Có Nhau, Nơi Nào Cũng Là Nhà. - Chương 9
Cập nhật lúc: 29/06/2026 17:04
Đóa Lai và Bàng Suất tiếp xúc gần gũi thân mật như thế, huống hồ Bàng Suất cũng chỉ là một người bình thường. Đóa Lai vừa nghe Bàng Suất nói xong thì khó có thể dằn xuống trái tim đang đập liên hồi, cảm giác ở bên hông ngày càng rõ ràng, cũng không biết là mình có phải gặp ảo giác hay không, Bàng Suất giống như nương theo chuyển động của cano mà va chạm.
“Phía trước xuống dốc, cầm cho chắc nha.” Bàng Suất ngồi ở đầu cano, ánh mắt dừng ở đỉnh đầu của Đóa Lai.
Đóa Lai ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Bàng Suất, bởi vì cầm quá c.h.ặ.t nên ống quần của Bàng Suất bị vén lên, cảm giác lông lá kia níu kéo khiến cho Đóa Lai luyến tiếc buông tay, đến nỗi nếu cậu có sờ khắp chân Bàng Suất thì cảm giác cũng thật tốt.
Lúc này trên dòng nước đã tụ tập không ít cano, hai bên không quen biết gì nhau, cũng chưa gặp mặt bao giờ, thế mà vừa tiến vào dốc núi một cái, hai nam hai nữ ngồi trên chiếc cano bên cạnh đột nhiên cầm lấy gáo múc nước và s.ú.n.g b.ắ.n nước, liều mạng hướng cano của Đóa Lai khiêu chiến.
“Ù uôi đm, cố tình đúng không!” Chúc Khải ngồi ở đuôi cano, cười rồi hét to một tiếng: “Anh em chiến!!!!”
Côn T.ử phối hợp với Chúc Khải, thuận tay cầm lấy s.ú.n.g b.ắ.n nước, đổ đầy nước vào trong, không chút lưu tình b.ắ.n nước tung tóe vào cano bên cạnh.
Cuộc chiến s.ú.n.g nước ngày càng ác liệt, Đóa Lai có chút lúng túng không biết làm sao, trong lúc cậu đang mơ màng, Bàng Suất đột nhiên nói với Đóa Lai: “Lai thần tài, lấy cái mũ bảo hộ.”
Đóa Lai vội gật đầu, múc nước vào đầy mũ rồi đưa cho Bàng Suất.
Bàng Suất nhận mũ bảo hộ đầy nước, không nói nhiều liền hất nước, có thể nói Bàng Suất ra tay thật hiểm độc, chuyên tấn công nhược điểm của đối phương, nước trong mũ vừa hất qua, hai cô gái ở trên cano bên cạnh đã giơ tay đầu hàng, miệng không ngừng gào.
Chúc Khải ngồi ở đuôi cano nhịn không được trêu ghẹo: “Vậy mà mày cũng ra tay cho được, không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.”
“Đm, mày nhìn Trần Tuệ kìa, cùng là con gái với nhau nhưng người ta lại mạnh mẽ vl.” Bàng Suất nhìn Trần Tuệ, lúc này Trần Tuệ sớm đã cột tóc dài thành đuôi ngựa, cầm s.ú.n.g b.ắ.n nước trên tay, nhìn ai ngứa mắt sẽ b.ắ.n chíu chíu.
Trần Tuệ lộ ra vẻ đắc ý, vui vẻ: “Phía trước có rừng cây nhỏ, chúng ta lái lại gần đó đi, chơi phục kích!”
“Giỏi thật, quả thật chiến đấu rất dũng mãnh.” Chúc Khải trêu.
Trần Tuệ tắc lưỡi: “Chị chính là trâu bò như vậy!” Trần Tuệ chơi trò phiêu lưu này không dưới năm lần, đường đi chủ yếu nắm rõ trong lòng bàn tay, dựa theo hướng cô chỉ, Bàng Suất và Chúc Khải ngồi ở đầu đuôi cano, dọc theo đường đi băng qua ba bốn sườn núi cao, cuối cùng cũng tiến vào rừng cây nhỏ rậm rạp.
Cano dừng ở bên bờ biển, Chúc Khải và Côn T.ử nhảy lên bờ trước, Trần Tuệ theo sát ở phía sau, nhưng mà Bàng Suất và Đóa Lai lại dính ở một chỗ từ đầu đến cuối ngồi im tại một chỗ.
Chúc Khải nhìn thoáng qua: “Hai người không xuống à? Ngồi đến nghiện rồi hả?”
Bàng Suất nhíu mày: “Đợi lát nữa rồi tao xuống.” Mặc dù người anh em của Bàng Suất đã hạ hỏa một nửa rồi nhưng mà bây giờ mà đứng lên, quần tây trên người cũng khó có thể che được sự xấu hổ. Về phần Đóa Lai, cậu cũng chẳng khá hơn Bàng Suất là bao, cậu c.h.ế.t tâm kẹp c.h.ặ.t hai chân, cúi đầu nhìn xung quanh.
Chúc Khải thấy Bàng Suất cứng đầu như liền không nói gì nữa, cùng Côn T.ử và Trần Tuệ chuẩn bị bắt đầu phục kích.
Đóa Lai và Bàng Suất ngồi trên cano, thấy bên cạnh có vài chiếc khác cũng đi qua, vài phút sau, Bàng Suất thở hổn hển, cười nói: “Anh lâu lắm rồi chưa phóng thích, bên trong nhịn có chút khó chịu, cậu đừng để trong lòng.”
Đóa Lai vội lắc đầu, cười: “Đều là người cùng nhà cả, chuyện này rất bình thường.”
Bàng Suất dở khóc dở cười: “Đm, lại còn người cùng nhà à?” Bàng Suất nhéo m.ô.n.g Đóa Lai: “Cái m.ô.n.g nhỏ này không tệ à, sờ có chút cảm giác đó.” Bàng Suất cười, đứng lên, vẫy vẫy chiếc quần tây đang ướt nhẹp rồi nhảy lên bờ.
Đóa Lai xoa xoa m.ô.n.g, lúc này cậu đã sớm hạ hỏa rồi, đứng dậy theo Bàng Suất lên bờ.
Năm người đang tìm kiếm trên bờ, có điều nơi này rậm rạp bí mật như vậy, vừa mới chuẩn bị bước vào liền thấy bên trong chật ních người đang tập kích, Bàng Suất cẩn thận nhìn vào trong, cười: “Cũng nhiều người quá nhỉ?”
“Không sao, chúng ta đi dạo vài vòng.” Chúc Khải phản đối, chui vào hang đá ở giữa.
Bàng Suất cười khổ: “Tụi mày đi dạo trước đi, tao đi đái.” Nói xong, Bàng Suất nhìn Đóa Lai, ý muốn nói: “Đi cùng anh không?”
Đóa Lai không nói nhiều, gật đầu đồng ý.
Bàng Suất dẫn Đóa Lai vào sâu trong rừng cây, đi vào vùng không người, Bàng Suất rút từ trong túi áo điếu t.h.u.ố.c, chọn một gốc cây không tính là thấp vừa ngậm t.h.u.ố.c trên miệng, vừa cởi quần trước mặt Đóa Lai, không chút kiêng nể liền đi tiểu.
Đóa Lai đứng ở một bên nhìn chằm chằm Bàng Suất, ánh mắt không tự giác nhìn đầu nguồn của dòng nước tiểu ngắm vài lần.
Bàng Suất ngửa đầu nhìn Đóa Lai: “Nhìn gì vậy, không đi đái à?”
Đóa Lai vội thu tầm mắt, cười ngốc: “”Vừa rồi ở dưới nước em đi rồi.”
Bàng Suất dở khóc dở cười: “Đm, cậu đái trong nước hả?”
Đóa Lai gật đầu, vui vẻ nói: “Em có một tật xấu là nếu ngâm mình vào nước sẽ đi.”
“Đm, vậy ngày hôm đó cậu đến tắm ở tiệm có phải cũng đái vào nước luôn không?” Bàng Suất đi xong, vẫy vẫy vài cái, sau đó kéo quần lên, Bàng Suất xoay người, cười: “Bảo sao hôm đó tôi có cảm giác nước có màu vàng lại còn ấm hơn bình thường.”
Đóa Lai vội giải thích: “Hôm đó em vô cùng hồi hộp luôn á, vậy mà đi thật ạ?”
“Có c.h.ế.t liền, mà cứ đái thôi, dù sao cũng có ai biết đâu.” Bàng Suất nhịn cười, quay người đi.
Đóa Lai vô cùng vô cùng vô cùng hối hận, biết vậy cậu đã không kể cho Bàng Suất nghe. Đóa Lai đuổi theo Bàng Suất, lúc hai người đến gò đất, đại chiến tạt nước đã sớm mở màn, Bàng Suất không nói nhiều liền túm Đóa Lai nhào vào chiến. Đóa Lai được Bàng Suất hướng dẫn, từ từ quen dần với trò chơi, chơi đến mức ghiền luôn.
“Anh, anh tạt người kia đi.” Đóa Lai phấn kích hô, Bàng Suất nghe theo lời Đóa Lai, vốn là hai người đang ngồi chồm hổm cạnh nhau, không biết từ lúc nào thì cùng nhau tiến lên, Bàng Suất ôm Đóa Lai từ phía sau, hai người cầm s.ú.n.g b.ắ.n nước đùa vô cùng vui vẻ.
Năm người chơi hơn hai mươi phút, cũng có chút thấm mệt, lúc này mới trở lại cano tiếp tục phiêu lưu. Nước ở hạ lưu không chạy xiết bằng nước trên thượng lưu cho nên ven bờ cũng có vài chiếc thuyền nổi lên buôn bán, bán t.h.u.ố.c lá, bán đồ uống, đồ ăn cùng vô vàn thứ khác, Đóa Lai nhìn quanh, lập tức hỏi: “Anh, anh có khát không?”
Bàng Suất chép chép miệng: “Khát thật, nhưng mà lúc vào đây không mang theo tiền.” Nói xong, Bàng Suất nhìn Chúc Khải và Côn T.ử hỏi: “Tụi mày có đem theo không?”
“Không mang.”
Bàng Suất bất đắc dĩ nhún vai: “Cậu gắng nhịn đi, xong rồi uống.”
Đóa Lai đảo mắt, cười: “Xem em nè.” Nói xong, Đóa Lai xoay người, đưa lưng về phía Chúc Khải cho tay vào trong quần đùi, sờ qua sờ lại móc từ trong túi ra năm mươi đồng, cũng có giá trị: “Em lợi hại hong?”
Bàng Suất cứng miệng: “Giấu tiền trong quần đùi hả?”
“Ừm, không thì để đâu?” Đóa Lai có chút đắc ý đứng dậy, lên bờ mua mấy chai nước: “Uống đi.” Đóa Lai đưa nước cho Bàng Suất, hắn đưa tay nhận, nhìn Đóa Lai cười cười, giơ tay lên nhéo cái mặt nhỏ của Đóa Lai vài cái: “Đem theo cậu đúng là sáng suốt!”
Đóa Lai xoa xoa mặt, trong lòng cảm thấy thật tốt, cậu thích được Bàng Suất khen, cho dù là hắn trong vô ý nói ra cũng làm cho Đóa Lai vui sướng không thôi.
Năm người ngồi trên cano nghỉ ngơi một chút đã đến sườn núi cao ở hạ lưu, Đóa Lai ngồi trước người Bàng Suất như trước, Bàng Suất cũng rất phối hợp sửa soạn tư thế ngồi, sau đó cười: “Đừng đè người tôi nha, cẩn thận kẻo bốc cháy.”
Đóa Lai cười ngốc, gật gật đầu.
Hôm nay đối với Đóa Lai là một ngày cực kì khác biệt, từ nhỏ đến giờ cậu chưa bao giờ chơi vui đến vậy, ngay cả sau khi lên cano, Đóa Lai ngồi vào chỗ thì hưởng được diễm phúc này, điều quan trọng nhất là, cả ngày hôm nay cậu chấm m*t thiệt là đã ghiền!
Đi phiêu lưu xong, vài người cũng mệt mỏi nên tìm một khách sạn nhỏ gần đó ở lại. Đóa Lai cùng Bàng Suất, còn có Chúc Khải cùng ở một phần, về phần Côn Tử, tên đó đã sớm dẫn Trần Tuệ vào phòng bên cạnh.
“Hôm nay mệt thật.” Chúc Khải bước vào phòng trước, không nói nhiều liền cởi sạch sẽ: “Cát dính đầy mình, chúng ta tắm rửa một miếng rồi đi ngủ đi.” Nói xong, Chúc Khải đến phòng vệ sinh nhìn vài lần: “Phòng tắm ở đây cũng rất lớn, cùng tắm đi.”
“Đi.” Bàng Suất theo sau: “Lai thần tài, cùng nhau tắm đi.”
“Được.” Đóa Lai hôm nay chơi muốn phấn khích luôn rồi, thuần thục cởi quần, lúc cậu theo Bàng Suất vào phòng tắm, Chúc Khải đã sớm ngồi trong bồn nói lầm bầm.
“Nhìn cái thái độ của mày kìa.” Bàng Suất trêu rồi cũng vào trong bồn. Đóa Lai sau đó cũng bước đến, Chúc Khải đột nhiên cười nói: “Đm, hai người đối lập rõ ràng thật đấy!”
“Ý gì đó?” Đóa Lai ngồi vào trong bồn.
Chúc Khải choàng hai tay ra sau đầu, nhàn hạ nói: “Một người đen thui, một người trắng bóc.” Vừa dứt lời, Bàng Suất ở trong nước giơ chân lên đá vào bụng Chúc Khải một cái: “Mày làm như mày trắng vãi ấy.”
Chúc Khải xoa bụng: “Quân t.ử động khẩu không động thủ” Nói xong, Chúc Khải ưỡn thẳng người, nháy mắt với Đóa Lai: “Cậu có biết anh Bàng có nickname là gì không?”
Đóa Lai nhất thời hứng thú: “Nickname gì ạ?”
“Chúc Khải, mày ngứa đòn phải không?” Bàng Suất cười nói: “Cẩn thận tao đập c.h.ế.t mày.”
Chúc Khải nâng hai tay lên: “Tao đã nói cái gì đâu nè.” Chúc Khải thở dài, ngửa đầu dựa vào bồn, vừa mới chuẩn bị nhắm mắt lại liền nghe được phòng bên cạnh truyền đến tiếng b.ắ.n s.ú.n.g, Chúc Khải ngồi dậy, vểnh tai lên nghe: “má, cái tên Côn T.ử này sức trâu bò hả, chơi một ngày đéo đủ hay sao mà còn sức tạo ra tiếng lớn như vậy!”
Bàng Suất cẩn thận nghe, sau đó cười nói: “Côn T.ử thích mạnh mẽ, tao hiểu quá mà.”
Chúc Khải cười khổ: “Đúng là đéo công bằng chút nào, Côn T.ử thì nằm trong phòng hưởng thụ, ba đứa bọn mình chỉ có thể ngâm mình trong bồn, thật là…” Chúc Khải ở trong nước sờ mình vài cái, tiếp tục nói: “C.h.ế.t mẹ rồi, có cảm giác.”
Nghe vậy, Đóa Lai tỉnh rụi nhìn xuống nước, đúng thật hệt như lời Chúc Khải nói, y đã chào cờ rồi.
“Chắc nơi này cũng có gái. Tìm cho mày một em ha?” Bàng Suất ghẹo.
“Đm, tao mệt muốn c.h.ế.t rồi, không bằng tự mình vận động cho rồi.” Nói xong, Chúc Khải không kiêng nể gì liền lấy tay cầm, nhẹ nhàng đẩy lên đẩy xuống, sau đó vô cùng đắc chí nói: “Sướng vãi.”
Bàng Suất cười cười, quay đầu nhìn Đóa Lai: “Cậu sao rồi? Có cảm giác gì không?”
Đóa Lai giật mình: “Không có.” Thật ra Đóa Lai đã sớm ngồi không yên rồi, bên cạnh truyền đến âm thanh lớn như vậy, là đàn ông thì sao có thể nhịn cho được.
“Thật hay giả vậy?” Chúc Khải đột nhiên lại gần, nhìn xuyên vào trong nước: “Lai thần tài, nói thật cho anh Khải nghe, có bao giờ tự mình vận động chưa?”
Đóa Lai xấu hổ gật đầu.
“Mỗi ngày đều làm? Hay là…?”
Đóa Lai hú hồn: “Làm sao có thể ngày nào cũng làm được ạ, em chưa muốn c.h.ế.t đâu!”
“Đm, vừa nhìn đã biết là không thể rồi, nhìn xem tôi với anh Bàng của cậu này, trước đây hai người bọn tôi đều là mỗi ngày hai lần, cuộc sống quá tạm bợ sinh ra hai kẻ gian thoải mái.”
Đóa Lai kinh ngạc nhìn Bàng Suất: “Thật ạ?”
Bàng Suất cười: “Đúng vậy đó, khi đó không có bạn gái, cuối cùng hai người bọn tôi lại xem phim, xem xong chịu không nổi thì tự mình vận động, sau đó lại thành thói quen, mỗi ngày cũng làm hai ba lần.”
“Thấy chưa, tôi đâu có thổi phồng đâu!” Chúc Khải cười to, sau đó ngồi xuống cạnh người Đóa Lai: “Bao lâu rồi chưa làm?”
Đóa Lai do dự một lát, nói dối: “Hơn hai tháng rồi.”
“Cậu không nghẹn c.h.ế.t à?” Chúc Khải ngầm nháy mắt với Bàng Suất: “Cần anh giúp cậu không?”
Đóa Lai bị dọa đến run người: “Không cần đâu ạ.”
“Đm, sợ cái gì, đều là đàn ông cả, trước đây tôi với anh Bàng của cậu toàn giúp người kia làm không đó!” Nói xong, Chúc Khải đứng lên: “Lại đây, anh giúp cậu!” Chúc Khải nổi hứng chơi đùa, một tay kéo Đóa Lai túm Đóa Lai từ trong nước ra.
“Anh Khải đừng quậy nữa, em không cần thật mà!” Đóa Lai sống c.h.ế.t giãy dụa.
“Anh đây là đang làm chuyện tốt, lại đây!” Chúc Khải đặt Đóa Lai trên bồn, sau đó nhìn Bàng Suất: “Mày làm hay tao làm?”
Bàng Suất cùng Chúc Khải lớn lên cùng nhau, cái gì cũng từng nhau làm rồi, hơn nữa phối hợp cũng rất ăn ý, lúc Bàng Suất ở trong bồn đứng lên, Chúc Khải sớm đã ngồi trên đùi Đóa Lai, làm cho Đóa Lai muốn nhúc nhích cũng không được.
Bàng Suất đến cạnh người Đóa Lai, tay trái gắt gao giữ c.h.ặ.t hai tay của cậu, tay phải ở trên người Đóa Lai khiêu khích một chút, cười: “Đm, đã như vậy rồi còn nói không có cảm giác?”
Đóa Lai từ nhỏ đến lớn chưa từng gặp chuyện như vậy bao giờ, trong lòng vừa khiếp sợ vừa đầy kích động. Vì để che giấu sự xúc động này, Đóa Lai chỉ có thể liều mạng giãy dụa, không ngừng duỗi chân vặn m.ô.n.g, bất đắc dĩ Chúc Khải người cao sức ngựa, cậu giãy dụa một hồi liền mất hết khí lực, đành phải cam chịu.
“Có phục không hả?” Chúc Khải vui vẻ nói.
Đóa Lai sớm đã kiệt sức, nằm im không nhúc nhích, thở hổn hển từng ngụm.
Bàng Suất và Chúc Khải to lớn như vậy, cũng đã từng gieo không ít tai họa cho bạn học, lúc còn đi học, thừa dịp các bạn nam trong lớp không để ý thì lột quần người ta, quần ngoài kèm theo quần đùi bên trong bị kéo đến tận gót chân, sau đó hai người xách m.ô.n.g bỏ chạy. Hoặc là hai người thừa dịp bạn bè đang ngủ, liền cầm một sợi dây thun b.ắ.n của người ta một cái, bạn bè đang ngủ nhất thời đau quá mà tỉnh giấc, ôm chỗ đó đau đớn
Mới chớp mắt đó thôi mà Bàng Suất và Chúc Khải giờ đã cao to hơn, hiện tại lại làm chuyện này thì thuận buồm xuôi gió như cũ, không có chút bỡ ngỡ nào.
“má, mày lẹ lên tí được không? Không được thì để tao làm!” Chúc Khải nhìn Bàng Suất, thúc giục.
Bàng Suất một chân đặt ở trên bồn, một chân giậm xuống đắt, động tác tay lúc nhanh lúc chậm, thủ pháp kia sớm đã đ.á.n.h tan phòng tuyến cuối cùng trong lòng Đóa Lai. Đối mặt với sự thúc giục của Chúc Khải, Bàng Suất vẫn giữ tốc độ như trước, cười hỏi: “Lai thần tài, cảm giác thế nào hửm?”
Bàn tay thô ráp của Bàng Suất sớm đã châm lửa trong người Đóa Lai, lớn đến như vậy rồi, Đóa Lai muốn đến đây để giúp người ta, nhưng mà cậu lại thích cảm giác được người ta giúp đỡ. Cái cảm giác này không nói cũng biết rõ, nếu không có Chúc Khải ở đây, Đóa Lai nhất định sẽ nói cho Bàng Suất rằng cậu rất thoải mái, mau nữa lên, mau nữa lên, mau thêm một chút đi mà…
Chúc Khải lúc này hừ một tiếng: “Giỏi thật, đến mức không nói được luôn rồi à?” Tay Chúc Khải nhéo đùi Đóa Lai một cái, còn rất là mạnh nữa chứ!
Đóa Lai đau đến mức nhíu mày, nhịn không được nói: “Anh đợi em một chút không được à, đừng để em phải đứng dậy!”
“Á đù, không phục đúng không?” Nói xong, Chúc Khải nhìn tứ phía vài lần, vừa hay thấy được vòi sen đang treo trên cái giá ở trên tường, Chúc Khải không nói nhiều liền với tay lại lấy, sau khi mở vòi, dòng nước ấm ám chảy từ trong các lỗ nhỏ ra, cũng tính là có lực đ.á.n.h.
“Có phục hay không?” Chúc Khải cầm vòi sen cười.
Đóa Lai nhìn Chúc Khải, sau đó lại nhìn Bàng Suất, tay của Bàng Suất vẫn như trước không nhanh không chậm, trên mặt mang theo ý cười. Đóa Lai và Bàng Suất liếc nhìn nhau, sau đó cậu quay đầu, khoảng cách gần trong gang tấc làm cho Đóa Lai không khỏi nuốt nước miếng, không chút do dự nói: “Không phục.”
“Này thì không phục…” Nói xong, Chúc Khải cầm vòi sen nhắm ngay Đóa Lai, chọn nơi yếu đuối nhất công kích.
Cảm giác mong manh cùng đau đớn khiến cho Đóa Lai không ngừng giãy dụa, nhưng nội tâm của cậu cũng không muốn né tránh, loại cảm giác này nên miêu tả như thế nào nhỉ? Đau đớn nhưng lại sung sướng…
“Hỏi cậu lại lần nữa, có phục hay không?” Chúc Khải cười.
Đóa Lai vì muốn được nhiều hơn nữa nên nghiến răng nghiến lợi nói: “Không phục.”
“Được, vậy tôi tiếp tục!” Chúc Khải vặn nước mạnh nhất, lực nước đ.á.n.h vào càng lúc càng mãnh liệt, Đóa Lai theo bản năng muốn né đi, chỉ là cậu sớm bị Bàng Suất và Chúc Khải kẹp trên bồn nên không thể nhúc nhích.
Bàng Suất cúi đầu, nhìn Đóa Lai cười: “Thời gian còn dài lắm.”
Nghe vậy, Đóa Lai híp mắt nhìn Bàng Suất, để phối hợp với hắn, Đoá Lai nhẹ nhàng nâng lưng lên, lúc Bàng Suất thấy vậy thì ngây người, sau đó cười đứng lên: “Lúc nào ra thì nói với anh một tiếng nha, đừng đến lúc đó để dính đầy tay tôi.”
Đóa Lai không hé răng, nhắm mắt lại tập trung sức lực tưởng tượng ra Bàng Suất, thời gian từng giây từng giây trôi qua, Đóa Lại bị Bàng Suất và Chúc Khải trước sau tấn công, rốt cuộc cũng nhịn không được.
Thời khắc quan trọng, Đóa Lai không nói gì mà rất nhanh đã ưỡn thẳng lưng ra đằng trước, phối hợp với Bàng Suất cuối cùng cũng phóng ra.
Bàng Suất cứ nghĩ rằng Đóa Lai sẽ mở miệng báo cho hắn trước một tiếng, ai ngờ Đóa Lai không những không nói cho hắn mà còn cố ý ra thật xa, trên tay và trên vai dính nhiều nhất, còn có một chút vương trên cằm, hắn chưa kịp mở miệng, Chúc Khải đã nhịn không được, ném vòi sen xuống đứng lên, nhếch miệng nói: “Đm, giống như b.ắ.n vào miệng tao vậy!!!” Chúc Khải không ngừng nhổ nước miếng ra ngoài, biểu tình vặn vẹo hệt như vừa nhai phải con gián.
Đóa Lai phóng thích xong, từ từ ngồi dậy, cười: “Đáng lắm!”
Thật ra Chúc Khải không biết có b.ắ.n vào miệng hay không nhưng cái cảm giác ấy cũng đủ để khiến y ghê tởm nửa ngày, y vội vặn nước, không ngừng súc miệng.
Bàng Suất nhịn không được lại muốn cười, lại nhìn tay của mình, trêu: “”Đứa nhóc này cũng có thừa tinh lực quá nhỉ.” Nói xong, Bàng Suất lấy vòi sen giội vài cái.
Đóa Lai mới phóng thích xong, chân có chút tê tê, cậu ngồi vào lại trong bồn, đảo mắt: “Anh, bình thường mọi người đều chơi như vậy à?”
Chúc Khải súc miệng xong thì ngồi vào bồn, Bàng Suất cũng vào. Sau khi ngồi xuống, Chúc Khải cười nói: “Trước kia thì có nhưng bây giờ thì không.”
Đóa Lai nghĩ một chút rồi nói: “Các anh không phải thường xuyên cùng con gái…”
“Vãi l, cậu muốn thử à?” Bàng Suất híp mắt cười nói.
Đóa Lai không đếm xỉa đến lời Bàng Suất, tiếp tụp hỏi: “Vậy có dùng miệng chưa?” Đóa Lai cố ý hỏi bởi vì cậu rất muốn biết đàn ông như Bàng Suất và Chúc Khải sẽ nghĩ như thế nào.
Chúc Khải quả nhiên liền trả lời, cười: “Cậu nói vậy tôi mới nhớ, trước kia tôi có quen một em gái, cái miệng nhỏ nhắn đó thật lợi hại nha, đến giờ vẫn rất khó quên.” Chúc Khải bị đề tài của Đóa Lai khơi gợi hứng thú, không biết từ lúc nào mà ở trong nước đã nổi cảm giác.
Đóa Lai lén nhìn trong nước, Bàng Suất vẫn như cũ đầu tựa vào bồn.
“Vậy bình thường các anh làm thì mất bao lâu?” Đóa Lai lại hỏi.
Chúc Khải nghĩ nghĩ: “Tôi tầm nửa tiếng, anh Bàng của cậu thì lợi hơn, 40 phút hay một tiếng cũng chẳng có vấn đề.” Chúc Khải trong nước giơ chân lên đá Bàng Suất một cái.
Bàng Suất đá lại, Chúc Khải co chân lại né.
“Vậy các anh có dùng miệng…” Đóa Lai nói một nửa, cố ý để lấp lửng nửa câu sau.
Chúc Khải vội đáp: “Tôi cũng từng một hai lần rồi, anh Bàng của cậu thì tôi không biết.” Chúc Khải nhìn Bàng Suất, xoa xoa cằm hỏi: “Quen nhau như vậy tao còn không biết mày dùng chưa.”
Bàng Suất cười khổ: “Đm, bố mày đéo ham.”
“Thôi đi, mày nghĩ tao tin mày à?” Chúc Khải đứng lên, cười: “Hai người ngâm tiếp đi, tôi về phòng trước.”
Đóa Lai trộm liếc xuống phía dưới Chúc Khải, hiểu rồi nhưng vẫn cố tình hỏi: “Anh đi làm gì đó? Ngâm mình rất thoải mái mà.”
Chúc Khải cười: “Ngâm cái... bố không nhịn được.” Chúc Khải bước ra khỏi bồn, nhanh sau đó đã rời khỏi phòng vệ sinh.
Trong bồn, Đóa Lai và Bàng Suất mỗi người một bên, mặt đối mặt, Đóa Lai lướt qua lướt lại trong nước, cuối cùng cũng thấy được kết quả mà mình mong muốn nhất. Bàng Suất ngửa đầu nằm trong bồn, hai mắt khép hờ, Đóa Lai nhìn hắn một lát rồi từ từ lại gần: “Anh, không phải anh cũng muốn đó chứ?”
Lúc Đóa Lai hỏi câu này tim đã treo thòng ở cổ rồi.
Nghe vậy, Bàng Suất cười: “ cậu vội muốn giúp như vậy hả?”
Đóa Lai mở to mắt nhìn, do dự trong chốc lát thì bỏ tay phải vào trong nước, chậm rãi đặt trước người Bàng Suất. Thời điểm ngón tay Đóa Lai chạm vào Bàng Suất, cậu cảm giác rõ ràng Bàng Suất cương lên một chút, nhưng chỉ là trong nháy mắt thôi. Đóa Lai thấy hắn không phản đối thì mới có dũng khí nắm lại, chầm chậm di chuyển.
“Đm, đừng quậy.” Bàng Suất lấy tay gạt đi tay của Đóa Lai, sau đó trong bồn đứng dậy: “Anh đói bụng, xuống lầu gọi chút đồ ăn đi.” Bàng Suất với tay lấy khăn lau tóc.
Chuyện Bàng Suất cự tuyệt cũng nằm trong tiên đoán của Đóa Lai, ở trong mắt Đóa Lai, Bàng Suất thích phụ nữ, chuyện vừa mới xảy ra chỉ là Bàng Suất và Chúc Khải cùng nhau đùa giỡn thôi, nghĩ đến đây, Đóa Lai cũng không thấy thất vọng cho lắm, ngược lại, cậu đứng dậy, cười ngây ngô: “Em đi ra ngoài mua, anh muốn ăn gì.”
Bàng Suất cười: “Có gì ăn nấy.”
“Biết rồi.” Đóa Lai và Bàng Suất cùng ra khỏi phòng tắm, lúc này Chúc Khải đã chui vào trong chăn, ngoài miệng ngậm một điếu t.h.u.ố.c, ở trên đầu giường có có rất nhiều khăn giấy, nhìn là đã biết vừa làm gì xong.
Bàng Suất nhìn đầu giường, cười: “Nhanh như vậy đã phóng rồi à?”
Chúc Khải cười nói: “Nghẹn lâu rồi nên thời gian b.ắ.n cũng ngắn.” Nói xong, Chúc Khải dùng hết sức đập vách tường, lớn tiếng hét: “Côn Tử, khuya mà mày còn dày vò tao nữa coi chừng mai tao thiến c.h.ế.t mày!”
Bàng Suất vui vẻ: “Côn T.ử chắc vừa xong việc, mệt rồi, không chừng đã ngủ từ lâu.” Bàng Suất cầm khăn tắm ngồi trên giường: “Tao kêu Lai thần tài đi mua đồ ăn rồi, mày ăn không?”
“Ăn, mua thêm một két bia nữa đi.” Nói xong, Chúc Khải từ đâu lấy ra hai trăm đồng ném cho Đóa Lai: “Mua ăn gì thì mua cái đấy.”
Nếu đây là tiền Bàng Suất đưa, Đóa Lai nói thật sẽ không nỡ tiêu, nhưng mà hiện tại không phải như Đóa Lai nghĩ nên cậu không chút do dự cầm lấy hai trăm đồng, mặc quần áo rồi rời khỏi phòng.
Gần khách sạn có rất nhiều khu phố nhỏ, Đóa Lai đi dạo lòng vòng hai vòng, hai trăm đồng tiêu không dư một cắt nào, lúc trở lại khách sạn, Bàng Suất và Chúc Khải đang xem phim “Chiến tranh t.h.u.ố.c phiện.”
“Anh, em về rồi.” Đóa Lai đặt đồ ăn vừa mua lên bàn: “Đói bụng không, mau ăn đi!”
Bàng Suất cười: “Vất vả rồi.”
“Không có gì đâu, một chút cũng không vất vả.” Đóa Lai cởi giày rồi ngồi xếp bằng cạnh người Bàng Suất, lấy ra một lon nước ngọt một mình uống.
Bàng Suất và Chúc Khải rất ít khi uống nước ngọt, ngược lại rất thích uống đồ có cồn. Hai người khui bia ra, uống một hơi dài vẫn không có biểu hiện gì của việc say, cực kì trâu bò, lâu lâu lại ăn vài xiên nướng cùng mấy món khác, ăn uống như vậy vô cùng có mùi vị.
Có lẽ chơi một ngày dài đã mệt mỏi, Bàng Suất và Chúc Khải uống hai lon đã muốn ngủ, Đóa Lai muốn chuốc cho bọn họ say đến bất tỉnh nhân sự nên đành nói dối: “Anh, ngày mai chúng ta về rồi, em mua nguyên một két bia luôn này, không uống cũng không được, phí tiền lắm!” Nói xong, Đóa Lai khui một lon: “Nếu không em cùng hai anh uống!”
Chúc Khải vừa nghe xong đã cực kì phấn khích: “Cậu uống được không? Đừng có mà tí nữa vừa nằm vừa uống đấy nhá!”
“Ai sợ ai chứ, không phục thì nhào vô.” Đóa Lai ngừa đầu nốc một ngụm bia.
Chúc Khải vỗ đùi: “Nào lại đây, hôm nay anh không cho cậu vừa nằm vừa uống thì tên anh sẽ không còn là Chúc Khải!” Chúc Khải lại khui thêm hai lon bia, đưa 1 lon cho Bàng Suất: “Mày đừng có mà nói không uống, coi chừng Lai thần tài lại xem thường mày!”
Bàng Suất đã nốc hết hai lon, dù không say nhưng đầu óc cũng bắt đầu lâng lâng rồi, suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy thì uống!”
Vì thế, ba người bắt đầu đưa lon đổi lon, uống bét nhè tầm hai tiếng, một két bia cuối cùng cũng uống hết sạch. Đóa Lai chỉ uống có hai lon, lúc này cậu mơ màng đứng dậy, thậm chí muốn nôn ra.
Chúc Khải ném lon bia, đ.á.n.h đ.á.n.h bụng: “Tôi ngủ trước đây!” Nói xong, Chúc Khải chui vào trong chăn ngủ khò khò.
Lúc này Bàng Suất cũng đã không chịu được, hắn liền xoay người nằm trên giường, nhắm mắt lại nói: “Ngủ đi, mấy thứ này để dọn sau.”
“Hiểu rồi.” Đóa Lai nằm cạnh Bàng Suất, sau đó giơ tay tắt đèn. Đóa Lai không ngủ, đợi cho đến lúc Bàng Suất và Chúc Khải đã ngáy khò khò, Đóa Lai lúc này mới ngồi dậy.
Đóa Lai cúi đầu nhìn Bàng Suất, lấy tay đẩy hắn vài cái: “Anh, anh đang ngủ à?”
Bàng Suất không trả lời.
Đóa Lai lại tăng lực đẩy thêm vài cái nữa: “Anh, cháy rồi!”
Bàng Suất vẫn như trước không phát ra tiếng động.
Đóa Lai hít một hơi, day day thái dương rồi lấy máy ảnh từ trong túi ra, sau đó lại giúp Bàng Suất điều chỉnh tư thế, cầm máy ảnh lên phía trước, Đóa Lai quỳ người trên giường, không chút do dự hôn Bàng Suất một cái.
