Cô Ta Gọi Anh Là Chồng - 6

Cập nhật lúc: 29/08/2026 20:01

"Tao chỉ lấy mấy thùng hàng, mày nhất định phải điều tra."

"Tao mất việc, vợ cũng bỏ đi, còn mày mặc đồng phục lên trang công khai, ai cũng khen mày có trách nhiệm."

"Dựa vào cái gì?"

"Đồ đó không thuộc về anh."

Văn Tranh không phí lời thêm.

Anh kiểm tra cánh tay Trần Nham, xác nhận chỉ bị trầy xước, sau đó bảo Đường Nguyệt Bạch trấn an hành khách và dọn sạch lối đi.

Cát Diệu Đồng vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Cô ta nhìn Hồng Thế Xương như thể cả người bị rút hết sức.

"Anh chính là... A Tranh?"

Lúc này Hồng Thế Xương mới quay đầu.

Hắn đ.á.n.h giá cô ta một lượt, giọng đầy khinh miệt.

"Đồ ngu."

"Bảo mày đặt một món đồ cũng làm không xong."

Cát Diệu Đồng xông tới, vung hộp đồng hồ đập vào mặt hắn.

"Tôi đưa hết tiền tiết kiệm cho anh!"

"Anh nói sẽ kết hôn với tôi!"

Hồng Thế Xương bị ép dưới đất vẫn cười độc địa.

"Lúc chuyển tiền chẳng phải mày vui lắm sao?"

"Tao khen vài câu là mày hận không thể đưa cả mạng cho tao."

"Trách ai?"

Cát Diệu Đồng còn muốn đá hắn, bị tôi giữ cánh tay lại.

"Đừng động thủ."

"Tiền phải nhờ cảnh sát thu hồi."

"Cô tự đưa mình vào rắc rối thì đúng ý hắn."

Cô ta nghiến răng, toàn thân run rẩy.

Lần này cô ta không hất tay tôi ra.

Khi Hồng Thế Xương bị khống chế, một chiếc điện thoại trượt khỏi áo khoác nhân viên vệ sinh.

Màn hình không khóa.

Khung chat của "Văn Tranh" giả vẫn nằm trên cùng, câu cuối cùng "đưa điện thoại cho tao" còn chưa kịp thu hồi.

Trần Nham không tiếp tục lật xem, chỉ yêu cầu đồng nghiệp chụp lại trang hiện tại rồi cho điện thoại vào túi vật chứng.

Điện thoại còn lại của Hồng Thế Xương, thẻ SIM, thẻ công tác giả và con d.a.o gấp cũng lần lượt được niêm phong.

"Dựa vào đâu mà động vào đồ của tao?"

Hồng Thế Xương vặn vai, giọng vừa hung dữ vừa chột dạ.

"Tới đồn cảnh sát sẽ xử lý theo quy trình."

Trần Nham đóng túi vật chứng.

"Bây giờ trước tiên phải cố định chứng cứ về hành vi anh đang thực hiện."

Hồng Thế Xương im miệng.

Cát Diệu Đồng lại như chợt nhớ ra điều gì, cầm điện thoại của mình rồi kéo ngược lịch sử trò chuyện.

Cô ta càng lướt càng nhanh, móng tay mấy lần trượt nhầm vị trí.

Những lời trước kia khiến cô ta đỏ mặt tim đập giờ đều đổi hẳn ý nghĩa.

Hồng Thế Xương nói lúc trực không được nghe điện thoại riêng, cô ta cho rằng hắn có kỷ luật.

Video lúc nào cũng giật, cô ta còn thương hắn làm đường sắt vất vả.

Hai người chưa từng thật sự gặp mặt, cô ta lại giải thích với bạn bè rằng tình yêu của người trưởng thành đâu cần ngày nào cũng dính lấy nhau.

Mỗi một lỗ hổng đều do chính tay cô ta lấp lại.

"Ban đầu hắn không hề hỏi vay tiền tôi."

Giọng Cát Diệu Đồng khàn đi.

Sau một buổi livestream xem mắt của cô ta, Hồng Thế Xương dùng ảnh đại diện của Văn Tranh để sửa một chi tiết kiến thức về tàu mà cô ta nói sai trong phần bình luận.

Cô ta bấm vào tài khoản, thấy đầy ảnh công việc nên chủ động nhắn riêng.

Hồng Thế Xương rất lâu sau mới trả lời.

Thái độ lúc gần lúc xa khiến cô ta tưởng đối phương từng trải, không hứng thú với mấy người nổi tiếng bình thường trên mạng.

Sau đó hắn thỉnh thoảng mới hỏi một câu "ăn cơm chưa", giọng điệu luôn tiết chế.

Cô ta coi sự xa cách ấy là chững chạc, ngược lại càng theo đuổi sát hơn.

Sau khi xác định quan hệ, hắn đặt ra mấy quy tắc.

Trong giờ làm không nhận video riêng, khu vực nội bộ không được quay chụp, chuyện tình cảm tạm thời không thể công khai.

Cát Diệu Đồng không nghi ngờ điều nào.

"Hắn từng tặng quà cho tôi, còn từng chuyển tiền cho tôi."

Cô ta ngẩng đầu, vội vàng chứng minh mối tình ấy không phải tất cả đều là giả.

"Sinh nhật tôi, hắn gửi một sợi dây chuyền."

"Sau đó hắn mượn tôi một khoản tiền, rất nhanh đã trả nhiều hơn số vay."

Văn Tranh nhìn cổ tay cô ta.

"Dây chuyền còn không?"

"Tôi đeo mấy lần thì bị dị ứng nên cất rồi."

"Hắn dùng một món đồ không đáng bao nhiêu để đổi lấy sự cảnh giác của cô."

Cát Diệu Đồng mở miệng nhưng không phản bác được.

Lần đầu Hồng Thế Xương vay tiền, lý do là người nhà nhập viện.

Không lâu sau hắn trả cả gốc lẫn lãi.

Đợi cô ta tin người đàn ông này vừa có năng lực vừa giữ chữ tín, hắn mới nhắc đến suất mua nhà nội bộ.

Cát Diệu Đồng lần lượt chuyển sạch tiền tiết kiệm sang, đến một tờ giấy vay nợ cũng không yêu cầu.

Cô ta tưởng khoản tiền đó sẽ biến thành căn nhà cưới của hai người, thậm chí còn từng lên mạng chọn màu rèm cửa.

"Thế hôm nay thì sao?"

Tôi hỏi.

"Tại sao hắn nhất định bắt cô đi chuyến tàu này?"

Cô ta cúi đầu kéo tới một tin nhắn dài.

Trước khi xuất phát, Hồng Thế Xương nói hôm nay sẽ cầu hôn cô ta ở ga cuối.

Hắn còn nói tất cả nhân viên trên tàu đều biết trưởng tàu có một người vợ lợi hại, nếu thấy cô gái trẻ tới tìm Văn Tranh thì có thể sẽ cố ý gây khó dễ.

Hắn bảo Cát Diệu Đồng mang theo chiếc đồng hồ đắt tiền, tiện thể "thử" thái độ của nhân viên.

Nếu có người từ chối yêu cầu của cô ta, cứ mở livestream rồi làm lớn chuyện.

Đường Nguyệt Bạch không cho cô ta đổi chỗ, cô ta lập tức cho rằng đối phương đang thay "chính thất" trút giận.

Tôi bắt cô ta bồi thường truyện tranh, cô ta lại cảm thấy tôi đã chuẩn bị từ trước, chuyên tới gây khó dễ.

Đến khi Văn Tranh trực tiếp phủ nhận, cô ta đã không còn đường lui.

"Hắn tính đúng là cô sẽ làm ầm lên."

Tôi nói.

Cát Diệu Đồng nhìn màn hình, nước mắt rơi xuống câu "bảo bối, qua hôm nay chúng ta không cần trốn tránh nữa".

Trong phần nháp điện thoại của cô ta còn lưu một bài tố cáo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cô Ta Gọi Anh Là Chồng - Chương 6: 6 | MonkeyD