Có Nhau, Nơi Nào Cũng Là Nhà. - Chương 12

Cập nhật lúc: 29/06/2026 17:04

Trong một khoảng khắc, Đóa Lai high đến nỗi quên mất mình đang ở đâu, hiện giờ hối hận đã chậm mất rồi. Mắt nhìn thấy Bàng Suất ngày càng gần, trong đầu Đóa Lai bắt đầu nghĩ ra vô vàn cái lí do hợp lí, sợ Bàng Suất nhìn ra điểm bất ổn.

Bàng Suất đi dạo với Thường Hồng nguyên một ngày, thích mua gì thì mua cái nấy, thích chơi gì thì chơi cái nấy, chịu khổ cả ngày cuối cùng cũng có thể lết về tới nhà, trong khoảng thời gian này, Bàng Suất vẫn luôn ở trong tiệm massage, bây giờ suy nghĩ có nên trả phòng không.

Bàng Suất phân vân thật lâu, cho đến khi hắn trở về nhà thì thấy một bóng dáng quen thuộc. Bóng dáng đó chạy nhanh như gió, trên mặt toàn là nét cười ngây ngô, thật giống như thường hay lui tới chỗ này vậy, lúc Đóa Lai gặp được gì thích thú đều lộ ra vẻ mặt đó.

Bàng Suất tới cạnh Đóa Lai, cười nói: “Sao cậu lại ở đây?”

Đóa Lai nhanh trí cười: “Gần đây có một sân trượt patin, em tới đây chơi!” Đóa Lai mở to mắt nhìn, nói tiếp: “Anh, sao anh lại ở đây?”

Bàng Suất cười: “Tôi ở đây lâu rồi, cậu không biết à?”

Đóa Lai bị giọng điệu hỏi của Bàng Suất làm cho chột dạ, lắc lắc đầu như trống lắc: “Không biết, anh có kể bao giờ đâu.”

“Tôi còn không định kể nữa cơ.” Bàng Suất cười, nhìn vào quầy tính tiền: “Cậu mua gì đấy?”

Đóa Lai cười gượng: “Mua chút đồ uống, khát muốn c.h.ế.t.”

Bàng Suất giật mình, lại nhìn đồ trên quầy, nhịn không được cười nói: “Cậu thích uống xì dầu hả?”

“Éc?” Đóa Lai hú hồn chim én, quay người nhìn chai xì dầu đang để trên quầy tính tiền, vội giải thích: “Cái này không phải em mua, vừa rồi có một bà cụ tới mua á!” Đóa Lai vì muốn diễn vở kịch này cho xong, kiên nhẫn nhìn ông chủ nói: “Cho con một lon Coca.” Nói xong, Đóa Lai quay đầu hỏi Bàng Suất: “Anh uống không?”

Bàng Suất nghĩ một chút rồi nói: “Một lon đi.”

Đóa Lai mua hai lon Coca, lúc trả tiền cố ý trừng mắt với ông chủ, ông chủ hiểu được ý liền không tính tiền xì dầu.

Đóa Lai đi bên cạnh Bàng Suất chậm như rùa, cuối cùng cũng tới ngã tư đường, Đóa Lai ngẩng đầu một hơi uống hết nửa lon, lúc chuẩn bị mở miệng nói chuyện, Bàng Suất lại nói trước: “Vào nhà với anh không?”

“Có tiện không ạ?” Đóa Lai giả ngu hỏi.

Bàng Suất cười: “Sao lại không thể, anh ở có một mình thôi.”

“Vậy thì vào ạ, dù sao em cũng không có việc gì.” Đóa Lai vui vẻ theo sau Bàng Suất, Bàng Suất chỉ chỗ nào cậu đi theo chỗ đó, cố tình giả vờ mới tới lần đầu. Hơn mười phút sau, hai người cũng đi bộ đến chỗ ở của Bàng Suất, Đóa Lai vờ quan sát, ngạc nhiên: “Cầu thang này thật lạ đó!”

Bàng Suất vui vẻ nói: “Đây gọi là cầu thang uyên ương, nghe nói đâu còn có một câu chuyện thậy dài đằng sau đó nữa đó!”

Đóa Lai không ngừng gật đầu: “Nhìn thích ghê!”

“Đi thôi, trên tầng này.” Bàng Suất đi trước, vào trong một tòa nhà, Đóa Lai đi theo sau, hai người sớm đã lên đến nơi. Đột nhiên, Lương Sinh mở cửa, lúc nhìn thấy Bàng Suất và Đóa Lai ở chung một chỗ suýt kêu thành tiếng, may mà Đóa Lai không ngừng chớp mắt ra hiệu, lúc này Lương Sinh mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Mới về sao?” Lương Sinh cười nói.

Bàng Suất gật gật đầu, ngửi được mùi thơm từ trong bếp truyền ra liền cười nói: “Làm món gì ngon vậy, thơm phết!”

“Sườn kho, anh ăn cùng không?” Lương Sinh vô cùng nhiệt tình mời.

Bàng Suất vẫy tay: “Thôi không đâu, tôi còn có bạn.” Bàng Suất cười, lấy chìa khóa ra, sau khi mở cửa thì bước vào trước, Đóa Lai vội vàng vào sau. Trước khi vào cửa, Đóa Lai lén vẫy vẫy Lương Sinh, Lương Sinh hiểu ý liền tự mình xuống tầng mua xì dầu.

“Ngồi tự nhiên.” Sau khi Bàng Suất vào nhà thì cở quần áo ra trước, ở trần phía trên nói: “Về nhà có gì không?”

Đóa Lai nhìn xung quanh: “Có, em mua cho ông một hộp bánh trung thu.”

“Chỉ mua một hộp bánh thôi? Không mua gì khác à?” Bàng Suất cười hỏi.

“Còn có nước trái cây nữa.” Đóa Lai cười cười với Bàng Suất, sau đó thưởng thức phòng của Bàng Suất. Trước đây cậu từng lẻn vào đây, nhưng mà lúc đó chưa nhìn kĩ, bây giờ xem ra chỗ này không phải là cũ bình thường, đồ dùng trong nhà sớm đã bạc màu: “Phòng này một tháng bao nhiêu tiền vậy ạ?”

Bàng Suất chỉ mặc một cái quần đùi ngồi ở trên ghế, lắc lắc chân, nói: “Bảy trăm năm mươi tệ một tháng, lúc tới đây vừa mắt chỗ này thế là thuê luôn”

“Nhìn cũ thật đó!” Đóa Lai ngửa đầu cười.

Bàng Suất thở dài một tiếng: “Lúc đó tiệm massage chưa khai trương cho nên cứ ứng phó trước, bây giờ tôi đang có ý định trả lại phòng đây.”

“Trả phòng?” Đóa Lai hoảng hốt, nếu Bàng Suất trả phòng thật thì mình cũng không thể lúc nào cũng ở trong căn phòng thuê ở tiệm được, nhưng mà hiện tại của hắn cũng đâu thể sống trong căn phòng ở tiệm massage mãi được? Nghĩ vậy, Đóa Lai vội nói: “Em thấy cũng không cần phải trả phòng đâu. Dù sao đây cũng được xem là nhà của anh, nếu anh cứ sống ở trong tiệm mãi thì cũng không phải chuyện tốt gì, nhỡ ngày nào đó anh thích ai cũng chẳng thể rước dâu vào trong tiệm massage sống được chứ?”

Nghe vậy, Bàng Suất dở khóc dở cười: “Cậu nghĩ xa quá rồi, ai có thể thích tôi được chứ?”

Nội tâm Đóa Lai gào thét: EM THÍCH ANH NÈ, THÍCH LẮM LUÔNNNN.

“Bảy trăm tệ cũng không nhiều, anh cứ thuê đi, hơn nữa ở đây còn có phòng bếp nè, bla bla, không có việc gì em có thể ghé tới đây nấu cơm cho anh ăn, tốt biết bao!” Đóa Lai vì muốn dụ Bàng Suất ở lại đây, cũng là muốn gìn giữ cho cuộc sống tốt đẹp của mình nên cậu cũng chẳng cần liêm sỉ mà nói hết lời.

“Cái này là cậu nói đó nha!” Bàng Suất vỗ đùi: “Tôi tới đây lâu như vậy, ở trong bếp cũng chưa mua cái gì, nếu cậu đã nói nấu cơm cho tôi ăn thì mai tôi đi mua đồ về nhé!”

Đóa Lai nghe đến đây, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng đặt xuống, nhìn Bàng Suất cười ngốc.

“Nhưng mà cậu chiêu đãi tôi như vậy, ông ở nhà có lo lắng không?” Bàng Suất nhíu mày.

“Không sao đâu, anh đừng…”

Không đợi Đóa Lai nói xong, Bàng Suất đã đứng dậy, duỗi lưng nói: “Đêm nay đừng đi, ở lại đây với anh, mai cùng quay lại tiệm massage.”

Đây là hy vọng của Đóa Lai đó, hơn nữa nhìn bộ dạng của Bàng Suất cũng vô cùng vô cùng muốn mình được ở lại !

“Sao không nói? Không muốn à?” Bàng Suất vừa duỗi người vận động vừa nhìn Đóa Lai.

“Được ạ, dù sao em về cũng không có gì làm, đúng rồi…Anh ăn cơm tối chưa?” Đóa Lai nhìn chằm chằm Bàng Suất, giọng nói ân cần kia làm cho trong lòng Bàng Suất cảm thấy vô cùng ấm áp, nhẹ giọng nói: “Anh ăn với Thường Hồng ở ngoài rồi.” Nói xong, Bàng Suất xoay người vào phòng ngủ: “Lai thần tài, anh lăn lộn cả ngày ngoài đường, giúp anh xoa bóp chân được không?”

“Dạ.” Đóa Lai lập tức theo vào, Bàng Suất đã nằm trên giường, nhẹ nhàng duỗi chân.

Đóa Lai lại gần, ngồi cạnh Bàng Suất nhẹ nhàng xoa bóp.

“Mạnh thêm tí nữa…Chỗ đó đó…Thoải mái.” Hai mắt Bàng Suất nhắm lại, nhẹ nhàng nâng lên khóe miệng: “Lai thần tài, em rất giống một người trước kia anh quen.”

Đóa Lai đột nhiên nhớ đến bức ảnh chụp kia, vừa bóp vừa nói: “Rất giống à?”

Bàng Suất mỉm cười: “Cực kì giống, nhất là tính cách, lúc nào cũng ngốc ngốc nghếch nghếch, nhưng mà khiến người ta vô cùng thích thú.” Bàng Suất mở to mắt nhìn Đóa Lai, nói: “Hiện tại anh rất có hứng thú với em.”

Đóa Lai vui vẻ nói: “Thật hay giả vậy? Hay là vì em giống người kia nên khiến anh thích thú vậy?”

“Đm, anh là loại người này à?” Bàng Suất xoay người đ.á.n.h Đóa Lai một cái, nhưng mà rất nhẹ, lúc Bàng Suất thu tay thì lại nói tiếp: “Lai thần tài, anh giới thiệu đối tượng cho em nha?” Bàng Suất vừa dứt lời, Đóa Lai liền sững người, niềm vui sướng mới vừa rồi trong chớp mắt đã biến mất không còn chút tung tích.

“Anh đừng chọc em nữa, em chưa nghĩ đến việc tìm người yêu đâu.” Đóa Lai hít hít mũi, cúi đầu giúp Bàng Suất xoa bóp chân.

Bàng Suất nhìn thấy vẻ mặt Đóa Lai biến hóa thất thường, nhịn cười nói: “Lai thần tài, anh có câu này muốn hỏi em lâu rồi, nhưng không biết phải hỏi như thế nào.”

Đóa Lai như trước vẫn cúi đầu: “Hỏi gì ạ?”

Bàng Suất ho khan vài tiếng, trầm giọng hỏi: “Không phải em có ý với anh đó chứ?”

Đóa Lai bị dọa đến run, ngẩng cao đầu nhìn Bàng Suất: “Anh nói gì cơ?”

Bàng Suất cười: “Không có gì đâu, trong phòng chỉ có mình anh và em thôi, nói thật cho anh biết, có phải em có ý với anh đúng không?”

Đóa Lai rất muốn nói cho Bàng Suất biết suy nghĩ trong lòng mình nhưng cậu không chắc chắn, nếu như nói ra, chỉ sợ từ nay về sau ngay một tiếng “anh” cậu cũng chẳng còn tư cách để gọi. Cho nên Đóa Lai không thể mạo hiểm, cậu tình nguyện giống như trước đây, âm thầm theo dõi hắn.

“Sao im vậy, nói gì đi.” Bàng Suất thúc giục.

Đóa Lai nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cười ngốc, nói: “Có thể có ý gì cơ chứ, thì em cũng có hứng thú với anh như anh có hứng thú với em thôi.”

“Đm.” Bàng Suất không còn cách nào khác chỉ lắc lắc đầu, nằm nằm sấp trên giường: “Xoa bóp tốt lắm.”

Đóa Lai lén thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó tiếp tục giúp Bàng Suất xoa bóp chân, sau một lúc lâu, Bàng Suất thế mà lại ngủ mất tiêu, Đóa Lai nhẹ nhàng khều khều hắn: “Anh ngủ à?”

“Hửm?” Bàng Suất mơ màng lên tiếng: “Mấy giờ rồi?”

Đóa Lai vội đưa mắt nhìn đồng hồ: “Hơn mười giờ.”

“Ngủ đi, mai còn có việc.” Bàng Suất lập tức trở mình, để dành cho Đóa Lai một chỗ nằm.

Đóa Lai đứng dậy: “Em đi tắm một cái đã.”

“Khoan tắm đã, mai rồi tính sau. Tắt đèn đi.”

Đóa Lai nào dám cãi lại lời Bàng Suất, tắt đèn rồi đứng ở trong phòng tối c** q**n áo, nhẹ tay nhẹ chân leo lên giường. Cánh tay Bàng Suất vẫn còn duỗi thẳng trên giường, Đóa Lai thăm dò, hỏi: “Anh, tay của anh cấn chỗ nằm của em mất rồi.”

Bàng Suất đáp lời: “Bớt nói nhảm, nằm xuống đi.”

Đóa Lai rụt cổ, chậm rãi nằm xuống, gối lên tay Bàng Suất.

Một đêm trôi qua, Đóa Lai vốn tưởng rằng sẽ có chuyện gì đó thú vị diễn ra, ai ngờ trên thực tế lại chẳng có gì đặc biệt, Bàng Suất chỉ thân thiết ôm cậu ngủ mà thôi. Đóa Lai đương nhiên không cam lòng, cũng có lần cố ý đụng vào Bàng Suất nhưng đều thất bại, chuyện này không thể không khiến cho Đóa Lai nghĩ rằng, chuyện xảy ra ngày đó chỉ là do Bàng Suất xoay rượu, bởi vì nhịn quá lâu nên mới làm thế với cậu.

Nhưng mà Đóa Lai cũng không nổi giận, dù sao cũng chiếm được tiện nghi rồi, sau này muốn làm gì thì làm, nếu Bàng Suất muốn thì cậu chắc chắn sẽ giúp hắn!

Đóa Lai gối đầu lên tay Bàng Suất ngủ, chừng hơn mười hai giờ khuya, Đóa Lai mơ mơ màng màng nghe được ngoài cửa sổ truyền đến tiếng vang. Đóa Lai nhắm mắt lại cẩn thận nghe một chút, quả thật là có âm thanh từ ngoài cửa truyền đến, Đóa Lai quay đầu nhìn Bàng Suất đang ngủ say, chậm rãi đứng dậy xuống giường, nhẹ tay nhẹ chây đi về phía cửa sổ phía trước. Đột nhiên, một tia sáng đỏ lướt qua mắt cậu, từ lúc nào mà phòng của cậu đã sáng đèn, Lương Sinh đứng trước cửa sổ khoa tay múa chân vui sướng chỉ chỉ cửa.

Đóa Lai hiểu ý Lương Sinh, rón rén rời khỏi phòng ngủ, lúc mở cửa còn cổ ý nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa đề phòng phát ra tiếng.

“Hắn có phát hiện không đó?” Cửa vừa mở, Lương Sinh hé đầu qua khe hở.

Đóa Lai ra khỏi cửa, cười nói: “May mà tớ thông minh, nếu không chắc chắn bị phát hiện rồi, còn có…” Đóa Lai cẩn thận liếc nhìn vào trong phòng, nói tiếp: “Vừa rồi cậu dùng đá ném vào cửa sổ à?”

“Không có, tớ dùng cúc áo, mặc dù phát ra tiếng nhỏ nhưng tớ tin chắc rằng cậu sẽ nghe được!” Lương Sinh vui vẻ nói.

Đóa Lai vỗ vỗ n.g.ự.c: “Vừa rồi cậu hù tớ sợ c.h.ế.t đi được, không nói chuyện với cậu nữa, quay về phòng ngủ đi.” Đóa Lai lại cẩn thận liếc vào phòng, trước khi vào nhà cùng Lương Sinh trao đổi ánh mắt, sau đó đóng cửa lại.

Trong phòng là một mảnh tối đen, Đóa Lai cố gắng lách qua mấy cái ghế, nhẹ tay nhẹ chân đi vào phòng ngủ.

Đóa Lai vừa mới đến cửa phòng ngủ, còn chưa kịp bước chân vào thì một bóng đen đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu, Đóa Lai bị dọa đến phát run, há miệng hô to: “Ôi mẹ ơi…”

Đóa Lai hét rất lớn, lúc này Bàng Suất bật đèn nhìn cậu: “Em không ngủ đi mà làm gì thế?”

“Em…Em đi vệ sinh…” Đóa Lai nghĩ thầm, may mà quay lại sớm một tí, không là ăn hành rồi.

Bàng Suất quan sát Đóa Lai, cười: “Anh còn nghĩ em đi ăn trộm đến nơi.” Bàng Suất đưa tay nhéo má Đóa Lai, dùng sức kéo cậu lại: “Lên giường ngủ đi.” Nói xong, Bàng Suất đi đến phòng vệ sinh.

Đóa Lai chột dạ “vâng” một tiếng, vội leo lên giường, nằm trong chăn đợi Bàng Suất trở về.

Sáng sớm hôm sau, Đóa Lai thừa dịp Bàng Suất đang ngủ say thì ra khỏi cửa, ở siêu thị gần nhà mua một kí gạo cùng hai cục dưa muối. Sau khi trở về liền ở trong bếp loay hoay nửa tiếng, nấu một nồi cháo nhỏ, dưa muối cắt thành từng miếng nhỏ xếp ra dĩa, lưng đưa về phía cửa. Đúng lúc cậu bận c.h.ế.t đi được, Bàng Suất xuất hiện, hắn tựa người trên cửa, miệng hút t.h.u.ố.c cười nói: “Mấy giờ rồi?”

Đóa Lai hết hồn, quay đầu cười ngốc: “Hơn bảy giờ rồi.”

Bàng Suất gãi gãi đầu: “Làm món ngon gì đấy?”

Đóa Lai cười chỉ vào bếp: “Cháo.”

Bàng Suất gật gật đầu: “Anh đói bụng thật, múc cho anh một chén nếm thử trước một miếng đi.” Bàng Suất đến trước bàn ở trong phòng khách ngồi xuống, đợi lúc Đóa Lai đem cháo và dưa muối thái miếng đặt lên bàn, Bàng Suất cúi đầu nhìn, vừa thấy liền ngây cả người.

“Sao vậy?” Đóa Lai không hiểu hỏi.

Trong lòng Bàng Suất vô cùng nghi ngờ nhưng không nói ra: “Không có gì.” Bàng Suất cầm đũa lên, gắp một miếng dưa muối bỏ vào trong bát, múc từng ngụm ăn.

“Ngon không?” Đóa Lai cười hỏi.

Bàng Suất gật gật đầu: “Hương vị không tệ.” Nói xong, Bàng Suất cầm chén đưa cho Đóa Lai: “Ăn một chén đi.”

“Vâng, anh cứ ăn đi.” Đóa Lai cầm chén đi vào bếp.

Bàng Suất nhìn chằm chằm Đóa Lai đi vào trong bếp, trong lòng càng thêm nghi ngờ, mặc dù món cháo ăn với dưa muối này rất phổ biến, nhưng hương vị mỗi nơi lại khác nhau, hắn nhớ đến đêm hôm đó, Lương Sinh ở phòng bên cạnh cũng cho hắn một nồi cháo dưa, so với hương vị hôm nay không khác gì nhau, nhất là dư muối, đúng là giống nhau như đúc.

“Anh, không phải anh nói hôm nay có chuyện sao?” Đóa Lai bưng cháo từ trong bếp đi ra, lúc đến bên cạnh Bàng Suất, hỏi tiếp: “Chuyện gì vậy ạ?”

Bàng Suất vừa ăn cháo vừa nói: “Hôm nay Thường Hồng đi, anh đi tiễn chị ấy.”

“Em cũng đi tiễn chị ấy.” Từ lúc Đóa Lai biết Bàng Suất và Thường Hồng không có ý tứ đó, Đóa Lai đối với Thường Hồng cũng rất thoải mái.

“Thôi em đừng đi, cơm nước xong thì đến tiệm đi.” Bàng Suất cúi đầu ăn cháo, thuận miệng hỏi: “Chuyện tối qua anh nói với em, em nghĩ kĩ chưa?”

Đóa Lai giật mình: “Nghĩ cái gì kĩ cơ ạ?”

Bàng Suất cười miễn cưỡng: “Là chuyện anh giới thiệu đối tượng cho em ấy.”

“Em không cần đâu, đừng nhắc đến chuyện này nữa.” Đóa Lai vội xua tay, vì để tránh Bàng Suất kiếm chuyện tiếp nên cậu đứng dậy: “Anh ăn đi, em đi rửa mặt đ.á.n.h răng.”

Bàng Suất nhìn dáng vẻ bối rối của Đóa Lai, cười: “Ở đây không có bàn chải cho em, em đ.á.n.h răng bằng cách nào hửm?”

Đóa Lai ở trong nhà vệ sinh bực bội nói: “Lấy đầu ngón tay không được à?” Đóa Lai nói như vậy cũng làm như vậy thật, đầu tiên cậu rửa sạch tay, sau đó nặn kem đ.á.n.h răng lên đầu ngón tay, đưa vào miệng chà tới chà lui, lúc cậu cúi đầu súc miệng, Bàng Suất đứng ở cửa trêu chọc: “Em lấy đầu ngón tay đ.á.n.h răng thật à?”

Đóa Lai quay đầu nhìn hắn một cái: “Ừm, trước kia em đi học đều đ.á.n.h răng bằng cách này.”

Bàng Suất dở khóc dở cười, nói: “Có sạch không phải?”

“Anh thử đi rồi biết.” Đóa Lai rửa mặt, rửa sạch xong thì lấy khăn lau lau mặt, thuận tiện còn ngửi mùi trên đó, có mùi hương nhàn nhạt rất dễ chịu.

“Lai thần tài, anh phát hiện ra một chuyện.” Bàng Suất vui vẻ nói.

Đóa Lai móc khăn lại chỗ cũ, nghi ngờ nói: “Chuyện gì ạ?”

“Hình như càng ngày em càng không sợ anh nhỉ, không giống như lúc em vừa tới tiệm, thấy anh cũng không dám nói chuyện.” Bàng Suất vừa cười vừa quan sát Đóa Lai: “Xem ra là anh đối với em tốt quá nên em tùy tiện vậy đúng không?”

Đóa Lai trừng mắt, cẩn thận nhớ lại, hình như là đúng như vậy thật: “Bây giờ em cũng sợ anh mà.” Đóa Lai ngẩng đầu nhìn Bàng Suất cười ngốc.

“Đm.” Bàng Suất đá Đóa Lai một cái: “Biến đi, anh còn phải đ.á.n.h răng rửa mặt, ra ngoài ăn sáng đi.”

“Em đi đây nha.” Đóa Lai đi tới cửa, sau đó lại lui lại: “Em đi thật đó nha.” Đóa Lai bước hai bước, sau đó lại lui: “Lần này em đi thật đó nha.”

Bàng Suất hừ một tiếng, quay ngoắc đầu lại: “Em ngứa đòn phải không?”

Đóa Lai rụt cổ lại, cười to chạy ra ngoài.

Bàng Suất nhìn cửa, không còn cách nào khác chỉ biết cười cười.

Bởi vì hôm qua Bàng Suất dẫn Thường Hồng đi bộ dạo phố cho nên không lai xe, mà Thường Hồng lúc 10 giờ sẽ bắt tàu hỏa đi Quảng Châu nên 9 giờ rưỡi Bàng Suất phải đến đón, Đóa Lai theo Bàng Suất ra khỏi cửa, hai người bắt hai chiếc xe khác nhau, cũng chạy đi theo hai hướng khác nhau.

Đóa Lai tranh thủ trên đường đến tiệm thì ghé tiệm ảnh, cậu cần phải rửa mấy bức hình chụp được trong mấy ngày vừa rồi, nhưng mà mấy bức ảnh đó cũng chẳng phải trong sáng gì cho cam nên cậu cũng do dự một hồi lâu trước cửa tiệm, sau đó mới lấy hết dũng khí đi vào. Thực tế chứng minh Đóa Lai suy nghĩ quá nhiều, mục đích của mấy tiệm ảnh này là kiếm tiền, cho dù ảnh của bạn có chụp cái quái gì đi chăng nữa thì chỉ cần trả tiền thì người ta cũng sẽ làm.

Sau khi Đóa Lai rời tiệm ảnh thì đến tiệm massage, cậu hết sức phấn khởi vào cửa, liền nhìn thấy ở đại sảnh tất cả nhân viên đều xếp thành hàng dọc, mà đứng đầu bọn họ đương nhiên là Chúc Khải.

“Được rồi, nếu không có gì thì cứ như vậy đi, ngoại trừ nhân viên giao tiếp thì mọi người đi được rồi.” Chúc Khải vừa mới ra lệnh, nhóm nhân viên rời đi, chỉ còn lại nhóm mỹ nữ giao tiếp ở lại.

“Các cô cũng đừng có rảnh quá, đi tới cái bàn dựng trước cửa ngồi đi, tôi cũng không tin, bố mày có thể sợ hắn?” Trong mắt Chúc Khải gần như phụt ra tia lửa giận, sau đó lại quay sang hỏi Côn T.ử đứng cạnh: “Lai thần tài đến chưa?”

“Đến rồi đây.” Đóa Lai nghe Chúc Khải gọi tên, đứng sau đám người giơ tay lên.

Chúc Khải xụ mặt, nói: “Bỏ qua anh Bàng của cậu đi, hôm nay cậu phải nghe tôi chỉ huy, hiện tại vào bên trong tìm vài nhân viên phục vụ tràn đầy sức sống kêu họ ra bàn trước cửa ngồi đi.”

Đóa Lai giật mình: “Để làm gì ạ?”

“Hỏi nhiều vậy để làm gì, kêu cậu làm thì làm đi, nhanh lên.”

Đóa Lai nhún vai, nghe lời Chúc Khải lên lầu, ở trong phòng lôi mấy tên nhân viên mặt mũi nhanh nhẹn xuống lầu ngồi vào bàn trước cửa ra vào tiệm.

Đóa Lai cũng không biết mục đích của Chúc Khải là gì, vừa hay Côn T.ử đi qua, cậu vội vàng chặn hắn, vui vẻ hỏi: “Anh Côn Tử, anh nói cho em biết anh Khải kêu chúng ta làm vậy là có mục đích gì không?”

Côn T.ử nhịn cười, đưa tay chỉ chỉ tiệm massage vừa mới khai trương ở đối diện.

Đóa Lai quay đầu nhìn về phía đối diện, vừa nhìn một cái cậu đã ngẩn hết cả người, bởi lẽ tiệm massage mới kia cũng đầy người ngồi trước cửa, mà toàn là những cô gái đẹp mĩ miều.

“Làm gì vậy trời?” Đóa Lai kinh ngạc.

Nói xong, Chúc Khải từ ngoài đi vào, vô cùng đắc ý nhìn đối diện: “Đm, tên nhóc Thiết Quân kia muốn chơi với bố? Bố chơi đến c.h.ế.t mày!” Chúc Khải liếc Đóa Lai một cái, tiếp tục nói: “Để cho bọn họ nhìn mà xem, tiệm chúng ta không những chỉ có mỹ nữ mà còn có con trai tiếp khách nữa.”

Đóa Lai nghe Chúc Khải nói liên ti tù tì nửa ngày cũng không hiểu y đang nói gì, đợi y nói xong cậu mới được khai sáng, liền xoay người chuẩn bị chuồn.

“Đm, cậu dám chạy!” Chúc Khải nhanh tay lẹ mắt túm được Đóa Lai, nghiêm nghị nói: “Cậu chạy cái gì?”

Đóa Lai lo lắng: “Em không muốn tiếp khách đâuuuu!!!!”

“Đm, tôi còn chưa nói mà, có điều tôi còn định cho cậu là bộ mặt của tiệm đó!” Chúc Khải tức giận nhìn Đóa Lai: “má, cậu không muốn à? Chẳng lẽ cậu cam tâm nhìn tiệm massage mà anh Bàng của cậu cực khổ ngày đêm khai trương đóng cửa à?”

Đóa Lai nhíu mày, nghiêm mặt hỏi: “Nghiêm trọng như vậy ạ?”

“Nói nhảm, không nghiêm tọng thì tôi có thể bày ra đủ thứ hạ sách này sao?” Chúc Khải nhìn qua đối diện: “Tên nhóc Thiết Quân này hôm nay liền mang mấy cô em đến trước cửa ngồi, cái này không phải là ra uy sao, ý của hắn chính là chúng ta không có mỹ nữ chứ còn gì?”

Đóa Lai tưởng tượng đến Bàng Suất vất vả lắm mới khai trương được tiệm massage này, liền không kiềm lòng được nên đồng ý, cậu lại ngồi xuống trước cửa, ngẩng cao đầu, n.g.ự.c ưỡn ra, tinh thần vô cùng phấn chấn.

Lúc này, Thép Quân ngồi ở trong tiệm massage của mình nhâm nhi uống trà, thưởng thức cảnh này.

Đóa Lai dù sao cũng không nghĩ rừng cậu ngồi vậy đã hơn ba tiếng đồng hồ, một ít cô gái cũng ngồi không vững nữa, một chiếc taxi lái vào, cuối cùng dừng trước cửa tiệm.

Bàng Suất vừa xuống xe nhìn thấy cảnh này thì lông gà nổi hết cả lên, lúc hắn thấy trong đám người này còn có Đóa Lai, ngay lập tức trầm mặt: “Lai thần tài, em ngồi đây làm cái gì?”

Đóa Lai vội vàng chạy lại, nhỏ giọng kể hết chuyện từ đầu đến cuối cho Bàng Suất nghe,

Sau khi nghe Đóa Lai giải thích õng, Bàng Suất quay đầu nhìn tiệm massage vừa mới khai trương đối diện, sau đó nói với Đóa Lai: “Em đi theo anh.”

Đóa Lai vâng một tiếng rồi đi theo Bàng Suất, lúc này Chúc Khải đang ngồi ở trên ghế sô pha chơi bài với Côn Tử, Bàng Suất sải bước lại gần, bình tĩnh nói: “Mày bảo Lai thần tài ngồi ở bên ngoài?”

Chúc Khải nhìn chằm chằm mấy lá bài, không thèm ngẩng đầu: “Ờ, tao bảo đó, có gì không?”

“Em ấy không phải là món hàng, mày cho em ấy ngồi ngay cửa là có ý gì?” Bàng Suất vô cùng tức giận, hoàn toàn không có bộ dáng vui cười bình thường.

Chúc Khải sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Bàng Suất, mở mắt hiếu kì nói: “Tao cho cậu ấy làm bộ mặt của tiệm mà mày còn tức giận với tao?”

Bàng Suất hít sau một hơi: “Đm, lần sau bớt bày ra mấy cái ý xàm này đi.” Nói xong, Bàng Suất xoay người nhìn Đóa Lai: “Đi lên lầu đi, đợi lát nữa anh lên sau.”

Đóa Lai gật đầu, nhấc chân chạy lên lầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Có Nhau, Nơi Nào Cũng Là Nhà. - Chương 12: Chương 12 | MonkeyD