Cỏ Non Trên Đất Lê - 3
Cập nhật lúc: 17/07/2026 15:01
Sau lần đó, chẳng biết Quan Diên có cố tình ưu ái công việc của tôi không, cứ hễ tôi có mặt là anh lại để tôi đưa về.
Anh khác hẳn những vị khách khác.
Trên xe, anh không hỏi những câu luyên thuyên nhảm nhí.
Không kể lể về những trải nghiệm thành công của bản thân.
Càng không nói mấy câu đùa cợt thô tục tự cho là hài hước.
Lên xe là nhắm mắt nghỉ ngơi.
Rất yên tĩnh.
Thậm chí khi xuống xe, còn lịch sự trả thêm khoản tiền tip hậu hĩnh.
Tôi rất thích anh.
Mối quan hệ thay đổi là vào một ngày ba tháng sau, tôi đột nhiên nhận được điện thoại của anh.
Anh hỏi tôi có đang ở khách sạn không.
Lúc đó đang đúng đợt thi cuối kỳ.
Ban đầu tôi định không đi.
Nhưng gác điện thoại xong, tôi vẫn vội vàng chạy qua.
Mới biết Quan Diên đã say khướt.
Một người đàn ông đỡ anh, đứng đợi ở cửa.
Thấy tôi, người kia nhíu mày.
“Hay là gọi cho lão Trần đi.”
“Không cần.” Quan Diên bước lại gần, đưa tay tự nhiên xoa đầu tôi: “Cô nhóc quen biết tôi, yên tâm đi.”
Hôm đó, anh ngủ thiếp đi ở ghế sau.
Tay phải ôm dạ dày, vẻ mặt trông rất đau đớn.
Tôi cũng không nói rõ được vì sao, rõ ràng đã đến nơi rồi mà tôi vẫn không nỡ rời đi.
Mua nước khoáng và t.h.u.ố.c đau dạ dày gần đó cho anh, rồi cứ thế ngồi trên xe đợi.
Đợi một mạch tận năm tiếng đồng hồ.
Cho đến khi trời hửng sáng, anh mới từ từ mở mắt.
Bốn mắt nhìn nhau, tôi mới muộn màng thấy ngại ngùng.
Lúng túng giải thích.
“Tôi thấy anh ngủ rồi, lại có vẻ không khỏe, nên hơi lo lắng…”
“Cảm ơn cô.”
Giọng anh vẫn còn khàn, nhìn đồng hồ.
“Thời gian còn sớm, cô có muốn nghỉ ngơi thêm chút không?”
“Không cần đâu, tôi về trường đây, sáng nay còn môn thi nữa.”
Anh nhíu mày: “Đi xe điện nguy hiểm lắm, để tôi gọi tài xế đưa cô về.”
Vừa nói, anh vừa gọi một cuộc điện thoại.
Chẳng mấy chốc đã có một người đàn ông chạy bộ nhỏ bước về phía chúng tôi.
Lúc này tôi mới biết.
Hóa ra anh vốn có tài xế riêng.
07
Quan Diên bị tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức.
Trên đỉnh đầu vểnh một cọng tóc, ánh mắt chưa tỉnh hẳn mang theo chút nét thanh thuần.
Điện thoại kết nối.
Giọng trợ lý vang lên.
"Quan tổng, anh đã hạ cánh rồi ạ?"
"Tin tức trên mạng anh đã để ý thấy chưa?"
"Hiện tại dư luận đang ảnh hưởng khá lớn, bên đội ngũ quan hệ công chúng cần phản hồi thế nào đây ạ?"
Nghe thấy thế, tôi lập tức thẳng lưng.
Đến hơi thở cũng chẳng dám thở mạnh.
Quan Diên để ý thấy hành động của tôi, bèn đặt điện thoại lên bệ điều khiển trung tâm rồi nhấn bật loa ngoài.
"Bây giờ đang có những phương án nào?"
Trợ lý biết rõ mối quan hệ giữa tôi và Quan Diên nên lời lẽ cũng khá thận trọng.
"Hiện tại bên chúng tôi đã chuẩn bị sẵn hai kế hoạch."
"Một là xử lý công khai theo quy trình thông thường, gửi thư luật sư và truy cứu trách nhiệm pháp lý."
"Hai là xử lý riêng tư, nói rằng người nhà lái xe ra ngoài, bên này tôi sẽ cho xóa hot search."
Nghe thế, tôi hoảng hốt giơ hai ngón tay lên.
Khua khoắng điên cuồng trước mặt anh.
Quan Diên nhếch môi.
Chỉ tay vào đùi mình.
Tôi hiểu ý, lập tức sáp lại gần chuẩn bị đ.ấ.m bóp cho đại gia.
Bàn tay mềm mại vừa chạm vào đùi cứng ngắc của anh, người đàn ông đột nhiên hừ một tiếng trầm đục.
Tay tôi cứng đờ.
Quan Diên nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi tiến sát lại gần.
Trợ lý không nghe thấy tiếng trả lời hồi lâu, bèn kêu "Alo alo" hai tiếng.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tôi giơ tay tát thẳng vào mặt anh một cái.
"Người ta đang hỏi anh đấy!"
Tiếng kêu thật lớn.
Đến mức chính tôi cũng giật b.ắ.n cả người.
Trong xe bỗng chốc im bặt.
Trong sự tĩnh lặng đó.
Tôi nghe thấy tiếng trợ lý đang lo lắng muốn c.h.ế.t.
"Alo alo, Quan tổng, anh vẫn ổn chứ?"
"Tiếng động vừa rồi là gì vậy, có phải anh bị tấn công rồi không?!"
Tôi: ...
08
Sử dụng xe công vào việc riêng.
Đánh đập kim chủ.
Với tính cách thù dai của Quan Diên.
Lần này chắc có thần tiên giáng thế cũng không cứu nổi tôi.
Trong phòng tắm.
Quan Diên đang tắm.
Tôi ngồi khoanh chân trên giường, bồn chồn gặm móng tay.
Đang mải suy nghĩ xem lát nữa khi anh bước ra, mình nên quỳ hướng nào thì tốt hơn.
"Cạch."
Cửa phòng tắm mở ra.
Quan Diên bước ra ngoài.
Để trần phần thân trên.
Phía dưới quấn một chiếc khăn tắm màu xám.
Những giọt nước chảy theo sợi tóc ướt xuống cổ.
Cuối cùng đọng lại nơi cơ n.g.ự.c săn chắc.
Tôi vô thức nuốt nước bọt.
Anh ngước mắt nhìn tôi, định mở miệng nói gì đó.
Đột nhiên, điện thoại anh reo lên.
Tôi lén liếc nhìn người gọi đến.
Hứa Như Nghi.
Vị hôn thê của anh.
Quan Diên nhíu mày, do dự một chút rồi vẫn bắt máy.
Không biết đầu dây bên kia nói gì mà nét mặt anh đanh lại.
"Ở nhà có mình em thôi à? Đừng lo, anh đến ngay đây."
Điện thoại tắt, anh vội vã khoác vội chiếc sơ mi vào.
"Anh ra ngoài một chuyến."
"Em ngủ trước đi."
Cửa lớn đóng lại.
Tôi ngẩn ngơ chớp chớp mắt, hồi lâu sau mới hoàn hồn.
À.
Suýt nữa thì quên mất.
Quan Diên bây giờ là người đã có hôn thê rồi.
09
Tôi và Quan Diên đến với nhau từ hai năm trước.
Khi ấy, bố tôi bị bệnh tim.
Điều kiện điều trị ở quê còn hạn chế.
Tôi đưa ông lên Bắc Kinh chữa trị.
Chi phí phẫu thuật vô cùng đắt đỏ.
Rủi ro lại cực kỳ cao.
Tôi rối bời không biết làm thế nào.
Cuối cùng không hiểu sao Quan Diên lại biết chuyện này.
Anh chủ động giúp liên lạc với bác sĩ.
Còn tìm cả hộ lý có kinh nghiệm chăm sóc.
Anh nói với tôi: "Đừng lo lắng về chuyện tiền nong, giai đoạn này giữ được mạng sống mới là quan trọng nhất."
Ca phẫu thuật đó tốn tất cả 32 vạn.
Đều là do Quan Diên ứng trước.
Sau khi bố xuất viện, tôi trả anh 20 vạn, phần còn lại thì viết giấy nợ.
"Tôi nhất định sẽ sớm trả lại cho anh."
"Nếu như cô muốn tiếp tục làm tài xế để trả nợ cho tôi thì thôi bỏ đi."
"Thời gian đại học rất quý giá, tôi không muốn cô lãng phí thời gian vào những việc vô nghĩa đó."
Tôi nghi hoặc.
"Vậy ý anh là muốn b.a.o n.u.ô.i tôi sao?"
Đồng t.ử Quan Diên co rút, "Cái gì?"
Tôi từng nghe đám bạn bàn luận.
Người giàu thường thích tìm nữ sinh đại học trẻ đẹp.
Đặc biệt là từ các trường danh tiếng, không cần chịu trách nhiệm, lại còn mát mặt khi dẫn ra ngoài.
Quan Diên tốt với tôi như vậy, lại còn cho tôi tiền, chắc cũng là như thế này nhỉ.
Tôi suy nghĩ một chút, nếu đối phương là Quan Diên.
Hình như tôi cũng có thể chấp nhận được.
Thế là tôi nghiêm túc gật đầu.
"Tôi đồng ý."
Biểu cảm của Quan Diên lại trở nên kỳ quặc.
"Đồng ý chuyện gì?"
"Đồng ý l.à.m t.ì.n.h nhân của anh đó."
Sau đó tôi chuyển đến nhà Quan Diên.
Thực ra, tình cảm tôi dành cho Quan Diên luôn rất phức tạp.
Anh trưởng thành, lịch thiệp, giàu có, thông minh.
Khác biệt hoàn toàn với những người tôi từng gặp trước đây.
Tôi thích anh.
Nhưng tôi cũng hiểu rõ.
Giữa tôi và anh cách biệt như mây với bùn.
Vì vậy tôi luôn cẩn trọng giữ mình trong giới hạn, không dám vượt quá phận sự.
Lần này, cuối cùng cũng đến lúc phải nói lời chia tay.
10
Ngày hôm sau.
#Hứa Như Nghi mang thai#
#Quan Diên Hứa Như Nghi#
