Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si - Chương 233
Cập nhật lúc: 28/02/2026 13:04
Ngày hôm sau, ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, vương trên những bộ đồ ăn bằng bạc đặt trên bàn.
Tiếng d.a.o nĩa của Đức Lý An · Tây Áo Đa chạm khẽ vào đĩa sứ, tạo nên những âm thanh thanh thúy nhưng đầy xa cách.
Cả một bàn đầy những gan ngỗng béo, nấm truffle hầm cũng chỉ được anh nếm qua vài miếng, những vị quý công t.ử này vốn dĩ ăn rất ít.
Giang Hữu vừa ăn vừa dùng ánh mắt liếc nhìn động tác đặt d.a.o nĩa xuống của anh, bất chợt cô nhớ về những cảnh tượng khi dùng bữa cùng Hạ Ngôn, Tống Vân.
Cũng giống hệt thế này, dù món ăn có hảo hạng đến đâu họ cũng chỉ động đũa đôi lần, như thể vị giác đã quá quen với sự thanh đạm, hoặc giả là họ căn bản chẳng hề đặt tâm trí vào thức ăn.
Cô càng nghĩ càng thẩn thờ, đầu đũa trong tay chậm đi nửa nhịp, mãi cho đến khi ánh mắt của Đức Lý An · Tây Áo Đa như có như không lướt qua đỉnh đầu, cô mới giật mình tỉnh sáo, vội vàng nuốt chửng miếng cơm trong miệng.
Bữa ăn này trôi qua chẳng khác nào một cuộc hành hình, những ánh nhìn vô hình cứ quấn c.h.ặ.t lấy thân mình, còn khiến người ta đứng ngồi không yên hơn cả vị tiêu trong món ăn.
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc họ buông khăn ăn, Giang Hữu gần như lập tức đứng dậy, bước chân vội vã đi về phía cầu thang.
Phía sau quả nhiên truyền đến tiếng cười trầm thấp của Đức Lý An · Tây Áo Đa, mang theo chút giọng điệu trêu đùa:
"Giang Hữu tiểu thư, đến cả trà sau bữa cũng không uống, như vậy có hơi thất lễ nhỉ?"
Cô không dừng bước, đem câu châm chọc kia khóa c.h.ặ.t sau cánh cửa, dù sao mỗi lần cô trốn tránh thế này, anh cũng chỉ đùa cợt ngoài miệng chứ chưa bao giờ thực sự phạt cô.
Khoảnh khắc đẩy cửa vào phòng, cô thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào cánh cửa, đến cả đầu ngón tay vẫn còn vương lại sự cứng nhắc vì căng thẳng khi nãy.
...
Sóng gió tuyệt thực xem như đã qua đi, nhưng sự thật chứng minh nơi này là một vũng bùn lầy, cô không cử động cũng sẽ bị lún sâu, mà dù cô không lún xuống, họ cũng luôn có cách để kéo cô vào.
Vào một ngày bình thường như bao ngày khác, họ đột nhiên nói:
"Giang tiểu thư."
Khi nói ra điều đó, phong thái của họ vẫn rất mực quý tộc:
"Chúng tôi là thương nhân, không bao giờ làm ăn thua lỗ. Những thứ em ăn ở đây đều cần phải trả tiền đấy."
Cô biết rõ những gì họ đã thốt ra thì nhất định sẽ làm được.
Nhưng phải trả tiền thế nào đây?
Cô làm gì có tiền cơ chứ.
Kể từ sau nụ hôn đầu tiên, Đức Lý An · Tây Áo Đa giống như chú mèo tìm thấy món đồ chơi yêu thích, cứ luôn quấn quýt lấy cô không rời.
Mỗi khi kết thúc, anh luôn đỏ bừng mặt mà tháo chạy như bị săn đuổi, mãi đến giờ ăn mới xuất hiện, rồi lại nhìn cô chằm chằm, cứ thế lặp đi lặp lại.
Dần dần thích nghi, anh không còn kiểu đang hôn dở lại chạy mất hút vì xấu hổ nữa.
Anh học hỏi rất nhanh, chỉ sau vài lần đã khiến cô có chút không chống đỡ nổi.
Về sau, Đức Lý An · Tây Áo Đa không còn thỏa mãn với những nụ hôn, anh muốn tiến xa hơn nữa.
Mỗi khi anh chạm vào da thịt cô thì không sao, nhưng chỉ cần cô chạm vào anh một chút là anh liền có phản ứng như bị kích ứng, phản ứng còn mãnh liệt hơn cả khi hôn, có một lần anh thậm chí còn bị chảy m.á.u cam.
Sau đó, anh bị anh trai Lâm Đức Bá Cách · Tây Áo Đa ngăn lại, vì điều này ảnh hưởng rất nhiều đến công việc của anh.
Lâm Đức Bá Cách · Tây Áo Đa không giống với Đức Lý An · Tây Áo Đa, anh ít khi xuất hiện, nhưng một khi đã xuất hiện thì thường phải một hai ngày mới kết thúc.
Mỗi lần tỉnh dậy, Lâm Đức Bá Cách · Tây Áo Đa đều đã đi mất, nhưng đập vào mắt cô lại luôn là Đức Lý An · Tây Áo Đa.
Chẳng biết anh đã đứng đó bao lâu, ánh mắt nhìn cô đầy đáng sợ, trong đôi đồng t.ử vàng kim là sự hưng phấn như muốn thử nghiệm điều gì đó.
...
Lâm Đức Bá Cách · Tây Áo Đa đang ôm cô để xử lý công việc, Đức Lý An · Tây Áo Đa bước vào thư phòng, lặng lẽ đi tới trước bàn rồi cúi thấp người xuống, khuỷu tay tì lên mặt bàn, lòng bàn tay chống cằm nhìn cô.
Đuôi mắt anh hơi nhếch lên, hàng mi vừa dày vừa dài, khi chớp mắt trông như cánh bướm đang vỗ:
"Em khóc lóc cái gì chứ? Anh trai đối xử với em không tốt sao?"
Mái tóc đỏ dài của Đức Lý An · Tây Áo Đa đã được cắt ngắn, khiến khuôn mặt vốn khó phân biệt nam nữ nay càng thêm phần anh tuấn.
Đôi mắt vàng kim sáng quắc của anh mang theo sự xâm lược đầy xuyên thấu, xuyên qua bàn làm việc, dừng lại trên đôi mắt đã khóc đỏ hoe của cô.
Cô khó xử quay đầu sang chỗ khác.
"Anh trai, sắp đến giờ rồi đấy."
Anh cất tiếng nhắc nhở.
Theo tiếng nói của anh, Giang Hữu chỉ biết cúi gằm mặt, c.ắ.n c.h.ặ.t đôi môi đến bật m.á.u.
