Cố Thiếu Không Muốn Xuất Gia Nữa Rồi - Chương 11
Cập nhật lúc: 06/09/2026 08:02
Cô cúi đầu nhìn.
Là tin nhắn của Cố Kinh Xuyên.
Chỉ có một câu.
“Ngày mai anh vẫn sẽ hỏi em.”
Tô Noãn Noãn nhìn dòng chữ đó vài giây.
Cô bật cười.
Người đàn ông này quả thật rất kiên trì.
Cô vốn nghĩ mình có thể dễ dàng giữ khoảng cách với anh.
Nhưng chỉ mới một ngày...
Cô đã bắt đầu chờ đợi ngày mai.
Sáng hôm sau, Tô Noãn Noãn vừa bước xuống tầng đã nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đang đỗ trước cổng.
Cố Kinh Xuyên đứng bên cạnh xe.
Anh mặc một bộ vest màu đen vừa vặn, áo sơ mi bên trong không cài đến chiếc cúc trên cùng, khiến vẻ ngoài vốn lạnh lùng của anh có thêm vài phần tùy ý.
Trên tay anh còn cầm một túi giấy màu trắng.
Tô Noãn Noãn dừng bước.
Cô nhìn đồng hồ trên điện thoại.
Bảy giờ mười phút.
Cô không ngờ người đàn ông này thật sự đến sớm như vậy.
Cố Kinh Xuyên vừa nhìn thấy cô đã bước về phía trước.
“Chào buổi sáng, Noãn Noãn. Anh đến đón em đi ăn sáng.”
Tô Noãn Noãn nhìn túi giấy trong tay anh.
“Anh không cần phải đến sớm như vậy. Em còn chưa ăn mặc chỉnh tề mà anh đã đứng chờ trước cửa nhà em rồi.”
“Anh không thấy em ăn mặc như vậy có vấn đề gì.”
Anh đưa túi giấy cho cô.
“Anh mua cháo và bánh ngọt cho em. Hôm qua em nói buổi sáng em không thích ăn đồ nhiều dầu mỡ, nên anh chọn những món em thích.”
Tô Noãn Noãn nhận lấy túi giấy.
Cô nhìn anh vài giây rồi hỏi:
“Anh thật sự định theo đuổi em nghiêm túc sao?”
“Đúng.”
“Anh không cảm thấy mình đang tiến quá nhanh sao?”
“Anh không cảm thấy như vậy.”
Cố Kinh Xuyên nhìn cô, giọng nói bình tĩnh nhưng rất chắc chắn.
“Anh biết em chưa đồng ý kết hôn với anh, nên anh sẽ không ép em. Nhưng nếu anh đã quyết định theo đuổi em thì anh sẽ nghiêm túc, chứ anh không muốn dùng thái độ nửa vời để đối xử với em.”
Tô Noãn Noãn còn chưa kịp trả lời thì mẹ cô từ trong nhà đi ra.
Nhìn thấy Cố Kinh Xuyên, bà lập tức nở nụ cười.
“Kinh Xuyên, cháu đến sớm như vậy sao? Dì còn tưởng Noãn Noãn hôm nay phải để cháu chờ lâu.”
Cố Kinh Xuyên lễ phép gật đầu.
“Dì không cần lo. Cháu đến sớm vì muốn đưa Noãn Noãn đi ăn sáng, không phải vì cô ấy khiến cháu phải chờ.”
Mẹ Tô nhìn con gái.
“Noãn Noãn, con còn đứng đó làm gì? Mau đi cùng Kinh Xuyên đi. Người ta đã đến tận nhà đón con rồi.”
Tô Noãn Noãn bất lực.
“Mẹ, con chỉ đi ăn sáng thôi, mẹ không cần phải làm như con sắp đi kết hôn.”
Mẹ cô bật cười.
“Mẹ biết hai đứa chỉ đi ăn sáng. Nhưng nếu Kinh Xuyên đã có lòng như vậy thì con cũng nên cho người ta một cơ hội.”
Tô Noãn Noãn không biết nói gì.
Cô quay sang nhìn Cố Kinh Xuyên.
“Chúng ta đi thôi.”
“Được.”
Hai người vừa bước ra khỏi cổng thì một chiếc xe màu đỏ bất ngờ dừng lại.
Cửa xe mở ra.
Một cô gái mặc váy trắng bước xuống.
Cô gái có gương mặt xinh đẹp, mái tóc dài được uốn nhẹ, trên tay còn cầm một hộp quà được gói rất tinh tế.
Vừa nhìn thấy Cố Kinh Xuyên, cô gái lập tức mỉm cười.
“Kinh Xuyên, cuối cùng em cũng gặp được anh.”
Bước chân của Tô Noãn Noãn chậm lại.
Cố Kinh Xuyên cũng dừng bước.
Ánh mắt anh lập tức trở nên lạnh hơn.
“Lâm Tư Tư, tại sao cô lại đến đây?”
Lâm Tư Tư không trả lời ngay.
Cô ta nhìn Tô Noãn Noãn đứng bên cạnh anh, ánh mắt thoáng hiện vẻ dò xét.
Sau đó cô ta mới quay lại nhìn Cố Kinh Xuyên.
“Em nghe dì Cố nói sáng nay anh sẽ đến đây, nên em muốn mang bữa sáng cho anh. Em nghĩ anh chưa ăn gì.”
Cô ta đưa hộp quà về phía anh.
“Đây là bánh em tự tay đặt ở nhà hàng anh thích. Em nhớ anh trước đây rất thích món này.”
Cố Kinh Xuyên không nhận.
Anh bình tĩnh nói:
“Cảm ơn cô, nhưng tôi không cần. Sau này cô cũng không cần đặc biệt mang đồ ăn đến cho tôi.”
Nụ cười trên mặt Lâm Tư Tư cứng lại.
“Kinh Xuyên, em chỉ muốn quan tâm anh. Anh không cần phải nói chuyện lạnh lùng như vậy với em.”
“Cô quan tâm tôi là chuyện của cô, nhưng tôi đã nói không cần thì cô nên tôn trọng quyết định của tôi.”
Giọng Cố Kinh Xuyên không lớn.
Nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Lâm Tư Tư c.ắ.n môi.
Cô ta nhìn Tô Noãn Noãn rồi lại nhìn Cố Kinh Xuyên.
“Cô ấy là ai?”
Tô Noãn Noãn không muốn trả lời câu hỏi đó.
Cô vốn định lùi sang một bên để hai người nói chuyện riêng.
Nhưng Cố Kinh Xuyên đã lên tiếng trước.
“Cô ấy là Tô Noãn Noãn.”
Lâm Tư Tư nhìn cô từ đầu đến chân.
“Cô chính là Tô Noãn Noãn?”
Tô Noãn Noãn mỉm cười lịch sự.
“Đúng vậy. Tôi là Tô Noãn Noãn.”
Lâm Tư Tư im lặng vài giây.
Sau đó cô ta quay sang Cố Kinh Xuyên.
“Anh đến đây là vì cô ấy sao?”
“Đúng.”
“Anh đang theo đuổi cô ấy sao?”
“Đúng.”
Hai câu trả lời liên tiếp khiến sắc mặt Lâm Tư Tư lập tức trắng đi.
Cô ta siết c.h.ặ.t hộp quà trong tay.
“Kinh Xuyên, anh có biết mình đang nói gì không?”
“Tôi biết rất rõ.”
“Nhưng chúng ta đã quen nhau nhiều năm. Dì Cố cũng biết tình cảm của em dành cho anh. Tại sao anh có thể dễ dàng nói rằng mình đang theo đuổi một người phụ nữ khác trước mặt em?”
Cố Kinh Xuyên nhìn cô ta.
“Tôi không nghĩ chuyện đó có gì khó nói. Tôi chưa từng nói rằng tôi có tình cảm với cô, cũng chưa từng hứa hẹn với cô bất cứ điều gì. Vì vậy, tôi không cho rằng mình đang phản bội hay làm tổn thương cô.”
Lâm Tư Tư đỏ mắt.
“Anh thật sự chưa từng nghĩ đến em sao?”
“Không.”
