên người cô.

"Là Hữu Hữu đấy à?" 

Tống Văn Tịch ngồi xuống cạnh Tống Vân, ghé đầu vào khung hình, cười hì hì hỏi thăm: 

"Vết thương thế nào rồi? Đã đi cắt chỉ chưa?"

"Mai em mới đi cắt, dù bác sĩ bảo có thể tự làm nhưng em vẫn không nỡ xuống tay."

Tống Văn Tịch: "Ha ha, đúng là thế thật, hồi trước chị cũng..."

Thấy sự chú ý của Giang Hữu đã bị em gái mình thu hút mất, Tống Vân mím môi, m.ô.n.g anh nhích dần sang bên cạnh, chen cho em gái văng ra khỏi khung hình.

Tống Văn Tịch suýt chút nữa là ngã khỏi ghế.

Nghe thấy Tống Văn Tịch đứng ngoài ống kính gào lên mắng Tống Vân:

"Hay cho anh nhé, có người trong lòng cái là quên luôn em gái đúng không? Sao trước đây em không biết tính chiếm hữu của anh mạnh thế nhỉ..."

Giang Hữu cảm thấy mặt mình nóng bừng lên. 

Biết Tống Vân thích mình là một chuyện, nhưng bị người ta nói toạc ra lại là chuyện khác.

Tống Vân không giống Giang Hữu, Giang Hữu đỏ mặt thì nhìn bên ngoài khó mà nhận ra trừ khi đưa tay lên sờ mới thấy nóng, còn Tống Vân thì khác hẳn. 

Làn da mịn màng của anh như ngọc mỡ cừu trong trẻo, lại mỏng như cánh ve, dưới ánh sáng vuốt ve có thể nhìn thấy mờ mờ những mạch m.á.u xanh nhạt dưới da.

Vì thế khi anh đỏ mặt, người ta có thể nhìn thấy rõ ràng bằng mắt thường. 

Đó không phải là đỏ gay cả mặt, mà giống như được dặm chút phấn hồng lên vành tai và giữa gò má vậy.

Tống Vân đỏ mặt không phải vì em gái nói anh thích Giang Hữu, mà vì cô ấy nói trúng tim đen của anh.

Anh chỉ là không muốn Giang Hữu nhìn Tống Văn Tịch thôi mà. 

Anh thấy hơi tủi thân, anh không cho rằng tính chiếm hữu của mình mạnh, bởi vì mỗi ngày chỉ có bấy nhiêu thời gian gọi điện, mỗi giây mỗi phút anh đều trân quý vô cùng, vậy mà em gái còn đòi chia mất một nửa!

Tống Vân nhìn Giang Hữu, hy vọng cô có thể cho anh một chút phản hồi tích cực.

Ví dụ như cô thích cái tâm tư nhỏ mọn này của anh, hoặc là kéo dài thời gian gọi điện từ nửa tiếng lên thành bốn mươi phút, hay một tiếng đồng hồ chẳng hạn.

Giang Hữu không hề biết sự kỳ vọng ẩn chứa trong ánh mắt Tống Vân. 

Cô nhìn chằm chằm vào rặng mây hồng trên mặt chàng trai, đầu óc không tự chủ được mà thả hồn bay bổng. 

Cái anh chàng Tống Vân này, chậc, đúng là cực phẩm, chỗ nào cũng là báu vật cả.

Đúng vậy, không sai đâu, dưới vẻ ngoài thành thật của Giang Hữu là một tâm hồn đầy "đen tối" và một bộ não chứa toàn những suy nghĩ không mấy trong sáng.

Nếu Tống Vân biết được điều này, chắc anh sẽ sướng phát điên, giây tiếp theo sẽ leo lên máy bay tới ngay thành phố Lâm An, tìm bằng được Giang Hữu rồi đè cô xuống, biến mọi ý nghĩ trong đầu cô thành hiện thực.

Nhưng Giang Hữu đời nào lại công khai những suy nghĩ đó, dẫu sao cô cũng là một người thành thục, bình thường và mắc chứng sợ giao tiếp xã hội mà.

Tống Vân thấy Giang Hữu đang thẫn thờ, vốn là người luôn thích đi bóng thẳng, anh chuẩn bị mở lời hỏi xem có thể tăng thời gian gọi video mỗi ngày lên một tiếng không.

Giang Hữu nghe thấy Tống Văn Tịch không nói gì nữa, cô xoa xoa khuôn mặt đang nóng bừng: 

"Em có chuyện muốn nói với hai người."

Tống Vân thầm nuốt lại những lời định nói vào trong.

"Chuyện là thế này, sắp thi rồi, em định tập trung ôn tập thật tốt trước kỳ thi, cho nên…" 

Giang Hữu mỉm cười.

"Trước khi thi xong, chúng ta tạm thời đừng gọi điện nữa nhé, đợi em thi xong em sẽ gọi video cho anh sau."

Tống Vân: "!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.