Có Nhau, Nơi Nào Cũng Là Nhà. - Chương 22
Cập nhật lúc: 29/06/2026 17:07
Đóa Lai cũng không cố ý diễn trò cho lão Đóa xem, nhưng đơn giản là vì lão Đóa là một cán bộ về hưu, ngày thường chăm hoa chăm cỏ, mặc dù có gặp ông Tôn kia cũng không nói chuyện công việc mà chỉ hỏi thăm về cuộc sống. Hơn nữa, lão Đóa và lão Tôn đều là một loại người, thưởng phạt phân minh, chí công vô tư, chắc chắn không thể để quan hệ cá nhân mà ảnh hưởng đến chuyện chung công việc. Bởi vì vậy, Đóa Lai không muốn diễn cũng phải diễn, hơn nữa phải diễn đến mức không thể chê vào đâu được.
Đóa Lai gào khóc ỉ ôi đến khàn hết cả giọng, khỏi phải nói, nước mắt chảy là thật, cũng không tính là diễn giả. Cậu nhớ lại hết thảy bi kịch đời mình, lén lút theo đuổi Bàng Suất gian khổ là vậy, hai người vừa mới đến được với nhau chưa bao lâu lại phải gặp tình cảnh này, Đóa Lai càng khóc càng t.h.ả.m, làm cho lão Đóa vô cùng đau lòng.
Lão Đóa lúc này cũng chẳng còn tâm trạng nào mà ngâm chân tiếp nữa, lấy khăn lau chân rồi mang dép đến đỡ Đóa Lai dậy, đau lòng nói: “Sao vậy? Trong tiệm hoa có chuyện gì à?” Lão Đóa có thể yên tâm giao hết tiệm hoa cỏ cho Đóa Lai bởi vì ông rất tin tưởng đứa cháu trai này, mặc dù đôi lúc thằng bé hay đùa giỡn khôn lỏi ở ngoài nhưng thật ra rất chân thành.
“Lão Đóa, ông phải hứa giúp con, nếu không con sẽ không đứng dậy đâu.” Đóa Lai ngẩng đầu nhìn ông.
Lão Đóa cẩn thận nhìn cậu: “Đứng lên trước đã, có việc gì từ từ nói.” Lão Đóa thầm kết luận, lần này Đóa Lai gặp chuyện lớn rồi, nếu không cũng sẽ không thành ra như vậy. Lão Đóa quay người ngồi lên ghế sô pha, khôi phục bộ dáng nghiêm nghị của một cán bộ cốt cán từng làm ở mỏ than, kỹ lưỡng quan sát Đóa Lai.
Đóa Lai quỳ gối ở trước cửa cách đó không xa, sau khi lau nước mắt, chậm rãi kể hết chuyện về Bàng Suất cho lão Đóa nghe, không chút giấu diếm, còn không quên tô đẹp đặc tính nghề nghiệp của Bàng Suất. Nói đến đoạn này, Đóa Lai không thể nói dối, nếu lỡ có chi tiết nào có vấn đề, lão Đóa phát giác ra sẽ không chịu giúp đỡ, đến lúc đó thì cậu biết phải làm sao.La
Lão Đóa nghe Đóa Lai kể đầu đuôi sự tình xong, mặt càng ngày càng nhăn, ông không thể nghĩ rằng Bàng Suất là người như vậy, không xét về xuất thân nhưng đã làm cái nghề này thì cho đến nay ít nhiều cũng…có mấy dạng phục vụ phạm pháp, chẳng qua người ta đều là lén làm, chắc chắn Bàng Suất đã đắc tội với người nào nên mới bị bóc trần. Lão Đóa có một đôi mắt tinh tường, từ lần đầu gặp Bàng Suất ông đã biết đây không phải là người tốt, nhưng qua một khoảng thời gian tiếp xúc, cách nhìn của lão Đóa đối với Bàng Suất cũng đổi khác.
Đóa Lai thấy lão Đóa cúi đầu trầm tư, cũng không dám quấy rầy mà chỉ ngẩng đầu lên lẳng lặng nhìn ông.
Lão Đóa sau khi cẩn thận phân tích, vẫn chưa quyết định có nên giúp đỡ hay không, ngược lại hỏi Đóa Lai vì cái gì mà phải giúp Bàng Suất.
Đóa Lai sớm biết ông nội sẽ hỏi như vậy, mặc dù cậu không nói thật quan hệ giữa mình và Bàng Suất cho ông nghe nhưng lại nói rằng hai người là anh em chí cốt thấm đượm tình nghĩa, miêu tả như đúng rồi, vô cùng cảm động. Cậu kể bình thường Bàng Suất bình thường đối với cậu tốt như thế nào, từng câu một đều phóng đại lên.
Lão Đóa nghe xong cũng lộ vẻ xúc động. Từ nhỏ đến lớn Đóa Lai chỉ có một mình Lương Sinh là bạn, lão Đóa còn nhớ rõ có một lần, Lương Sinh bị mẹ dẫn về nhà ngoại ở quê, hai người phải tách nhau ra gần một tháng, ngày Lương Sinh đi, Đóa Lai và Lương Sinh ở nhà ga ôm nhau khóc gào lên, khi đó lão Đóa cũng hiểu được, trong lòng Đóa Lai đã xem Lương Sinh là người thân. Bây giờ cũng như vạy, Bàng Suất đối với Đóa Lai như một người anh cả hết mực quan tâm chăm sóc cậu, đối với một đứa trẻ mồ côi ba mẹ như Đóa Lai mà nói, cũng sinh ra ý thức vô cùng ỷ lại.
Đóa Lai lại thấy lão Đóa không nói gì, trong lòng có chút lo lắng, hiểu ý đến gần nhẹ nhàng nói: “Ông, con biết ông là người nghiêm túc, cũng không muốn gây phiền hà đến công việc của người khác, nhưng lần này con rất cần ông ra mặt, nếu không Bàng Suất cứ bị giam lỏng như vậy, chỉ cần ông đồng ý giúp, sau này ông nói cái gì con cũng nghe theo, được không ông?” Đóa Lai cúi đầu, dập đầu xuống đất cầu xin lão Đóa, âm thanh vô cùng vang, dường như cũng làm rung động tâm tư của lão Đóa.
Lão Đóa dù sao cũng già rồi, tính cách cũng dịu dàng hơn nhiều, không giống như khi còn đi làm vô cùng kiên cường, ai nói gì cũng không làm lung lay được. Hơn nữa, ông cũng đã từng uống một bữa rượu với Bàng Suất, cảm giác mách bảo ông rằng đứa trẻ này không tệ, ít nhất làm người cũng thật thà. Lại nhìn đứa cháu trai của mình, bộ dáng lo lắng như vậy, trong chốc lát liền mềm lòng.
Lão Đóa xụ mặt, thở dài nói: “Được rồi, con về trước đi. Ngày mai ông tìm lão Tôn nói chuyện.”
Đóa Lai vừa nghe, hai mắt lập tức phát sáng, cao hứng nói: “Ông, ông đúng là Bồ Tát tái thế đó.” Đóa Lai lại gập người dập đầu hai cái.
Lão Đóa cuối cùng cũng lộ vẻ tươi cười: “Mấy đứa vậy mà cũng có ngày kiếm việc cho ông làm, đúng là không để lão già này yên ổn mà, thôi mau về đi, hôm nay ông không giữ con lại đâu.”
Đóa Lai rất hiểu ông nội của mình, gặp phải chuyện này chắc chắn trong lòng ông cũng phải đắn đo suy nghĩ lắm, nếu không trong lòng sẽ rất áy náy, không thể bỏ qua được.
Đóa Lai đứng dậy, cầm kẹp hồ sơ trong tay cảm giác nó nặng hơn bao giờ hết, cậu tỉ mỉ suy nghĩ một lát, thử hỏi: “Ông, chuyện này có cần phải bỏ tiền ra không?”
Nghe vậy, lão Đóa lập tức nghiêm mặt: “Đừng nghĩ đến việc đi cửa sau, cũng đừng nghĩ đến việc dùng tiền hối lộ, xã hội này vốn đã loạn lắm rồi.” Lão Đóa muốn răn dạy Đóa Lai một lát nhưng nghĩ lại cũng không nên, nói tiếp: “Khai trương một nhà tắm công cộng, lại thêm massage, mặc dù không có chuyện gì xảy ra nhưng vẫn rất dễ bị xã hội phản đối, chuyện này con cũng không nên lo, chuyện không muốn trước sau gì cũng đến, sau này nên cẩn thận sửa đổi, có phạt thì đóng phạt.”
Trong lòng Đóa Lai run lên, cậu không dám rút tiền ra đưa, lại không ngừng gật đầu, chạy như điên ra khỏi nhà lão Đóa.
Lão Đóa mặc dù đồng ý giúp nhưng trong lòng Đóa Lai vẫn trĩu nặng như trước. Lúc về đến nhà cậu cũng không có tâm trạng nói chuyện với Lương Sinh, tự nhốt mình trong phòng, nhìn thấy quần áo của Bàng Suất, cảm giác nhìn vật lại nhớ người.
Đóa Lai thức trắng cả một đêm, cho đến khi trời hửng sáng, Lương Sinh trước khi đến tiệm hoa thì mua điểm tâm cho Đóa Lai đặt ở phòng khách, sau đó mới rời đi.
Thời gian dường như trôi rất chậm, Đóa Lai vẫn kiên trì mở mắt đợi như trước, cuối cùng khi bầu trời đã tắt nắng, cậu cũng nhận được điện thoại của lão Đóa. Lão tướng ra tay biết ngay kết quả, trong lời nói của lão Đóa có thể nghe được chút phấn khởi, lại quở trách Đóa Lai và Bàng Suất, Đóa Lai cũng không ngại lắng nghe ông khuyên bảo. Cũng may là rốt cuộc mọi thứ đều ổn thỏa, trước khi tắt máy, một câu thông báo của lão Đóa tuy đơn giản là vậy nhưng đã gỡ bỏ được tảng đá trong lòng Đóa Lai.
Sau khi tắt máy, Đóa Lai vội chạy ra khỏi nhà, vội đứng trước đường bắt một chiếc taxi chạy thẳng đến tiệm massage. Lúc Đóa Lai đến tiệm, bảng hiệu không sáng điện, cả con đường nhộn nhịp ánh đèn, riêng nơi này dường như tách biệt với thế giới, tối đen như mực.
Đóa Lai cũng không để ý nhiều hơn, đẩy cửa đi vào đại sảnh.
“Ai, Lai thần tài nhanh như vậy đã đến rồi?” Chúc Khải ngồi trên ghế sô pha trong sảnh, trên mặt mang theo vẻ thoải mái đã lâu rồi chưa xuất hiện, cười to. Mà người ngồi bên cạnh y lại đang nhìn Đóa Lai mỉm cười.
Bàng Suất bị giam lỏng hai ngày hai đêm, cả người dường như thay đổi đi rất nhiều, không còn vẻ ngăn nắp như thường lệ mà thay vào đó là vẻ chán chường. Không biết có phải do ảo giác hay không mà Đóa Lai cảm thấy Bàng Suất gầy đi rất nhiều. Bàng Suất mặc một cái quần đùi rộng, ngồi xếp bằng trên ghế sô pha, quầng mắt thâm đen, cả người toát ra vẻ nặng nề u tối. Lúc này hắn đang cầm một ly rượu trên tay, ngẩng đầu uống sạch, hừ một tiếng, sau đó Bàng Suất vẫy vẫy Đóa Lai: “Em lại đây, còn đứng ngẩn người ra làm gì, không nhận ra anh à?”
Bộ dáng chật vật của Bàng Suất khiến cho Đóa Lai đau xót trong lòng, hít mũi vài cái rồi lại gần, đi một bước, nước mắt lại lưng tròng thêm một lần.
“Đm, Lai thần tài đang khóc đấy à?” Chúc Khải nhịn không được liền trêu cậu.
Trong lòng Bàng Suất cảm thấy vô cùng ấm áp, vừa mới bị bắt đến đó, hắn cảm giác, đời mình toi rồi, tiệm massage chắc cũng c.h.ế.t rồi. Lúc đó hắn có một suy nghĩ, không có thì không có, cùng lắm thì hắn xách gói về nhà, cũng mở một tiệm tạp hóa nho nhỏ như Trang Hào cũng tốt, nếu như vậy, hắn sẽ mang theo Đóa Lai cùng nhau trở về. Bàng Suất còn nhớ rõ mấy năm trước, Trang Hào bị kẹt dưới đáy giếng ở mỏ than, Hoa Kì liền không màn nguy hiểm đi cứu y, sự cứng nhắc và lòng can đảm của cậu đã khiến cho Bàng Suất muốn lấy hết dũng khí nói cho Hoa Kì biết lời giấu sâu trong đáy lòng mình.
Còn hiện tại, Bàng Suất dường như lại trải qua cảm giác này một lần nữa, mặc dù không vào sinh ra t.ử nhưng hắn vô cùng thỏa mãn, như thế này là đủ rồi.
“Lẹ lên, em không đi nhanh được à.” Bàng Suất nhìn Đóa Lai cười cười.
Nghe vậy, Đóa Lai vội bước nhanh đến trước mặt Bàng Suất, thút thít nói: “Anh, anh có khỏe không?”
Bàng Suất gãi gãi đầu: “Coi như vẫn khỏe đi.” Bàng Suất vươn tay kéo Đóa Lai lại ngồi bên người, cười hỏi: “Lúc anh được thả ra nghe Chúc Khải kể chuyện này là nhờ ông ra mặt giúp đỡ?”
Đóa Lai gật gật đầu: “Ông nghe anh gặp chuyện, trong lòng cũng lo lắng.”
Bàng Suất vô cùng cảm động, không để ý Chúc Khải còn đang ngồi ở đây, đưa tay xoa mặt Đóa Lai nói: “Ngày mai dẫn anh đi thăm ông đi.”
“Ừm.”
Bàng Suất không định buông tay, cứ nhẹ nhàng vân vê. Chúc Khải ngồi xem nổi hết cả da gà, vội nói: “Á cái ** má, tụi mày có thể đừng làm tao sợ không?” Chúc Khải xoa xoa cánh tay: “Nổi hết da gà lên đi được, hai thằng đàn ông cũng có thể chơi vui vẻ vậy à?”
Bàng Suất cười buông tay, quay đầu: “Bớt nói xàm.”
Đóa Lai thấy bọn họ đùa giỡn cũng thả lỏng được rất nhiều, vội vàng hỏi: “Anh, sau chuyện này phải xử lý thế nào?”
Bàng Suất hừm một tiếng: “Phải nộp tiền phạt, không ít đâu.” Bàng Suất không oán trách mà hắn còn cảm thấy may mắn, mặc dù gặp tai họa hay trở ngại, tiền đều không phải là thứ quan trọng nhất.
“Nhiều như thế nào?”
Bàng Suất cười cười, giơ ba ngón tay.
Đóa Lai méo miệng: “Nhiều như vậy à.”
Chúc Khải vội tiếp lời: “Không phải anh đưa tiền cho em à, tiền đâu rồi?”
Đóa Lai nói: “Em để ở nhà, một cắt cũng không thiếu.”
Chúc Khải trợn mắt: “Thiệt không vậy, ông của em cũng quá trâu bò đi, một phân tiền không tốn đã bảo lãnh Bàng Suất ra được rồi?” Chúc Khải chưa từng nghĩ rằng Đóa Lai có một người ông trâu bò như vậy, khi nào có cơ hội nhất định hắn phải đến chào một tiếng.
Bàng Suất cười nhếch mép: “Ê Chúc Khải, không phải nhà mày có chuyện à?”
“Hả? Có việc gì…” Chúc Khải như nhận ra chân lí, hé miệng cười cười: “À đúng đúng, mấy ngày nay tao không về nhà, trong nhà còn có chuyện chờ tao xử lý, thôi cứ vậy đi, tụi mày ở đây, tao về trước nhá.” Chúc Khải đứng dậy, vặn lưng nói: “Mấy ngày nay tao mệt c.h.ế.t đi được.” Chúc Khải đến trước mặt Bàng Suất, vỗ vỗ vai hắn: “Xin lỗi mày, mấy năm lăn lộn đều tốn công rồi.”
Chúc Khải đột nhiên tình cảm như vậy khiến Bàng Suất thật không thể tiếp thu kịp, hắn đành vỗ vỗ tay Chúc Khải: “Bớt nói nhảm đi, mau cút.”
Chúc Khải thấy Bàng Suất không để trong lòng, tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều, cười nói: “Tao đi trước đây, mày cũng mau ngủ một giấc đi, nhìn bộ dáng của mày kìa.” Chúc Khải lại gật đầu với Đóa Lai, sau đó đi ra khỏi tiệm.
“Tiện tay tắt điện luôn nhá!” Bàng Suất hô.
Chúc Khải không nói nhiều liền khoát áo bước ra trước cửa, tắt đèn.
Chúc Khải vừa đi, cả tiệm massage đều rơi vào bóng tối và im lặng, Đóa Lai ngồi cạnh Bàng Suất có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể vô cùng nóng của hắn cùng hơi thở nặng nề.
Một phút trôi qua, trong bóng tối, Bàng Suất đột nhiên nói: “Lai thần tài, lại đây cho anh ôm một lát.”
Bàng Suất nói một câu lại đây anh ôm một cái, lời nói nhàn nhạt, trong bóng đêm hắn dịu dàng là vậy, mà cũng thật yếu ớt như vậy. Bàng Suất vừa nói xong, Đóa Lai liền đến cạnh hắn, từ từ dựa vào hắn, rồi chui vào vòng tay dang rộng vô cùng ấm áp của hắn. Bàng Suất ôm c.h.ặ.t, rất c.h.ặ.t, dường như hắn rất sợ Đóa Lai đột nhiên sẽ bỏ đi, sẽ biến mất khỏi tầm mắt của hắn không còn lại gì.
Đóa Lai cứ như vậy ôm hắn, tựa hồ an ủi, nhẹ nhàng v**t v* lưng hắn. Đóa Lai nghĩ rằng Bàng Suất có thể chưa bao giờ trải qua chuyện như vậy, chắc là bị dọa sợ rồi, cũng giống như mình trước đây lấy trộm tiền của lão Đóa ra ngoài ăn vặt. Mặc dù hai việc này không giống nhau nhưng xét về tâm tình thì cũng như vậy, lo lắng đề phòng, sống một ngày mà cảm giác như đã trải qua một năm đằng đẵng.
Nhưng thật ra không phải như vậy, trước đây Bàng Suất vì đ.á.n.h nhau nên bị bắt, mãi rồi hắn cũng quen nên không sợ, sau này trưởng thành, Bàng Suất mới kiềm chế tính khí nóng nảy, cố gắng không dùng nắm đ.ấ.m, trong thời kì đất nước thái bình thì cũng dùng cách thức hòa bình để giải quyết vấn đề, huống hồ đàn ông giải quyết vấn đề không phải chỉ có mỗi cách dùng bạo lực.
“Anh, anh đừng sợ, có em ở đây rồi.” Đóa Lai nghĩ rằng Bàng Suất đang sợ hãi, đứng trên phương diện suy nghĩ của người bình thường mà nói, đang sống yên lành đột nhiên lại bị giam lỏng hai ngày hai đêm, lúc được thả ra có thể không sợ?
Bàng Suất muốn ôm Đóa Lai bởi lẽ hắn muốn tìm kiếm sự an ủi thật lòng, chỉ là hắn đang suy nghĩ cẩn thận về một việc, còn về phần sợ? Hắn cảm giác hắn không phải là sợ, ngoại trừ ba ra thì dường như hắn chẳng sợ cái gì. Có ai đi ven sông mà không ướt giày, có ai đi trên con đường phức tạp này mà không xảy ra chuyện, có chuyện thì giải quyết, trên thế giới này, không có vấn đề nào là không thật sự giải quyết được.
Vì vậy, lúc Đóa Lai nói ba chữ anh đừng sợ này, Bàng Suất muốn cười nhưng lại không thể cười nổi, đáy lòng của hắn vô cùng ấm áp. Vì vậy, Bàng Suất càng ôm c.h.ặ.t Đóa Lai, ở bên tai cậu thì thầm: “Lai thần tài, nếu lần này anh không được thả ra thì em tính làm gì?”
Đóa Lai đảo mắt: “Vậy em đem cơm đến cho anh.”
Bàng Suất nhếch miệng cười: “Em chẳng có tí tiền đồ nào cả.” Bàng Suất dùng má cọ cọ mặt Đóa Lai: “Mặc dù anh được thả rồi nhưng tiệm massage cũng cần phải chấn chỉnh, coi như toi rồi, hơn nữa anh sẽ nghèo đói đến nơi rồi, anh thật sự không gánh nổi…” Bàng Suất chưa nói xong, Đóa Lai đã kiềm chế không được, cướp lời: “Vậy em giúp anh.”
Mũi Bàng Suất đau xót, nước mắt suýt nữa tràn mi, cố gắng nuốt nước mắt vào, sau đó nói tiếp: “Anh nợ gần mười vạn, em giúp anh như thế nào?”
Đóa Lai không chút do dự liền nói: “Tiệm hoa của em có thể bán, hơn nữa nhà của em, cũng có thể bán, còn nếu chưa đủ thì em từ từ kiếm, chỉ cần chủ nợ cho thời gian, sớm muộn gì em cũng có thể trả nợ cho anh.”
Bàng Suất càng nghe trong lòng càng cảm thấy khó chịu, mặt nhăn c.h.ặ.t lại, hắn sợ nước mắt sẽ chảy ra. Bàng Suất khẽ thở hổn hển, cằm đặt trên vai Đóa Lai: “Em cũng thật là ngốc, anh có quan hệ gì với em đâu, sao lại giúp anh?”
“Anh đoán xem.” Đóa Lai rất muốn nói cho hắn biết, em vốn đã xem anh như người trong nhà, lão Đóa cũng vậy, nhưng lời vừa tới bên miệng Đóa Lai lại nuốt xuống, cậu cảm giác có chút chua xót.
Bàng Suất thút thít, ngửa đầu cười nói: “Anh giỡn với em thôi, anh khai trương tiệm với Chúc Khải liền có được hơn hai vạn, còn có tiền để dành của anh, làm gì nghèo cho được.”
Đóa Lai không khỏi thở dài nhẹ nhõm: “Thật à?”
“Thật, anh chỉ thử em thôi.” Lúc này Bàng Suất mới buông lỏng Đóa Lai, cầm tay cậu cọ cọ mấy cái: “Hai ngày nay anh không tắm rửa, cũng không cạo râu, sắp hơn ăn mày rồi.”
Đóa Lai cười nói: “Em vẫn thấy rất đẹp trai.”
“Đm, cái này gọi là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi à?” Nói xong, Bàng Suất đứng dậy, trước hết là đóng cửa lớn lại, sau khi trở về, vẫy tay với Đóa Lai nói: “Lên lầu tắm với anh.”
Tim Đóa Lai đập thình thịch, sau khi duỗi tay ra, Bàng Suất nắm tay cậu, từ từ dẫn lên lầu.
Tiệm massage rất lớn, ở trong bóng tối tựa như một mê cung, hai người sau một hồi cũng lên đến căn phòng thuê trên tầng ba, lúc vào cửa, Đóa Lai chưa kịp mở đèn, Bàng Suất liền xoay người giam Đóa Lai vào tường ở một góc sáng .Hai người dính rất sát nhau, bởi vì Bàng Suất thở hổn hển nên l.ồ.ng n.g.ự.c lên cao xuống thấp phập phồng.
Đóa Lai gặp tình huống như vậy, kích động cũng không ngừng thở hổn hển.
“Lai thần tài…”
“Dạ?”
Bàng Suất nuốt nuốt nước miếng, nhẹ giọng nói: “Thật ra, anh rất quý em, thật đó.”
Đóa Lai gật đầu, nói: “Em biết mầ, anh vẫn luôn đối với em rất tốt.”
“Trước đây anh thích Hoa Kì.”
Đóa Lai vẫn gật đầu như cũ: “Em biết lâu rồi, lúc trước em trộm nhìn hình nền điện thoại anh, là cậu ấy.”
Bàng Suất cười trộm: “Anh biết.”
“Anh biết?”
“Ừm, tối hôm đó anh không ngủ.”
“Vậy anh…”
Bàng Suất cười: “Biết hết.”
Đóa Lai cảm giác vô cùng xấu hổ, cậu ước gì có thể chui xuống đất cho rồi.
Bàng Suất cảm thấy Đóa Lai khác lạ, lập tức ôm đầu Đóa Lai, nhỏ giọng nói: “Anh với em không rời xa nhau, được không?” Lời vừa dứt, Bàng Suất cúi đầu hôn lên, môi chạm môi, khung cảnh này vẽ nên một sự viên mãn hoàn hảo mà hắn cảm thấy thật kỳ diệu.
Bàng Suất chưa từng cảm giác hôn môi lại hưởng thụ như vậy, không nỡ tách ra, lại càng không muốn buông ra, mãi cho đến khi hô hấp của cả hai đều rối loạn, hai người mới luyến tiếc tách ra.
“Hai ngày nay anh nghẹn c.h.ế.t mát, tí nữa làm một lát được không?”
Đóa Lai làm sao có thể từ chối, trong bóng tối ngọn lửa dần dần được châm lên, Bàng Suất hé miệng cười cười, ôm Đóa Lai đến phòng vệ sinh. Mở đèn, cả hai theo bản năng nheo mắt lại, sau khi thích ứng với ánh đèn, lúc này một người chuẩn bị nước đi tắm, một người đứng trước cửa, chờ đợi chuyện sắp xảy ra.
Sau khi đã thử nước ấm, Bàng Suất quay lưng về phía Đóa Lai cởi quần đùi trên người, đứng dưới vòi sen nói: “cởi quần áo đi.”
Đóa Lai thất thần, vội cởi quần áo nhưng cậu chỉ đứng ở một chỗ không chịu đi nửa bước. Bàng Suất quan sát Đóa Lai, trêu chọc: “Sao vậy? Ngại?”
“Mau lại đây, nhanh lên.” Bàng Suất ôm Đóa Lai lại, để cho cậu đứng trước người mình, dòng nước len lỏi giữa hai người, khiến cho nhiệt độ cơ thể của cả hai càng thêm nóng rực. Bàng Suất ở phía sau cọ xát, mà tay phải lại đưa ra phía trước, vuốt ve nơi đó của Đóa Lai, nói: “Nhìn này, đã cương vậy rồi.”
Đóa Lai cúi đầu, cười: “Không phải anh cũng vậy à…”
Bàng Suất trước sau nhẹ nhàng kích thích: “Anh không nhịn được nữa, anh trực tiếp vào nha.”
Đóa Lai cúi đầu không nói.
“Nếu không có ý kiến thì anh vào đó nha.” Bàng Suất vỗ vỗ m.ô.n.g Đóa Lai: “Cong m.ô.n.g lên.”
Hai tay Đóa Lai chống trên bồn rửa mặt, rướn người lên tạo thành hình vòng cung.
Bàng Suất nhìn không chớp mắt: “Ngày càng thuần thục.” Nói xong, Bàng Suất lấy một ít dầu gội, tìm đúng vị trí rồi mới bắt đầu cuộc hành quân dài đến bốn mươi phút.
Trong tiệm massage rộng lớn, chỉ có hai người bọn họ nên không hề kiêng dè, muốn ồn liền ồn, cho đến khi hai chân nhũn ra, mỏi mệt không chịu nổi mới thôi.
Làm xong, Bàng Suất dựa vào tường ngồi, ngửa đầu. Mà Đóa Lai đang cầm d.a.o lam, giúp Bàng Suất từ từ cạo râu.
“Anh, mệt sao?”
Bàng Suất mỏi mệt nói: “Ừm, hai ngày nay anh không ngủ được.”
“Vậy anh đợi tí em làm xong liền đây.”
Nghe vậy, Bàng Suất mở mắt, mỉm cười nói: “Không sao đâu, cứ từ từ làm, không vội.”
Đóa Lai gật gật đầu, đợi Bàng Suất nhắm mắt lại, cậu cẩn thận cạo râu giúp Bàng Suất, cạo xong xuôi, gương mặt đẹp trai xán lạn của Bàng Suất đã trở lại, không giống bộ dạng lôi thôi sa sút vừa rồi, Đóa Lai cảm giác chỉ cần hắn ngủ một giấc là lại trở thành Bàng Suất lúc đầu.
Một đêm trôi qua, Đóa Lai nằm trong lòng Bàng Suất ngủ rất say, có lẽ vì vậy mà lúc tỉnh dậy mặt cậu cứ cười ngốc ngốc. Giữa trưa hôm sau, Đóa Lai tỉnh giấc, lúc này Bàng Suất đã rời giường, đưa lưng về phía Đóa Lai ngồi trước cửa sổ, Đóa Lai từ trong chăn ló đầu ra nhìn, nheo nheo mắt, vừa định mở miệng lại thấy Bàng Suất đang dùng khăn lau một con d.a.o Thụy Sĩ.
“Anh, anh lấy d.a.o ra làm gì vậy?”
Bàng Suất cứng đừng, vội vàng gấp d.a.o lại nhét vào trong bao, quay người cười nói: “Tỉnh rồi à? Anh dẫn em xuống lầu ăn cơm ha.”
Đóa Lai nghi ngờ nhìn Bàng Suất.
Bàng Suất nhíu mày hỏi: “Nhìn anh ghê vậy?”
“Anh, tại sao anh lại lau d.a.o?” Đóa Lai gặng hỏi, quyết không buông tha.
Bàng Suất cười nói: “Không có gì, anh vẫn mang d.a.o theo bên mình, sáng nay lúc lấy d.a.o ra khỏi bao, tiện tay lau để nó khỏi rỉ thôi.” Bàng Suất từ nhỏ đã ra ngoài đ.á.n.h lộn, còn rất thích dùng d.a.o kéo, giống như con d.a.o này, chính là vào sinh nhật mấy năm trước, Chúc Khải tặng hắn.
Đóa Lai bán tín bán nghi xuống giường, Bàng Suất giục: “Mau đi rửa mặt đi, anh dẫn em ra ngoài ăn cơm.” Bàng Suất thấy Đóa Lai vẫn cứ đứng ở bên giường nhìn hắn, không còn cách nào khác phải nói dối: “Mai mốt Hoa Kì với Trang Hào lại đây chơi.”
Đóa Lai vừa nghe hai người họ đến đây, cao hứng cười toe toét: “Thật ạ?”
Bàng Suất trộm thở dài nhẹ nhõm: “Thật.”
“Vậy tốt quá, chúng ta có thể dẫn họ đi chơi.”
Bàng Suất vui vẻ nói: “Ừm, em thích thế nào thì là thế ấy.”
Đóa Lai phấn khởi chạy vào phòng vệ sinh, đợi Đóa Lai biến mất trong tầm mắt của mình, Bàng Suất liền thu lại vẻ mặt tươi cười, trong ánh mắt lộ ra một tia hung ác, hắn lấy điện thoại đặt trên bàn, điện cho Côn Tử.
Điện thoại vừa bắt, Bàng Suất nhỏ giọng hỏi: “Như thế nào, tối mấy giờ?”
Ở đâu bên kia, Côn T.ử nói: “Buổi tối khoảng chín giờ, Thiết Quân đều về nhà vào giờ này.” Côn T.ử do dự một lát, nói tiếp: “Anh, thật sự chúng ta phải làm vậy sao?”
Bàng Suất âm trầm nói: “Lén chơi bố, tên nhóc đó còn non lắm, thù này tao phải trả.”
“Nhưng mà…”
“Không sao đâu, tao tự có chừng mực, không ra tay thì không biết hắn còn huênh hoang đến chừng nào.”
Chuyện này nằm ở thế phải làm, ván đã đóng thuyền, Côn T.ử cũng không biết phải nói như thế nào, vì muốn nắm phần chắc, Côn T.ử hỏi tiếp: “Có nên điện Chúc Khải không?”
Bàng Suất suy nghĩ: “Ừm, mày điện cho hắn đi.” Nói xong, Bàng Suất cúp máy, nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng vệ sinh, lòng hắn sinh ra do dự, Bàng Suất không phải là kiểu người thích nương tay, nhưng hiện tại hắn dường như đã khác, hắn không dám làm liều.
“Anh, em muốn ăn bánh chẻo.” Đóa Lai ở trong phòng vệ sinh vừa tắm vừa nói.
Bàng Suất lấy lại tinh thần, đáp: “Được, đừng nói là ăn bánh chẻo, em muốn ăn thịt rồng anh cũng cho em ăn.”
