Có Nhau, Nơi Nào Cũng Là Nhà. - Chương 16
Cập nhật lúc: 29/06/2026 17:05
Không biết có phải do Đóa Lai cảm giác hay không mà cậu cảm thấy thời tiết dạo này nóng lên một chút, buổi tối cậu và Hoa Kì ở trong bếp bận rộn, Bàng Suất và Trang Hào đã đem bàn ghế ra xếp trước cửa siêu thị, vừa hút t.h.u.ố.c vừa nói chuyện phiếm, không biết từ lúc nào lại có thêm người nhập bọn.
Đóa Lai thừa dịp đi đổ nước thì nhìn thoáng qua, sau khi trở vào trong bếp thì hỏi Hoa Kì: “Người kia là ai vậy?”
Hoa Kì cắt gan lợn, cười nói: “Quách Tĩnh, anh em tốt của Trang Hào.”
Đóa Lai nhịn không được liền cười: “Tên hay thật nhỉ, Tĩnh ca ca.” Nói xong, Đóa Lai và Hoa Kì đều cười, lại còn cười rất to, làm cho Bàng Suất và Trang Hào phải ngó vào xem thử.
“Ê, hai đứa nó cười cái gì vậy mày?” Bàng Suất cười hỏi.
Trang Hào vẫy vẫy tay: “Ai biết mày, Hoa ch.ó con có lúc nào không khùng đâu mày, lúc nào cũng nói nhảm, ngày nào tao nghe cũng thấy mệt.”
“Thôi đi cha nội, không phải mày thích em ấy lắm à.” Bàng Suất trêu.
Quách Tĩnh tận dụng cơ hội: “Ê tao kể cho nghe, mày đi rồi nên không biết chứ ngày đéo nào hai đứa này cũng dính lấy nhau.” Quách Tĩnh gãi gãi đầu, trên: “Đêm hôm đó tao tới chơi, siêu thị đóng cửa nên tao phải đi cửa sau, phát hiện cửa không khóa, thế là tao đẩy cửa đi vào, lúc tao đến phòng của hai đứa nó mém tí nữa tao bị dọa đến đái ra m.á.u.”
“Sao sao?” Bàng Suất tò mò.
Quách Tĩnh cứng miệng, hừm một tiếng: “Hoa ch.ó con đang ngồi trên người hắn, hai đứa ứ ừ ư.” Quách Tĩnh dở khóc dở cười nói: “Làm tao sợ c.h.ế.t mẹ, tao nhanh tay lẹ chân đóng cửa chạy ra ngoài liền, đứng ở ngoài cả buổi mới hoàn cmn hồn.”
“Bớt nói nhảm đi mày ơi, làm như mày chưa thấy lần nào ấy mà hú với chả hồn?” Trang Hào vừa cười vừa mắng, không có chút xấu hổ nào.
“Trước kia tao cũng làm với gái, nhưng đây là lần đầu tao thấy hai thằng đàn ông làm với nhau, hơn nữa lúc Hoa ch.ó con làm ấy, cái kia lên lên xuống xuống, tao thật sự là…” Quách Tĩnh ôm n.g.ự.c: “Mẹ ơi, lần sau con không bao giờ dám đến chỗ này lúc nửa đêm đâu…”
Trang Hào ho khan: “Đm, biết mày thấy tao nên móc hai con mắt của mày ra mới phải.” Trang Hào giơ tay khoa tay múa chân, Quách Tĩnh vội né, cười: “Người anh em, tao biết sai rồ, sau này tao không dám nhìn nữa.”
Bàng Suất ngồi xem kịch, trong lòng trái lại có chút hâm mộ, buột miệng nói: “Lúc làm mày nên kiềm chế một chút, đừng để Hoa ch.ó con đau.”
“Đau hay không liên quan gì đến mày, bố mày thấy sướng.” Trang Hào tức giận nói.
“Hớ, mày sướng.” Nói xong, Bàng Suất nhìn Quách Tĩnh một cái, hai người liền cười cùng lúc.
Trong phòng bếp bên này, Hoa Kì nghe được tiếng cười liền tò mò nhìn ra bên ngoài: “Ba ông này bị khùng hả trời, cười như điên vậy.”
Đóa Lai vừa nấu xong nồi thịt kho tàu, nhấc xuống bếp nói: “Cậu nói xem có phải đang nói hai đứa mình không?”
“Chắc là vậy.” Hoa Kì mặc kệ hội 3 người đó, tiện tay đưa hành lá cho Đóa Lai: “Thịt cậu nấu mềm chưa này, chấm mắm ăn chắc ngon c.h.ế.t đi được.”
” Đóa Lai cười: “Món tủ của tớ đó.”
“Ai….” Hoa Kì cầm thìa xào rau nhìn Đóa Lai, cười: “Tí nữa ăn cơm, tớ kêu Trang Hào giúp cậu chuốc rượu Bàng Suất, ăn xong cậu theo tớ đi tắm rửa, đến lúc đó tớ chạy cho cậu, sau đó cậu giúp hắn, đến lúc đó thì…” Hoa Kì không ngừng chớp mắt trêu Đóa Lai.
“Tớ có chút hồi hộp.” Đóa Lai thẳng thắng nói.
Hoa Kì hừm một tiếng: “Lúc đầu tớ cũng hồi hộp mà, chỉ cần qua lần đầu, lần sau muốn thì đều làm được, hơn nữa tớ cảm giác…” Hoa Kì đảo mắt: “Bàng Suất chắc chắn có cảm tình với cậu!”
Đóa Lai cắt hành lá, bất đắc dĩ nói: “Tớ chỉ cảm giác hắn xem tớ như em trai, nếu không thì là bạn tốt thôi.”
“Dẹp đi.” Hoa Kì vội đóng lò vi sóng, đến cạnh Đóa Lai nói: “Hắn không thiếu em trai, cũng không thiếu bạn, nè, nhưng mà cậu nghĩ thử đi cậu làm việc ở chỗ hắn có thấy hắn làm chuyện đó với ai chưa?”
Đóa Lai bỏ d.a.o xuống, gãi gãi đầu: “Tớ không rõ.”
“Không rõ cái gì mà không rõ, chắc chắn là chỉ có mình cậu.” Hoa Kì lại mở lò vi sóng, lấy đồ ăn ra, Đóa Lai cũng hoàn thành xong món ăn, cơm tối xem như chuẩn bị xong rồi.
“Ăn cơm.” Hoa Kì bưng đồ ăn vào cửa, đặt ở trên bàn nói: “Đóa Lai kho thịt, thơm c.h.ế.t đi được.” Nói xong, Đóa Lai cũng bưng đồ ăn ra, cười: “Hoa Kì hầm cá cũng ngon c.h.ế.t đi được.”
Bàng Suất và Trang Hào liếc nhau một cái, nhịn không được cười: “Hai đứa đang khen qua khen lại à?”
“Ừm, khen đấy thì sao nào.” Hoa Kì cười, đặt cá lên bàn, nói thêm: “Đóa Lai đi mua đồ ăn còn biết trả giá nữa, giỏi lắm luôn.”
Đóa Lai đặt thịt lên bàn, cười: “Mấy cô trong chợ thích Hoa Kì lắm luôn, người khác thì mấy cô đều cân thiếu, còn Hoa Kì thì cho thêm siêu nhiều.”
Bàng Suất và Trang Hào chịu không nổi nữa, vội nói: “Được rồi được rồi, không khen không chịu được được à.”
Hoa Kì bĩu môi: “Đóa Lai, cậu ngồi xuống trước đi, để tớ đem mấy món còn lại ra, mọi người cứ ăn trước đi.”
Đóa Lai gật gật đầu, đi tới bàn lấy ghế ngồi cạnh Bàng Suất.
Bàng Suất híp mắt cười: “Lai thần tài, em với Hoa ch.ó con nói chuyện vui quá nhỉ.”
Đóa Lai cười: “Ừm, Hoa Kì rất tốt, đúng rồi…Sao mọi người lại gọi cậu ấy là Hoa ch.ó con vậy?”
“Chuyện này…” Bàng Suất vui vẻ nhìn Trang Hào: “Phải hỏi hắn.”
Trang Hào hừ một tiếng, mở một chai rượu Ngưu Nhị: “Bí mật.”
“Vãi l, còn ngại ngùng cái gì.”Bàng Suất lấy ly lại, cùng Trang Hào cạn sạch, Hoa Kì đột nhiên ở trong bếp kêu một tiếng: “Anh, vào đây em nói này cái.”
Trang Hào đặt ly xuống, vỗ đùi nói: “Tao vào xem một chút, hai người ăn trước đi.”
Đóa Lai lén nhìn Trang Hào, hình như Hoa Kì muốn giúp cậu?
Quả thật, lúc Trang Hào về cười rất tươi, hăng hái uống với Bàng Suất không ngớt, lúc Hoa Kì ngồi xuống lén trao đổi ánh mắt với Đóa Lai, xem ra sự việc tiến triển vô cùng thuận lợi.
Rượu trên bàn đổ hết ly này đến ly khác, trò chuyện vui ngút trời. Hoa Kì vẫn là thích Trang Hào nhất cho nên bình thường đã có thoái quen không ngừng gắp rau cho Trang Hào ăn, còn tự tay đút hắn. Một màn ân ái này Quách Tĩnh xem muốn mòn còn mắt cho nên không thèm nhìn, nhưng mà Bàng Suất và Đóa Lai thì không như vậy, trong lòng đều có tâm tư riêng, khó có thể mở miệng.
Cơm nước xong, Bàng Suất và Trang Hào uống cũng lâng lâng, Hoa Kì và Đóa Lai dọn dẹp bàn ghế, Quách Tĩnh lái xe về nhà. Lúc này ngoài trời đã tối đen như mực, Hoa Kì đóng cửa siêu thị, lúc vào nhà vệ sinh còn cố ý hứng một chậu nước, đưa cho Trang Hào nói: “Hôm nay anh tự tắm đi, em tắm với Đóa Lai.”
Bàng Suất ở bên cạnh cười híp mắt: “Hai người cùng nhau tắm rửa là muốn làm gì.”
Hoa Kì bĩu môi: “Sợ em phá Đóa Lai đến hư à?”
“Cũng không hẳn, Đóa Lai còn phải lấy vợ nữa đấy.” Bàng Suất cố ý nói cao giọng, Đóa Lai nghe được cảm thất vô cùng hoảng sợ.
Hoa Kì cười ngốc hai tiếng, không để ý lời Bàng Suất nói mà trở về phòng, lấy đồ nghề ra túm Đóa Lai vào nhà vệ sinh.
Trong nhà vệ sinh, Hoa Kì sớm đã vở quần áo, mở hộp đồ nghề ra nói: “Trước đây tớ là nhân viên tắm kì, cho nên đồ nghề có đủ cả, tí nữa dạy cậu kì cọ.”
Đóa Lai cởi đồ, nhìn thấy hộp đồ nghề kinh ngạc nói: “Giỏi thật, nhìn cậu chuyên nghiệp thật đó!”
Hoa Kì mở vòi sen, cười: “Chịu thôi, trước đây tớ kiếm sống bằng nghề này mà.” Nói xong, Hoa Kì túm Đóa Lai đến đứng dưới vòi sen, hai người đứng cạnh nhau tắm.
“Mông đẹp thật nha.” Hoa Kì vui vẻ nói.
Đóa Lai vô cùng tò mò nhìn xuống m.ô.n.g của mình, sau đó lại nhìn của Hoa Kì: “Bỏ đi, cậu cũng vậy mà.”
Hoa Kì cười ngốc, lấy trong hộp đồ nghề một chiếc khăn tắm cùng một cái bình nhỏ màu đỏ: “Chà xát phía trước đầu tiên, sau đó mới chà xát phía sau, từ cổ đến vai xuống dưới nách, rồi đến n.g.ự.c và hai chân, cuối cùng là ngón chân, cậu vừa mới học không cần kỹ càng như vậy, nhưng cậu phải nhớ kĩ, lúc chà xác chỗ đó phải cố hết sức né ra chỗ đó, không được cố ý đụng vào.”
Đóa Lai sửng sốt: “Như vậy hắn có cảm giác không?”
“Cậu nghe tớ chỉ nè, lúc mà chà xát phía sau, cậu phải chà thật chậm thật chậm từ từ đi xuống, lúc chà xát cậu phải dùng sức từ dưới lên trên đẩy hắn, cậu nghĩ thử xem, hắn đang nằm úp, hơn nữa giường nhà tớ vô cùng mềm mại, nước trơn trượt, không cương mới lạ!” Nói xong, Hoa Kì cầm lấy bình nhỏ màu đỏ: “Sau khi chà xát xong cậu nặn ra chừng này, chậm rãi sờ phía sau hắn, tầm hai phút sau thì cho hắn quay người lại, lúc này chắc chắn hắn đã rất cương rồi, sau đó cậu liền…” Hoa Kì há miệng ví dụ.
Đóa Lai nhịn không được cười nói: “Được vậy cũng mừng, tớ sợ hắn đ.á.n.h tớ mất.”
“Yên tâm đi, hắn uống nhiều rượu như vậy, hơn nữa có tớ và Trang Hào ở đây, chắc chắn hắn không dám, hơn nữa hắn sẽ không đ.á.n.h cậu thật đâu.” Hoa Kì lấy tay vỗ m.ô.n.g Đóa Lai, cười: “Chắc chắn hắn có cảm tình với cậu.”
Đóa Lai hít một hơi: “Để tớ thử.”
Hoa Kì liền nắm tay Đóa Lai: “Cố lên, tớ ra ngoài kêu hắn vào giúp cậu.” Hoa Kì nhanh tắm rửa, mặc quần áo xong thì mở cửa, nhìn Đóa Lai một cái rồi hét to: ” Bàng Suất, không phải anh muốn em tắm kỳ cho anh hả, còn muốn chà xát không?”
Bàng Suất cùng Trang Hào đang tán gẫu, vừa nghe Hoa Kì gọi hắn tắm kỳ, trong lòng liền vui vẻ: “Đến đây đến đây, sao có thể không chà xát chứ.” Bàng Suất cởi nhanh quần ngoài, mặc quần lót chạy đến.
Trang Hào ở bên này buồn cười.
Bàng Suất chạy đến cửa đã thấy Hoa Kì đi ra ngoài: “Ủa em đi đâu vậy, không chà xát cho anh à?”
Hoa Kì chỉ chỉ nhà vệ sinh: “Đóa Lai muốn tắm kỳ cho anh, kêu em dạy cậu ấy, em vừa dạy xong đó, chắc xuất sư được rồi.”
Bàng Suất ngạc nhiên, trong lòng lại càng vui mừng hơn, không nói nhiều liền chạy vào.
Đóng cửa, Bàng Suất lại gần, Đóa Lai cầm khăn tắm trên tay có chút hồi hộp, lắp bắp nói: “Anh…Cái đó…Cái đó…Em vừa học xong không biết chà được không.”
Bàng Suất vui vẻ nói: “Có gì đâu mà chà không được, đệ tự của Hoa Kì anh đây rất tin, đến đây.” Bàng Suất ngáp một cái, toàn người là mùi rượu nằm trên giường, mắt nhắm lại, trong lòng vô cùng vui mừng.
Đóa Lai theo lời dạy của Hoa Kì, giúp Bàng Suất đổ nước lên người, sau đó dùng khăn tắm nhẹ nhàng xoa người hắn, lực tay không mạnh không nhẹ vừa chuẩn.
“A…Dễ chịu.” Quả thật tay nghề của Đóa Lai còn chưa ổn nhưng Bàng Suất muốn cổ vũ cậu nên nói thoải mái.
Đóa Lai vừa nghe xong liền thấy phấn chấn, ở bên cạnh Bàng Suất không ngừng trêu ghẹo, đầu ngón chân được chà xát vô cùng cẩn thận. Phía trước chà xong, Bàng Suất xoay người nằm úp, Đóa Lai không khỏi nuốt nước miếng, nghĩ thầm, bước quan trọng đã tới rồi, cậu nhất định phải làm cho thật tốt.
Đóa Lai vận dụng bí thuật Hoa Kì truyền đạt, lúc chà xát cố ý đẩy mạnh người Bàng Suất, dần dần hô hấp của Bàng Suất càng nặng nề, sau khi Đóa Lai chà xong thì lấy cái bình nhỏ ra, lấy một ít gel lên đầu ngón tay, chậm rãi thăm dò.
Bàng Suất chỉ cảm thấy phía sau chợt lạnh lạnh, lúc trước Hoa Kì cũng làm như vậy với hắn, hắn hít một hơi, chép miệng tiếp tục hưởng thụ.
Ngoài cửa, Hoa Kì ghé đầu vào nhìn, nhịn cười nói: “Anh, anh xem Đóa Lai cũng giỏi thật ha.”
Trang Hào ôm Đóa Lai, ghé mắt vào xem, cũng nhịn cười: “Ngay từ đầu anh đã nghĩ Bàng Suất với cậu ấy có gì rồi, thì ra thằng này phồng má giả làm người mập.”
Hoa Kì nhỏ giọng cười: “Cảm giác xem trộm thích thật.”
“Đm, đừng nhìn nữa, về phòng với anh.” Trang Hào ôm eo Hoa Kì đem về phòng.
Đóa Lai cuối cùng cũng làm xong, sau khi thu tay lại, cậu thăm dò: “Anh, chà xát xong rồi, anh quay người lại để em xối nước.”
Bàng Suất thoải mái gần như sắp ngủ, nghe Đóa lai nói vậy đầu tiên là ừ một tiếng sau đó xoay người nằm ở trên giường.
Đóa Lai chờ đợi, nhìn chằm chằm vào chỗ đó, đúng như Hoa Kì nói, lúc Bàng Suất xoay người chỗ kia đã cương hoàn toàn, bất kể là hình dạng hay bộ dạng đều làm Đóa Lai không tự giác mà nuốt nước miếng.
Đóa Lai hứng một chậu nước, sau đó xối lên người Bàng Suất, tiếp đến, Đóa Lai quan sát Bàng Suất, thấy hắn đang nhắm mắt, lúc này cậu mới trộm hít một hơi lấy dũng khí, cúi đầu, không chút do dự nhét vào trong miệng.
Cảm giác ấm áp bất thình lình làm cho Bàng Suất ngạc nhiên, xúc cảm kia từ bên hông tràn ra, làm cho hắn không khỏi ừm một tiếng.
Đóa Lai cho rằng mặc dù lần này Bàng Suất uống rượu nhưng cũng chưa đến nổi say mê man, nhưng cậu hy vọng men rượu sẽ khiến hắn quên đi chuyện này. Lúc nghe được một tiếng ừm kia của Bàng Suất, Đóa Lai càng dùng sức, cúi đầu làm việc, tiếng vô cùng to lại còn ướt át. Đây là lần thứ hai Đóa Lai làm chuyện này, lần trước là Bàng Suất say bí tỉ nên xảy ra chuyện, sau đó hắn không nhắc đến nên Đóa Lai cũng không dám nhắc, nhưng lần này hoàn toàn là do Đóa Lai chủ động, không ngờ Bàng Suất vẫn còn tỉnh táo, cho nên qua vài phút sau, Đóa Lai ngẩng đầu, chép miệng gọi một tiếng: “Anh…”
Bàng Suất thoải mái co chân lên, cả người nóng bừng, hắn rất muốn đè Đóa Lai xuống dưới người mình…Nhưng lúc nghe Đóa Lai gọi, hắn lại cố nhịn xuống.
Bàng Suất nhắm mắt, suy nghĩ một chút rồi nói: “Chà xát xong rồi? Anh ra ngoài ngủ đây.”
Đóa Lai vốn muốn hỏi hắn cảm giác như thế nào, ai ngờ hắn lại đòi về phòng ngủ? Nhất quyết không để hắn có cơ hội trốn thoát, Đóa Lai không nói nhiều lại cúi đầu tiếp tục làm.
“A…” Bàng Suất khẽ hừ một tiếng, không khỏi nuốt nước miếng. Đúng lúc Đóa Lai đang bận rộn, hắn chậm rãi nâng tay đặt lên đầu Đóa Lai, ngón tay luồn vào trong tóc Đóa Lai, nhẹ nhàng xoa.
Đóa Lai cảm nhận được, vô cùng vui vẻ, cố gắng sử dụng kĩ thuật tốt một chút mới có thể làm Bàng Suất thoải mái.
Làm người lúc hưng phấn liền trở nên mất phương hướng, Đóa Lai lại lo lấy lòng Bàng Suất nên quên mất an ủi người anh em của mình. Cứ như vậy, hai mươi phút sau, Bàng Suất trầm giọng hừ một tiếng, hai tay đè c.h.ặ.t đ.ầ.u Đóa Lai, cuối cùng cũng b*n r*.
Bàng Suất thở hổn hển, thỏa mãn buông tay. Lúc hắn mở mắt ra thì thấy cổ họng Đóa Lai vừa di chuyển, không giữ lại một giọt mà nuốt xuống sạch.
Đóa Lai bây giờ vô cùng hối hận, hối hận không biết làm xong rồi thì phải đối mặt với Bàng Suất như thế nào, Đóa Lai tay chân luống cuống, ù ù cạc cạc không biết nói gì.
Đã làm một lần nhưng Bàng Suất vẫn không nhịn được, lúc hắn uống rượu cũng đã nghĩ đến chuyện này, hơn nữa hắn vẫn biết Đóa Lai thích hắn, cho nên mới không kiêng nể gì mà làm thêm lần nữa, nhưng mọi chuyện qua đi, Bàng Suất lại hối hận. Cho tới hiện tại, Bàng Suất vẫn thích nữ, mặt dù trước đây quen Hoa Kì, cũng từng muốn làm với Hoa Kì một lần nhưng chỉ đơn giản là muốn, thực tế không có ý định gì. Cho nên, chuyện ngày hôm đó, Bàng Suất không nhắc lại, vẫn xem Đóa Lai là em trai như trước, nhưng ở chung lâu như vậy, hắn càng lúc càng cảm thấy không đúng, lúc nào cũng muốn làm với cậu thêm một lần nữa, hắn cũng từng nghĩ hay là mình chủ động một chút, nhưng mà đúng thật không ai lường trước được điều gì.
Ngày hôm nay, Bàng Suất không bao giờ nghĩ đến Đóa Lai lại dũng cảm như vậy, dám chủ động lúc hắn còn tỉnh. Trước kia, Đóa Lai luôn nhìn trộm hắn, lén tiếp cận hắn, ngấm ngầm tiến hành tất cả.
Bàng Suất nhớ hắn vừa đến chỗ mới, Đóa Lai đứng ở trên lầu ném một trái mũi ruột vào người hắn, tuy rằng cậu trốn rất nhanh nhưng Bàng Suất vẫn thấy được. Lúc ấy, Bàng Suất không có tâm trạng nên không để trong bụng, đứng dưới lầu c.h.ử.i vài câu, nhưng sự việc càng lúc càng tiến triển, vượt khỏi tầm kiểm soát của Bàng Suất.
Thì ra, tên nhóc này là gay, hơn nữa lại còn thích mình.
Ngày hôm đó, Bàng Suất và Chúc Khải ở trong phòng nói chuyện phiếm, bỗng dưng Côn T.ử đến gõ cửa, Bàng Suất nghe được tiếng vang từ cửa sổ phòng bên cạnh truyền tới, nhân lúc Chúc Khải đi mở cửa, hắn nhìn thoáng qua phòng bên cạnh, đập thẳng vào mắt hắn là đầu tên nhóc này bị kẹt ở hàng rào, không rút ra được. Sau đó, Bàng Suất ngẫm lại đều cảm thấy vô cùng thú vị.
Mấy ngày tiệm tắm rửa chuẩn bị khai trương, Bàng Suất bận bù đầu, không ăn uống đàng hoàng nên tối khuya về nhà thì đau dạ dày, khó chịu vô cùng. Đúng lúc hắn chịu không nổi, hàng xóm ở cạnh đem cháo dưa muối cho hắn, mặc dù người đưa có một gương mặt xa lạ nhưng Bàng Suất lại cảm giác rằng, người đang đưa cháo đứng trước mặt hắn đây không phải là người nhìn lén hắn.
Côn T.ử làm hư xe của Bàng Suất, hại hắn chỉ có thể bắt xe buýt đến tiệm, lúc hắn đứng ở trên xe mơ hồ có người ở phía sau sờ sờ hắn, còn cố ý dùng thân thể đụng hắn, Bàng Suất lén nhìn qua cửa kính xe thì thấy rõ diện mạo của người kia, trong đầu liền nhớ đến tên nhóc ở cạnh phòng. Bàng Suất cũng không biết mình bị gì nữa, nếu đổi lại là bình thường hắn sẽ quay lại đập tên kia một trận nhừ t.ử, nhưng lần đó, hắn lại nhịn xuống.
Buổi tối ngày hôm đó, mưa như trút nước, Bàng Suất không tìm ra dù, không biết ở đâu lại xuất hiện một cây, hắn không tin mình không tìm ra được mà dấu chân ngay cửa đã nói cho hắn biết rằng, có người cố tình mang dù cho hắn.
Cho đến ngày hôm sau, lúc tiệm vừa khai trương, Đóa Lai đường đường chính chính xuất hiện trước mặt hắn, hắn mới hiểu rõ rất cả, hắn vô cùng có niềm tin rằng, Đóa Lai vẫn luôn bám theo hắn, nhìn trộm hắn, không lúc nào là không nhìn.
“Anh…” Đóa Lai thấy Bàng Suất nhìn chằm chằm mình không nói chuyện, lúng túng: “Không phải anh mệt à, vậy ra ngoài ngủ chút đi.”
Bàng Suất lấy lại tinh thần, chép chép miệng nói: “Chà xát không tệ, chỉ thua Hoa ch.ó con một nửa thôi.” Nói xong, Bàng Suất ngồi dậy, cười: “Uống ngon không?”
Đóa Lai suýt nữa sặc nước miếng đến c.h.ế.t, ho khù khụ vài tiếng mới nói: “Của anh uống ngon lắm.”
Bàng Suất chau mày: “Em còn uống của người khác rồi?”
Đóa Lai lập tức méo mặt, nói: “Em không có, đây là lần thứ hai…”
Bàng Suất nhớ đến lần trước, hình như Đóa Lai cũng không nhổ ra.
Bàng Suất ho nhẹ một tiếng, chột dạ nói: “Ừm, hứng nước giúp anh, anh tắm một miếng.”
Đóa Lại vội hứng một chậu nước, giúp Bàng Suất tắm rửa, sau đó lấy khăn chủ động lau khô giúp hắn.
Bàng Suất cúi đầu nhìn Đóa Lai bận rộn, hắn muốn cười nhưng lại không dám cười, cảnh tượng này hắn đã thấy Trang Hào và Hoa Kì làm vài lần, lúc ấy hắn vô cùng ngưỡng mộ, lại vô cùng khát khao được như vậy, cũng lòng hắn rộng nên không để tâm.
“Xong rồi.” Đóa Lai đặt khăn xuống, đem quần áo Bàng Suất lại, nhỏ giọng nói: “Anh, chuyện vừa rồi anh không giận chứ?”
Bàng Suất nhận quần áo, vừa mặc vừa cười: “Đm, có gì mà tức giận.”
Nghe Bàng Suất nói xong, Đóa Lai không những không thoải mái mà còn rất hồi hộp, cậu bóp c.h.ặ.t t.a.y, cuối cùng lấy hết can đảm nói: “Anh, em thích anh.”
Bàng Suất sửng sốt, không thể nói rõ xúc cảm trong lòng, im lặng một lúc sau mới nói: “Đm, đừng dọa anh nha, đùa cũng có giới hạn thôi.” Nói xong, Bàng Suất xoay người mở cửa, đi ra ngoài.
Đóa Lai vô cùng thất vọng, nhưng cậu nhớ đến những lời Hoa Kì nói lúc trước, lại có thêm nghị lực, cậu vội tắm rửa, lúc chạy ra khỏi nhà vệ sinh thì đèn đã tắt, Bàng Suất đang nằm trên giường gỗ hút t.h.u.ố.c.
Trong bóng đêm, ngọn lửa tỏa một ánh sáng yếu ớt, Đóa Lai mò lại gần, cởi giày chui vào chăn, sau một hồi đấu tranh nội tâm kịch liệt, cuối cùng Đóa Lai vươn tay, chủ động ôm cánh tay Bàng Suất.
Bàng Suất hút t.h.u.ố.c, không né tránh mà nhẹ giọng nói: “Lai thần tài, nói thật anh nghe, có phải Hoa Kì dạy em đúng không?”
Đóa Lai suy nghĩ rồi ừm một tiếng.
Bàng Suất sớm đã đoán ra.
Bàng Suất ném tàn t.h.u.ố.c trong tay bay thật xa, cho đến khi tàn t.h.u.ố.c từ từ tắt, hắn mới mở miệng: “Đừng lúc nào cũng nghĩ những điều vớ vẩn, ngày mai anh dẫn em đi chèo thuyền, chơi đùa thỏa thích.” Bàng Suất rút tay khỏi Đóa Lai, sau đó ôm Đóa Lai vào trong lòng, nhỏ giọng nói: “Ngủ đi.”
Đóa Lai biết rõ chuyện này không thể tiến xa hơn nữa, nếu cậu kiên quyết tiến tới chắc chắn sẽ dọa Bàng Suất mất, nếu vậy sau này cậu biết tìm ai đây?
Đóa Lai ừm một tiếng, nhắm mắt lại ngoan ngoãn ngủ.
Sáng sớm ngày hôm sau, Trang Hào tỉnh dậy đã đi bán đồ, Hoa Kì lén mở cửa phòng của Đóa Lai và Bàng Suất, ló mặt nhìn vào.
Đóa Lai nghe tiếng động, từ từ mở mắt.
Hoa Kì thấy Đóa Lai đã tỉnh, nhẹ nhàng vẫy vẫy tay.
Đóa Lai gật đầu, chậm rãi xuống giường, chân trần chạy vào phòng ngủ của Hoa Kì.
Ở bên cửa, Hoa Kì hăng hái nói: “Sao rồi, mau nói đi.”
Đóa Lai buồn bã nói: “Chỉ mới dùng miệng thôi, chuyện sau đó vẫn chưa làm.”
“Hả cái gì cơ?” Hoa Kì không tin nổi nhìn Đóa Lai: “Từ lúc nào mà Bàng Suất yếu vậy?”
Đóa Lại vội xua tay: “Không phải, là tớ dùng miệng, nhưng mà vẫn chưa đạt được mong muốn.” Đóa Lai ân hận ngồi trên giường, nghẹn ngào nói: “Cậu nói xem tớ phải làm gì bây giờ, làm cũng không làm được, ăn cũng không ăn đủ.”
Hoa Kì trừng mắt nhìn, ngồi cạnh Đóa Lai: “Vậy cậu nói hắn biết chưa?”
“Nói rồi, nhưng hắn lại tớ đừng đùa nữa.”
Hoa Kì nhếch miệng nói: “Hắn với Trang Hào y xì nhau vậy, cậu phải vô cùng thích hắn, vô cùng kiên nhẫn, hơn nữa theo như tớ biết thì người nhà Bàng Suất không đơn giản như người nhà Trang Hào, ba của hắn cực kì hung dữ luôn.”
Đóa Lai nheo mắt: “Ai ui, tớ không biết nên làm gì nữa.”
“Thôi kệ đi, trước mắt tụi mình cứ chơi trước đi, từ từ tính tiếp.” Hoa Kì lấy trong tủ ra một bộ quần áo: “Dáng người cậu không khác tớ lắm, cậu mặc đồ của tớ này.”
Đóa Lai vội nói: “Tớ có đem quần áo theo, để ở trong xe rồi.”
“Cứ mặc đồ của tớ trước đi.”
Đóa Lai theo yêu cầu mãnh liệt của Hoa Kì đành thay quần áo, lúc Trang Hào bán hàng vào, Bàng Suất cũng vừa tỉnh dậy, hắn thừa dịp Hoa Kì đang chuẩn bị bữa sáng với Đóa Lai, lén nói với Trang Hào: “Hoa ch.ó con đem hết kĩ thuật cua mày dạy cho Lai thần tài hết mẹ rồi.”
Trang Hào cười: “Không phải rất tốt sao, cho mày cảm nhận một chút.”
Bàng Suất vỗ vỗ n.g.ự.c: “Đm, điểm mấu chốt ở đây là tao chưa chuẩn bị tâm lí sẵn, hiện tại nhớ lại có chút m.ô.n.g lung.”
“Mày mâu thuẫn y chang tao hồi đấy.” Trang Hào nhịn không được liền cười.
“Thôi bỏ đi, không nói nữa, ra ngoài chơi đi.”
Bốn người ở trong siêu thị ăn sáng, chờ hai nhân viên siêu thị đến làm việc thì bắt đầu xuất phát đi hồ nhân tạo. Lúc này ở trong thành phố cũng là thời điểm nóng nực cho nên công viên chật ních người, mà hồ nhân tạo cứ như nồi bánh, lềnh bềnh toàn thuyền nhỏ.
“Hôm nay nhiều người thật.” Hoa Kì chạy đến cạnh hồ, hai tay nghịch nước.
Trang Hào hoảng sợ nói: “Cẩn thận không chừng ngã xuống đấy, mau lại đây với anh.”
Hoa Kì quay đầu cười ngốc: “Không có gì đâu, tí nữa em với Đóa Lai sẽ ngắt củ ấu.”
Đóa Lai sửng sốt, nghĩ thầm, có chuyện này nữa hả.
Hoa Kì trừng mắt nhìn, nói với Trang Hào vào Bàng Suất: “Hai người đi mua vé đi, loại thuyền dùng tay chèo ấy, không cần chạy bằng điện đâu.”
Bàng Suất cười khổ: “Chỉ thích cực khổ.”
Bàng Suất và Trang Hào đi mua vé thuyền, Đóa Lai và Hoa Kì đi dạo trước lối vào.
Không lâu sau, Bàng Suất và Trang Hào mua vé, nhân viên sắp xếp một con thuyền chèo bằng tay cho bốn người, Đóa Lai và Hoa Kì lên trước, sau đó mới đến phiên Bàng Suất và Trang Hào.
Thuê loại thuyền này đương nhiên người tốn sức nhất là Bàng Suất và Trang Hào, hai người một trái một phải không ngừng chèo thuyền, mắt thấy đã đến giữa hồ, Hoa Kì hát: “Hai người chúng ta cùng hái củ ấu thôi nào, hái củ ấu, chàng có tình thì thiếp có ý”
Hoa Kì ngồi một bên hát, Đóa Lai ngồi nghe cũng bứt rứt nên cũng hát theo, lúc vào nhịp hai người hát cực kì to, làm Bàng Suất và Trang Hào không nhịn được phải nhìn nhau một cái, quay đầu mắng: “Hai em im lặng đi, hát cái gì mà hát!”
Đóa Lai và Hoa Kì bĩu môi, không thèm nhìn bọn họ, tiếp tục hát.
“Hai người chúng ta cùng chèo thuyền hái củ ấu, hái củ ấu…Suất có tình Lai có ý, thật giống như củ ấu, cả hai đều đồng lòng.”
Hoa Kì đột nhiên sửa lại lời, không những chỉ có mình Đóa Lai sửng sốt mà ngay cả Bàng Suất cũng bị dọa đến run run, tay buông lỏng, mái chèo khẽ đẩy thuyền tiến vào hồ.
“Đm, hát cái gì đấy, còn hát nữa thuyền lật là em đền tiền đấy.” Bàng Suất cúi đầu nhìn xuống dưới nước, tim đập thình thịch không thôi.
Đóa Lai và Hoa Kì không hát nữa, hai người đều ghé cạnh thuyền nhìn xuống nước.
“Đm, quạt nhanh lên.” Bây giờ chèo thuyền hình như chỉ còn mỗi Trang Hào, y bán sống bán c.h.ế.t chèo lấy chèo để, mấy cái thuyền máy đã chạy đằng nào rồi, nhưng mặc kệ y có cố gắng thế nào thì chiếc thuyền chỉ xoay quanh một chỗ, cho đến khi một chiếc thuyền máy đ.â.m từ sau đến không kịp phanh, áp lực lớn khiến cho Đóa Lai không kịp đề phòng, thân thể lao về phía trước, cậu chỉ kịp kêu ôi mẹ ơi một tiếng liền ngã chỏng vó xuống nước.
“Trời ơi, Bàng Suất, Đóa Lai ngã xuống nước rồi!!!” Hoa Kì cố hét to.
Bàng Suất quay đầu lại thì thấy Đóa Lai đang vùng vẫy trong nước, hắn không chút suy nghĩ liền lao xuống dưới nước.
Bàng Suất từ nhỏ đã biết bơi, hay rủ bạn bè ra ao chơi không ít, cho nên không lâu sau đó hắn liền đem Đóa Lai lên thuyền. Đóa Lai ngồi trên thuyền không ngừng nôn khan, đơn giản chỉ vì nước rất hôi, hai chiếc giày trên chân đã biến mất không còn chút tung tích, trên ngón chân phải còn mắc phải một sợi dây thừng.
Bàng Suất vừa lên thuyền, không kịp nghĩ nhiều liền nắm bả vai Đóa Lai hỏi: “Sao rồi, có sặc nước nhiều không?”
Đóa Lai xoay người, nôn khan: “Nước ở đây rất hôi.”
