Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si - Chương 312: Ngoại Truyện: Trọng Sinh Trở Thành Đại Tiểu Thư Nhà Họ Hạ (phần 17)
Cập nhật lúc: 01/03/2026 08:02
Nấp trong bụi cỏ, Hạ Hữu l.i.ế.m nhẹ đôi môi khô khốc.
Xác nhận ba tên bắt cóc đã rời đi, cô buông chuôi d.a.o găm sau hông, rút cây cán bột ra nắm thật c.h.ặ.t.
Chờ một tên bắt cóc vừa quay lưng lại, cô nhanh như cắt lao ra khỏi bụi rậm, giáng một đòn chí mạng vào đầu hắn.
Cảm nhận được luồng gió tạt mạnh từ phía sau, Hạ Hữu nhanh nhẹn cúi thấp người né tránh cú đòn của tên còn lại.
Cô chớp thời cơ xoay người lướt tới, tung chân đá thật hiểm vào hạ bộ hắn.
Tay cầm cây cán bột cũng chẳng để rảnh rang, cô bồi thêm một cú trời giáng vào đầu tên đó.
Nhìn hai tên bắt cóc đổ gục trên mặt đất, Hạ Hữu có chút ngẩn ngơ: Thế là xong rồi sao?
Cô cứ ngỡ việc này sẽ khó khăn lắm.
Trong ký ức của Hạ Hữu, ở quân doanh cô đ.á.n.h không lại huấn luyện viên, ra ngoài đ.á.n.h không lại thầy dạy võ và sư tỷ, về nhà thì Hạ Bắc cũng sắp vượt mặt cô.
Hạ Hữu luôn tự nhủ mình rất yếu, không ngờ lũ bắt cóc này còn yếu hơn.
Tiếp theo phải làm gì đây?
Cái hành động ngu ngốc kiểu phim ảnh là đ.á.n.h ngã kẻ xấu rồi bỏ mặc không "bồi thêm d.a.o" tuyệt đối không được phép xảy ra với cô.
Hạ Hữu rút d.a.o ra, ướm thử trên người tên bắt cóc.
Nghĩ thì là một chuyện, nhưng khi thực sự ra tay lại là chuyện hoàn toàn khác.
Cô vẫn còn nhớ như in cảm giác g.i.ế.c gà trong quân doanh năm nào.
Sự sống giãy giụa trong tay khiến cô còn sợ hãi hơn cả con gà. Cô quay mặt đi thật xa, nheo mắt dùng d.a.o cứa vào cổ nó.
Nhát đầu không thành, lại thêm nhát nữa, lưỡi d.a.o mài trên vết thương mãi mà chỉ chảy ra được chút m.á.u.
Huấn luyện viên đứng cạnh khoanh tay tựa lưng vào tường, gào lên:
"Lề mề thế, con gà này có thù với cô hay sao mà hành hạ nó thế? Cho nó một nhát dứt khoát đi xem nào."
Hạ Bắc lúc đó đã g.i.ế.c gà xong, định lại gần giúp đỡ thì bị huấn luyện viên ngăn lại:
"Bây giờ cậu giúp chị cậu, sau này lỡ xảy ra chuyện cậu có giúp mãi được không?"
Hạ Bắc im lặng vài giây rồi bước tới sau lưng Hạ Hữu, một bàn tay anh phủ lên mu bàn tay cô, dẫn dắt cổ tay cô xoay một đường gọn lẹ.
Khoảnh khắc lưỡi d.a.o cắt đứt huyết quản, dòng m.á.u nóng hổi phun trào, b.ắ.n tung tóe lên ống quần rằn ri của cô, thấm thành một vệt sẫm màu.
Đôi mắt con gà trợn ngược, con ngươi đen láy phản chiếu gương mặt đang căng thẳng của Hạ Hữu và bầu trời xám xịt trên quân doanh.
Sự giãy giụa ấm nóng hoàn toàn lịm đi, thân gà mềm nhũn rũ xuống.
Hạ Hữu nghe thấy tiếng Hạ Bắc thì thầm bên tai đầy lãnh đạm:
"Chị nhìn xem, chẳng có gì to tát cả."
"Đừng vì nó mà buồn nữa, được không?"
Chứng kiến một sự sống dần tan biến trong tay là một cảm giác vô cùng khó chịu.
Lần này, không có Hạ Bắc ở đây giúp cô nữa.
Từ lúc lao ra khỏi bụi rậm đến khi hạ gục hai tên bắt cóc chưa đầy ba phút, Hạ Hữu nuốt nước miếng, mũi d.a.o chĩa thẳng về phía tên bắt cóc.
Thời gian không chờ đợi ai, cô...
Một bàn tay nhỏ nhắn lạnh lẽo đột ngột phủ lên tay cô, mang theo cái lạnh đặc trưng của xương khớp.
Hạ Hữu giật mình run rẩy đầu ngón tay.
Tống Vân đã bò đến bên cạnh cô từ lúc nào không hay.
Một cánh tay của anh buông thõng ở một góc độ lệch lạc, duy chỉ có bàn tay đang đặt trên mu bàn tay cô là vững chãi đến lạ lùng.
"Chị ơi, đưa d.a.o cho em."
Giọng anh rất nhẹ.
Vì là người cùng hội cùng thuyền, lại thêm cái hào quang ch.ói lọi của một thiên tài được tuyển thẳng vào học viện hàng đầu, Hạ Hữu theo bản năng nới lỏng tay, để Tống Vân lấy con d.a.o đi.
Giây tiếp theo, cô thấy Tống Vân dùng bàn tay lành lặn còn lại nắm c.h.ặ.t cán d.a.o, cổ tay xoay một vòng dứt khoát, không một chút do dự.
Ánh thép lóe lên, lưỡi d.a.o đ.â.m phập vào n.g.ự.c tên bắt cóc gần nhất.
Một tiếng "phập" trầm đục vang lên.
Ngay sau đó, dòng m.á.u nóng dưới áp lực mạnh mẽ phun trào thành một hình quạt đỏ tươi, b.ắ.n lên gương mặt cực kỳ xinh đẹp của Tống Vân, làm ướt đẫm hàng mi dài và thấm nhòe đường xương hàm trắng ngần.
Tống Vân không hề chớp mắt, xoay tay rút d.a.o rồi đ.â.m chính xác vào n.g.ự.c tên bắt cóc còn lại.
Hạ Hữu ngỡ ngàng nhìn anh ngẩng đầu lên. Trên gương mặt thuần khiết, ngoan ngoãn và rạng rỡ ấy giờ chẳng phân biệt nổi đâu là m.á.u của chính anh, đâu là m.á.u của kẻ thù.
Những giọt m.á.u đọng trên hàng mi dài, đôi đồng t.ử màu trà không một chút hoảng loạn.
Tống Vân nhìn Hạ Hữu, hàng mi khẽ rung rinh như thể bị những giọt m.á.u đè nặng, anh nghiêm túc nói:
"Đừng để bọn chúng làm bẩn tay chị."
Hạ Hữu chỉ lặng người đi một giây rồi nhanh ch.óng phản ứng lại, cô cẩn thận bế anh lên như bế một đứa trẻ để rời khỏi đó.
Cô dặn: "Ôm c.h.ặ.t lấy cổ chị."
Sống lưng Tống Vân căng cứng, qua lớp áo mỏng, cô có thể cảm nhận được mạch đập dưới da anh đang nhảy nhót với nhịp độ dồn dập sau cơn kinh hoàng.
Hoàn toàn không bình thản như vẻ bề ngoài.
Chưa bao giờ anh nghĩ mình có thể ở gần chị Hạ Hữu đến thế, anh ôm c.h.ặ.t lấy cổ chị.
Anh từng nghĩ sẽ có người đến cứu mình, có thể là cảnh sát, có thể là bảo mẫu, quản gia, hay thậm chí là ba mẹ, nhưng duy nhất chưa từng nghĩ đó lại là chị Hạ Hữu.
