Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si - Chương 255
Cập nhật lúc: 01/03/2026 04:00
Ngón tay anh không chỉ dài mà xương bàn tay cũng có hình dáng rất đẹp.
Nhìn một lúc thấy hơi mỏi mắt, cô liền tự nhiên tựa cằm lên vai Tiểu Bạch.
Dường như không ngờ cô sẽ làm vậy, cả người anh cứng đờ thấy rõ, những ngón tay đang điều khiển nhân vật người que cũng khựng lại.
Cô nhắc nhở: "Sắp c.h.ế.t rồi kìa."
"À, ồ ồ..."
Tô Thanh Bạch lúc này mới phản ứng lại.
Nhân vật người que đang lơ lửng giữa không trung một giây trước còn suýt mất mạng, giây sau đã được anh đưa vào vùng an toàn một cách nhẹ nhàng.
Giang Hữu hoàn toàn không để ý đến việc Tiểu Bạch bên cạnh đã ngượng đến chín mặt, trong lòng cô không khỏi dâng lên sự ngưỡng mộ.
Anh vận động giỏi thì thôi đi, sao đến việc học tập hay chơi game cũng đều xuất sắc như thế chứ?
Lại còn có ngoại hình ưa nhìn, vóc dáng cao ráo, tính cách lại tốt.
Trong lúc Tiểu Bạch còn đang thẹn thùng, còn Giang Hữu thì mải mê ngưỡng mộ xen lẫn đố kỵ, phía trên màn hình điện thoại bỗng hiển thị thông báo tin nhắn từ chủ quán ăn.
[Tiểu Bạch, chú để đồ trên cái tủ cạnh cửa rồi nhé.]
Chủ quán còn gửi kèm một tấm ảnh chụp hộp cơm đã đặt trên tủ.
Tiểu Bạch gửi lại một biểu tượng khuôn mặt "OK" rồi nói với cô: "Em, em đi lấy đây."
Có hai phần cơm, Giang Hữu lấy làm lạ hỏi:
"Em vẫn chưa ăn sao?"
Cô cứ ngỡ Tiểu Bạch đã ăn xong rồi mới vội vàng quay về nhà.
"Hả, ha ha."
Anh cười một cách khô khan, đôi mắt chớp chớp đầy vẻ chột dạ.
"Thì chẳng phải tại vội quay về lấy đồ nên em chưa kịp ăn sao."
Tổng không thể nói là vì cả buổi sáng cứ lo lắng cho chị, lại sợ chị rời đi mà không một lời từ biệt nên mới hớt hải chạy về chứ.
Chuyện này... Thật sự không nói thành lời được mà.
Tô Thanh Bạch vốn không biết nói dối, hễ nói dối là y như rằng có rất nhiều hành động thừa thãi, nhưng Giang Hữu cũng chẳng mấy bận tâm.
Ăn xong bữa trưa, Tiểu Bạch phải vội vã quay lại trường, anh hấp tấp chào tạm biệt cô:
"Chị ơi, em đi nhé."
Mười một giờ bốn mươi họ mới tan học buổi sáng, mà hai giờ chiều đã bắt đầu tiết học đầu tiên rồi.
Tô Thanh Bạch chạy thục mạng đến trường, suýt chút nữa lại muộn, đây vốn không phải là chuyện thường xảy ra với anh.
Tiểu Bạch có thói quen ngủ trưa, nên vào tiết đầu tiên của buổi chiều, hai mí mắt anh cứ dính c.h.ặ.t vào nhau.
Mọi biểu hiện bất thường đó đều lọt vào mắt Khúc Tinh, gương mặt cậu bạn thoáng qua vẻ lo lắng.
Đến khi tan học buổi chiều, lúc Tiểu Bạch từ chối buổi tập bóng chuyền với lý do có việc bận, sự lo lắng của Khúc Tinh càng tăng thêm.
Là bạn nối khố, Khúc Tinh biết rõ kể từ khi xem xong bộ truyện tranh "Thiếu niên bóng chuyền", Tiểu Bạch đã bộc phát niềm đam mê mãnh liệt chưa từng có với bộ môn này, thậm chí có lần bị cảm vẫn kiên trì đi tập.
Một nam sinh trong đội bóng chuyền lên tiếng:
"Tính ra đây là lần đầu tiên Tiểu Bạch xin nghỉ nhỉ?"
"Đúng là chuyện hiếm thấy."
"Vậy hôm nay chúng ta tự tập vậy."
Khúc Tinh nhìn chằm chằm theo bóng lưng Tiểu Bạch đang đi xa dần, đôi lông mày bất giác nhíu c.h.ặ.t lại thành một cục.
Trong đầu anh hiện ra những lần Tiểu Bạch bị lừa trước đây.
Nào là dùng hết nửa tháng tiền tiêu vặt để mua "mô hình giới hạn" rồi mới phát hiện là hàng giả rẻ tiền, nào là bị cái gọi là quyên góp từ thiện lừa mất tiền tiêu vặt của cả nửa năm trời.
Những chuyện tương tự như thế đếm không xuể, yết hầu Khúc Tinh khẽ chuyển động, nỗi lo âu của một "người cha già" lập tức trỗi dậy:
"Tớ cũng có việc, đi trước đây."
Dứt lời, anh đã leo lên chiếc xe đạp dựng bên lề đường, vẫy tay loạn xạ với đám bạn đang định nói gì đó. Bàn chân đạp mạnh, xích xe kêu "cạch" một tiếng, anh lặng lẽ bám theo.
Nhìn thấy Tiểu Bạch đi vào siêu thị, anh cũng bám sát theo sau.
Thấy Tiểu Bạch mua đồ ăn vặt ở khu bánh kẹo, anh còn chưa kịp thở phào thì đã thấy Tiểu Bạch vừa thanh toán xong liền rẽ hướng, đi thẳng đến khu quần áo phía bên cạnh, rồi dừng lại trước một cửa hàng nội y nữ.
Khúc Tinh: "?"
Cách một lớp cửa kính, có thể thấy tay Tiểu Bạch đang túm c.h.ặ.t vạt áo, vành tai đỏ rực lên từng chút một. Ánh mắt anh đảo qua đảo lại giữa các kiểu dáng trong tủ kính, nhưng mãi mà không dám đẩy cửa bước vào.
Giằng co chừng hai ba phút, một người phụ nữ từ bên trong bước ra, nhìn Tiểu Bạch với ánh mắt kỳ quặc.
Tiểu Bạch như bị dọa sợ, lập tức quay ngoắt người lại, đỏ mặt chạy biến đi.
Khúc Tinh: "!"
Thật không thể hiểu nổi, nhưng vô cùng chấn động.
Chuyện gì đang xảy ra vậy hả, Tiểu Bạch?
Lúc này Khúc Tinh không còn lo Tiểu Bạch bị lừa nữa, mà là cực kỳ lo ngại cho tình trạng tâm lý của cậu bạn thân.
