Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si - Chương 319: Ngoại Truyện: Trọng Sinh Trở Thành Đại Tiểu Thư Nhà Họ Hạ (phần 24)
Cập nhật lúc: 01/03/2026 08:03
Anh ngồi bệt dưới đất, cánh tay phải vẫn còn ngâm trong bồn tắm, ngước nhìn cô bằng gương mặt trắng ngần in rõ dấu bàn tay đỏ ửng.
Đuôi mắt hơi xếch lên, hàng mi khẽ rung rinh dõi theo toàn bộ quá trình cô bước ra khỏi bồn tắm và quấn c.h.ặ.t khăn.
Yết hầu của Hạ Bắc trượt lên xuống, đôi mắt nhuốm màu u tối đối diện với ánh nhìn đang bừng bừng lửa giận của cô.
"Tại sao."
Anh khàn giọng hỏi:
“Không phải chị đang cần người để giải tỏa nỗi cô đơn sao?"
Hạ Hữu vẫn còn đang trong cơn chấn động cực độ, không thể tin nổi Hạ Bắc lại dám làm ra chuyện đó với mình.
Tại sao đột nhiên lại thành ra thế này?
Chẳng phải trước đây là kẻ thù không đội trời chung sao?
Dù vài năm gần đây quan hệ có dịu bớt, nhưng cũng đâu đến mức này.
Bất kể là yêu thích hay là gì đi nữa, cô đều không thể chấp nhận được!
Cô cần phải ra ngoài để bình tĩnh lại.
Nghe lời Hạ Bắc nói, Hạ Hữu nhịn không được mắng thành tiếng:
"Giải tỏa cái nỗi gì... Mà khoan đã, em theo dõi chị?"
Nắm đ.ấ.m của cô bắt đầu ngứa ngáy rồi đấy.
Hạ Bắc phủ nhận: "Em làm vậy là vì lo cho sự an toàn của chị thôi."
Trong đầu người đàn ông này dường như có một hệ thống logic tự hòa giải vô cùng c.h.ặ.t chẽ.
Khi có ý kiến khác biệt với người khác, thì người sai luôn là đối phương, anh chưa bao giờ tự dằn vặt bản thân.
Với loại người này thì không thể giảng đạo lý được, đôi khi nghĩ lại cô cũng thấy ngưỡng mộ, sao trên đời lại có kẻ không biết c.ắ.n rứt lương tâm đến mức này!
Hạ Hữu hít sâu một hơi, không thèm đôi co với anh nữa mà quay người bước ra khỏi phòng tắm.
Hạ Bắc đi theo sau: "Tại sao không được?"
Vừa nói, anh vừa đem những lời cấp dưới đã nói với mình kể lại cho cô nghe.
"Chị xem, chỉ có em mới xứng với chị thôi, chị ơi."
"Chúng ta giúp đỡ lẫn nhau, yêu thương nhau, chẳng phải rất tốt sao?"
Hạ Hữu vơ lấy quần áo mặc vào người, sửng sốt trước cái logic kẻ cướp của anh:
"Tốt cái con khỉ, chị thấy em mất trí rồi, chúng ta thế này là l.o.ạ.n l.u.â.n đấy!"
Hạ Bắc tiến lên một bước, Hạ Hữu lập tức giơ nắm đ.ấ.m, nhe răng đe dọa.
Rõ ràng nếu không phải vì bên trong đang "thả rông", nắm đ.ấ.m của cô đã giáng xuống từ lâu.
Anh dừng bước, mày mắt toát lên vẻ cao quý đầy hờ hững:
"Luân thường đạo lý trên đời cũng là do con người định ra thôi. Chúng ta đứng ở vị trí này, vốn dĩ chẳng cần phải nhìn sắc mặt kẻ khác mà sống."
"Chị để ý, chị thấy ghê tởm!"
Hạ Bắc chặn đứng bóng dáng Hạ Hữu đang định tiến ra cửa lớn.
Anh đã cao đến mét tám mươi chín, đôi mắt rủ xuống nhìn cô từ trên cao, mang theo một sự áp bách khó lòng nhận ra.
"Tại sao lại thấy ghê tởm? Dù sao chị cũng có bao giờ coi em là em trai đâu."
Hạ Hữu quát: "Cút ngay!"
Hạ Bắc không nhúc nhích, thong thả nhả ra từng chữ một:
"Chị ơi, Hạ Hữu, Hữu Hữu…"
Khi nói đến chữ "Hữu", đôi mắt anh khẽ nheo lại, kéo dài tông giọng một cách đặc biệt.
Ngay khi nắm đ.ấ.m của Hạ Hữu định giáng vào mặt anh, anh lại lười biếng nói tiếp:
"Có lẽ chị nên mang họ Giang. Giang Hữu, Giang Hữu..."
Anh lặp đi lặp lại cái tên "Giang Hữu", ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào đôi đồng t.ử đang co rút dữ dội của cô.
Nụ cười của Hạ Bắc rộng dần, anh khẽ cười thành tiếng:
"Chà, xem ra em đoán đúng rồi, chị-gái-ơi."
Anh từng bước áp sát cô, mỗi bước đi lại thốt ra một câu:
"Hạ Ngôn vừa chào đời không lâu, chị đã thuê người điều tra một cặp vợ chồng tầm thường ở thôn Tam Hoa."
"Chị tính toán được Tống Vân sẽ bị bắt cóc nên đã chuẩn bị từ trước."
"Chị đầu tư chính xác tuyệt đối, biết rõ cái gì kiếm ra tiền nhất."
Hạ Hữu không nhịn được mà lùi lại cho đến khi lưng chạm tường, Hạ Bắc cúi người xuống để tầm mắt ngang hàng với cô:
"Cặp vợ chồng ở thôn Tam Hoa đặt tên cho đứa con tương lai là Giang Hữu, kết quả là mãi không mang thai. Chị thấy có lỗi với ba mẹ chúng ta, là vì chị đã đưa tiền cho cặp vợ chồng đó phải không?"
"Tống Vân bị bắt cóc và bị hành hạ rất t.h.ả.m, nếu không chị cũng chẳng đi cứu."
"Đầu tư chị không xem bản kế hoạch, mà chỉ xem tên người. Kiếp trước người họ Mã đó rất lợi hại phải không?"
Tim Hạ Hữu thắt lại từng cơn vì sợ hãi, cô nhìn Hạ Bắc trước mặt, bóng hình anh dường như chồng lấp với Hạ Bắc của kiếp trước.
Kiếp trước Hạ Bắc là người đầu tiên nói cô không hề tầm thường, kiếp này cũng vẫn là anh.
Không phải là thăm dò, anh đã hoàn toàn chắc chắn rồi.
"Nghĩ thế này thì mọi chuyện đều thông suốt."
Hạ Bắc càng lúc càng gần hơn.
“Tại sao em chưa làm gì mà chị đã ghét em đến thế."
Chóp mũi anh chạm khẽ vào gò má cô, ngay khi anh định há miệng ngậm lấy vành tai cô, Hạ Hữu vươn tay túm c.h.ặ.t tóc anh, lôi xệch anh vào phòng tắm, ấn đầu anh xuống nước trong bồn.
Hạ Hữu vừa ấn gáy Hạ Bắc vừa đếm nhịp, sau đó lại túm tóc bắt anh ngẩng cổ lên:
"Tôi nể mặt em quá rồi phải không? Để em đứng đây chất vấn chị mình sao?"
"Xem ra kiếp trước em đối xử với chị tệ lắm nhỉ."
Hạ Bắc không phản kháng, Hạ Hữu cũng không thể g.i.ế.c anh, bầu không khí bỗng chốc rơi vào thế giằng co căng thẳng.
Sắc mặt Hạ Hữu rất khó coi, cô biết người nhà họ Hạ đều rất thông minh, ba Hạ và mẹ Bạch nhất định sẽ tin lời Hạ Bắc.
Cô mím môi buông Hạ Bắc ra rồi đi thẳng ra ngoài.
"Những gì đàn ông khác làm được, em cũng làm được, thậm chí còn làm tốt nhất."
"Chị ơi, em sẽ không cưỡng ép chị, nhưng em không cho phép bên cạnh chị có bất kỳ người đàn ông nào thân thiết hơn em."
Bước chân Hạ Hữu khựng lại một chút, nhưng không hề dừng lại mà mở toang cửa lớn.
Cô bước ra ngoài với thân hình ướt sũng, những giọt nước còn vương trên mặt trượt theo đường xương hàm chảy vào cổ áo, lướt qua xương quai xanh rồi đi xuống sâu hơn.
Mỗi bước đi đều mang theo tiếng nước khe khẽ, lớp vải ướt đẫm phác họa nên đường cong săn chắc của đôi chân, toát lên một vẻ gợi cảm đầy ướt át.
Người của Hạ Bắc đứng canh bên ngoài, Chu Minh ngẩn ngơ mất một giây, vành tai hơi đỏ lên vội vàng quay nửa người đi, đồng thời ra lệnh cho đám vệ sĩ quay lưng lại hết.
Chị... Sao chị ấy lại ăn mặc thế này mà đi ra ngoài?
Dựa theo tính chiếm hữu của đại ca với chị gái, không chừng anh lại sắp lên cơn điên gì đây.
Hạ Hữu đi ra ngoài, Chu Minh nghiêng đầu định ngăn lại.
"Cút ra!"
Chu Minh, một nhân viên kỹ thuật kiêm trợ lý, làm sao cản nổi một Hạ Hữu luyện võ quanh năm, đang định gọi vệ sĩ thì một giọng nói vang lên.
"Để chị ấy đi."
Hạ Bắc không biết đã ra từ lúc nào, đang đứng tựa vào cửa.
Hạ Hữu hừ lạnh một tiếng, sải bước rời đi.
[Con gái lớn nhà họ Hạ rất ghét em trai mình, thường xuyên thấy cô lạnh mặt với em trai, mọi người bàn tán rằng quan hệ hai người rất tồi tệ.]
[Riêng tư, quan hệ của họ thực sự tệ y như người ngoài tưởng tượng.
Sau khi đ.á.n.h nhau một trận trên giường, Hạ Bắc gục đầu vào cổ Hạ Hữu nghỉ ngơi, đột nhiên anh nhìn thấy vết hôn bên tai cô, không nhịn được mà khẽ cười, l.ồ.ng n.g.ự.c rung rinh.]
[Bất kể quan hệ có thế nào, chị gái thực sự cũng chỉ có mỗi mình anh.]
— HẾT —.
Các bạn đọc nhớ ghé qua 13/46 truyện ngôn NP hoàn khác trong lúc chờ những bộ còn lại mình up full nhé~. (~>~<~)
