Cô Nàng Công Sở Muốn Sinh Con Trai Cho Chồng Tôi - Chương 3

Cập nhật lúc: 20/06/2026 05:03

05

Nghe xong lời tôi nói, tôi rõ ràng cảm nhận được thần sắc của bọn Từ Hạo rõ ràng đã thả lỏng xuống rất nhiều.

“Bệnh viện mới có một vị chuyên gia đến, chuyên trị bệnh vô sinh hiếm muộn ở nam giới."

Nói xong, tôi nhìn Từ Hạo với ánh mắt vô cùng thương hại.

“Có một chuyện, vốn dĩ em muốn giấu anh suốt cả cuộc đời này cơ.

Tuy nhiên, bây giờ chuyện đã có bước ngoặt rồi, em nghĩ vẫn nên để cho anh được biết."

“Hồi khám sức khỏe tiền hôn nhân, thực ra người bị vô sinh là anh đấy.

Bác sĩ bảo anh bị chứng tinh trùng ch/ết."

“Lúc đó em sợ anh buồn lòng, lại còn sợ bố mẹ em không đồng ý hôn sự của hai đứa mình, nên mới nói người không thể sinh đẻ là em."

Nghe xong lời tôi nói, ba người bọn họ sững sờ ngay tại trận.

Sắc mặt của Từ Hạo lúc đỏ lúc trắng.

“Không thể nào, cô nói bậy."

Không ngờ tới là, người xù lông lên trước tiên lại là cô em chồng.

“Cô chính là sợ chúng tôi không cần cô nữa nên cô mới nói như vậy."

Cô em chồng trước đây bị mẹ chồng ép gạt nhét vào trong công ty của tôi để đi làm.

Ban đầu tôi đã sắp xếp cho cô ta một công việc văn phòng.

Thế nhưng cô ta thấy các streamer có lương cao, lại hào nhoáng sáng sủa, liền khóc lóc om sòm đòi tôi phải sắp xếp vị trí streamer cho cô ta bằng được mới thôi.

Tôi bảo cô ta hãy học hành cho thật tốt đã.

Cô ta lại nhân lúc tôi đi công tác học tập khép kín, lấy danh nghĩa là em chồng của tôi để gây áp lực cho các đồng nghiệp trong công ty, tranh đoạt lấy vị trí streamer.

Ngày đầu tiên livestream, mặt hàng bán là chảo xào nấu, giá cả là 999 tệ.

Có người phàn nàn giá cả quá đắt đỏ, cô em chồng liền chế giễu người ta làm việc không chăm chỉ nên mới không mua nổi.

Ngày thứ hai, bán bánh ngọt, cô ta giới thiệu cho người ta rằng:

“Sự thơm ngon đậm đà của nó có thể xộc thẳng lên vòm họng, khoang mũi, thậm chí là cả khoang chậu của bạn nữa."

Lãnh đạo công ty đã vội vã đến tận khách sạn để tìm tôi.

Đợi đến khi tôi quay về để xử lý thì tôi đã biến thành trò cười cho toàn mạng rồi.

Tôi liền dùng đến thủ đoạn sấm sét, trực tiếp đuổi cô ta ra khỏi công ty.

Vì chuyện này mà cô em chồng nhìn tôi bằng ánh mắt không thuận chỗ nào cả.

Cô ta không chịu nghĩ xem, vì cô ta mà tôi đã bị tổn thất mất bao nhiêu tiền bạc rồi.

Đây đúng là một kẻ ngu ngốc mà không tự biết mình ngu.

“Các người không tin tưởng thì chúng ta có thể đến bệnh viện để kiểm tra một chút."

Tôi nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Chồng ơi, sao sắc mặt anh lại kém thế này, anh không cần phải lo lắng đâu.

Bây giờ khoa học công nghệ phát triển rồi, anh vẫn còn có hy vọng rất lớn để chữa trị khỏi mà, cho dù có không được đi chăng nữa thì em cũng sẽ không rời bỏ anh đâu."

Sắc mặt của Từ Hạo đã không thể dùng từ khó coi để miêu tả được nữa rồi, lúc thì đỏ lúc thì trắng.

Giống như một bảng pha màu vô cùng đặc sắc vậy.

Có lẽ anh ấy sẽ hoài nghi rằng tôi đã phát hiện ra chuyện anh ấy ng/oại t/ình.

Thế nhưng, sự lo lắng và sốt ruột nơi đáy mắt tôi lại không giống như là giả vờ.

Điều này khiến cho anh ấy càng trở nên thon thót lo sợ và bất an hơn.

Có lẽ anh ấy đã bắt đầu hoài nghi rằng, nếu như anh ấy bị vô sinh, vậy thì đứa con trong bụng cô nàng công sở kia là của ai?

“Bây giờ đầu óc anh đang rất rối bời, anh muốn ra ngoài đi dạo một chút cho tĩnh tâm lại."

Từ Hạo đứng bật dậy.

Anh ấy đã không thể chờ đợi thêm được nữa, muốn đi đối chất với cô nàng công sở ngay lập tức.

“Chồng ơi, em vẫn còn có chuyện chưa nói xong mà."

Tôi gọi với theo Từ Hạo đang chuẩn bị bước ra ngoài cửa.

“Chồng ơi, sau này anh cũng đến công ty để đi làm đi."

Đây hoàn toàn không phải là do lòng thánh mẫu của tôi bộc phát, mà là tôi đã nghĩ ra được một chủ ý vô cùng hay ho, một mũi tên trúng ba con chim.

Nghe xong lời tôi nói, ba mẹ con bọn họ từ chấn động đã chuyển thành vô cùng hưng phấn.

Bọn họ đã luôn muốn nhúng tay vào trong công ty của tôi từ lâu rồi.

Ngặt một nỗi là kể từ sau chuyện của cô em chồng lần trước thì tôi đã phòng thủ vô cùng nghiêm ngặt, khiến cho bọn họ không có cơ hội nào để thừa cơ mà vào cả.

Tôi chưa từng cho Từ Hạo bất kỳ cơ hội nào.

Bởi vì tôi biết rõ rằng, anh ta chỉ được cái mã ngoài chứ bên trong trống rỗng, Trung nhìn mà không dùng được.

Muốn ăn được lợi nhuận của ngành mạng thì phải cẩn ngôn thận hành.

Cả một nhà cái lũ ngu ngốc này, không được đâu.

“Để Nguyệt Nguyệt cũng đến giúp anh nữa."

06

Nghe xong lời tôi nói, mẹ chồng lại được đà lấn tới.

“Tôi đã nói từ sớm rồi mà, công ty thì không thể giao cho người ngoài quản lý được, chúng ta mới là người một nhà."

“Mẹ ơi, không phải là con không cho Nguyệt Nguyệt đi đâu.

Mẹ cũng biết chuyện lần trước đã làm ầm ĩ lên trông rất khó coi rồi đấy, lần này cũng là do con phải tốn rất nhiều công sức mới tranh thủ giành được suất này đấy ạ."

Tôi đáp lời với vẻ mặt vô cùng khó xử.

“Chỉ vì nói sai vài câu thôi mà các người cứ phải tính toán chi li đến thế sao?

Ở trong thôn ấy à, đừng nói là nói sai vài câu, cho dù có bị tát vài cái tai đi chăng nữa thì đi ngủ một giấc là chuyện cũng qua đi thôi."

Tôi không muốn tiếp tục dây dưa với bà ấy nữa, trực tiếp tung ra tuyệt chiêu cuối cùng của mình.

“Công ty chỉ có thể nhận thêm một người thôi, để Nguyệt Nguyệt thay thế vị trí của Từ Hạo cũng được ạ."

Nghe xong lời tôi nói, Từ Hạo vốn vẫn luôn im lặng giả ch/ết liền không thể ngồi yên được nữa rồi.

“Nghe lời chị dâu con đi, rắc rối gây ra lần trước còn chưa đủ lớn hay sao hả?"

Đây chính là Từ Hạo, một khi chạm đến lợi ích của chính bản thân mình thì căn bản sẽ không thèm đoái hoài gì đến bất kỳ chút tình nghĩa anh em ruột thịt nào cả.

“Thế thì cứ để anh trai con đi vậy."

Mẹ chồng vỗ vỗ vào tay cô em chồng, xem như là lời an ủi.

Cô em chồng đứng bật dậy, lầm bầm lầu bầu một câu “phế vật" với vẻ mặt vô cùng không vui rồi quay người rời đi.

Mẹ chồng cũng vội vàng đi theo sát phía sau.

Hai người bọn họ đã bị lợi ích kinh tế khổng lồ làm cho mờ mắt rồi, hoàn toàn quên sạch bách chuyện vừa rồi mới nhắc tới việc Từ Hạo bị vô sinh.

Chỉ còn lại một mình Từ Hạo đang vô cùng nôn nóng và bất an bị bỏ lại.

Bọn họ cứ ngỡ rằng phía trước là tiền đồ “tiền tài" gấm vóc rực rỡ, nhưng thực ra đó lại là vực thẳm vạn trượng mà tôi đã tự tay đào sẵn cho bọn họ.

“Chồng ơi, ngày mai em đi cùng anh đến bệnh viện để kiểm tra lại nhé."

Tôi nhìn Từ Hạo với ánh mắt vô cùng dịu dàng.

Ngày hôm sau, tôi đề xuất anh ấy đến bệnh viện trung tâm, tôi có quen biết với viện trưởng ở đó.

Nhưng, Từ Hạo đã từ chối.

Anh ấy bảo chuyện nhỏ nhặt này không cần phải làm phiền đến người ta làm gì.

Cứ tìm đại một bệnh viện ở ngay gần đây là được rồi.

Tôi biết, Từ Hạo sẽ không dễ dàng tin tưởng lời tôi nói đâu.

Rất nhanh sau đó đã đến lượt chúng tôi rồi.

Kiểm tra vô cùng đơn giản.

Lúc đợi kết quả báo cáo, Từ Hạo có đi vào phòng vệ sinh một chuyến.

Đợi đến khi anh ấy quay lại thì tôi đã lấy được tờ kết quả báo cáo rồi.

Anh ấy nhìn chằm chằm vào tờ phiếu kiểm tra, sắc mặt bỗng chốc trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Bây giờ anh ấy tuyệt đối đang hoài nghi.

Đứa con trong bụng cô nàng công sở kia...

07

“Chồng ơi, anh đừng quá lo lắng nhé, chúng ta cứ tìm chuyên gia xem thử trước đã, hoặc là có thể làm thụ tinh trong ống nghiệm, không thì nhận nuôi một đứa trẻ cũng được mà."

Từ Hạo đi ở phía trước với bộ dạng đau đớn đến muốn ch/ết đi sống lại, còn tôi thì ở phía sau chỉ muốn ngửa mặt lên trời mà cười lớn một trận thôi.

“Chồng ơi, chúng ta cứ quay lại công ty rồi bàn bạc tiếp nhé, vừa rồi trợ lý có nhắn là có khách hàng đang qua bên mình rồi, đơn hàng trị giá mấy triệu tệ lận đấy."

“Hay là không đến công ty nữa, chúng ta ra nước ngoài đi du lịch giải khuây chút nhé?"

Nghe thấy tôi nhắc đến tiền bạc, Từ Hạo lúc này mới hoàn hồn trở lại.

“Đừng vì chuyện của anh mà làm lỡ dở công việc của em."

“Anh đi cùng em qua đó."

Từ Hạo đã diễn dịch cái từ “đạo mạo, văn minh" này một cách vô cùng sống động và sắc nét.

Rõ ràng là chính bản thân anh ấy muốn đến công ty, nhưng lại bị anh ấy nói thành là đi cùng tôi.

“Cảm ơn chồng yêu nhé."

Tôi nhìn anh ấy với gương mặt vô cùng chân thành.

Tôi không cho Từ Hạo có quá nhiều thời gian để phản ứng lại, lập tức kéo anh ấy lao đầu vào trong công việc luôn.

Tôi muốn sợi dây cót trong não bộ của anh ấy càng lúc càng phải căng c.h.ặ.t hơn nữa.

Cho đến tận giây phút cuối cùng, “phựt"

4.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cô Nàng Công Sở Muốn Sinh Con Trai Cho Chồng Tôi - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD