Cỏ Thơm Qua Từng Năm Tháng - Chương 6
Cập nhật lúc: 29/06/2026 14:01
Trong tay chúng ta còn có chút bạc dành dụm.
Lại thêm thu nhập từ quán hoành thánh.
Cuộc sống cũng đủ qua ngày.
Có việc để làm.
Tinh thần Dương đại nương cũng dần khá hơn.
"Nghe nói cửa ải Thông Thuận vẫn còn đang đ.á.n.h nhau."
"Họ nói đã tìm thấy Quách tướng quân."
"Nhưng người đã mất rồi."
"T.h.i t.h.ể được chôn trên núi Tây."
"Có người còn đoán là bị kẻ khác ám hại."
Ta thầm giật mình.
Người Bắc Mãng kiêng dè Quách tướng quân nhất.
Vậy...
Là ai muốn lấy mạng ông?
"Ngay cả Quách tướng quân cũng hại."
"Lũ thất đức."
Dương đại nương vừa quét sân vừa mắng.
Ta bất giác nhớ đến Tiêu Trường Phong.
Hắn chính là Thiên hộ dưới trướng Quách tướng quân.
Giờ Quách tướng quân đã xác nhận t.ử t.r.ậ.n.
Không biết triều đình có giao cả Quách gia quân cho Xương Bình Hầu thống lĩnh hay không.
Quả nhiên...
Lời vừa dứt đã thành sự thật.
Hoàng thượng thật sự ban xuống đạo thánh chỉ ấy.
Tiêu Trường Phong từng nói.
Xương Bình Hầu căn bản không biết cầm quân đ.á.n.h trận.
Nếu để hắn thống lĩnh.
Sớm muộn gì Quách gia quân cũng sẽ bị hắn hại đến toàn quân tan tác.
Ta còn đang do dự có nên gửi thư cho Tiêu Trường Phong hay không.
Thì hắn đã nhờ người mang đến cho ta một phong thư.
Trong thư chỉ có hai câu.
Một câu nói rằng hắn vẫn còn sống.
Một câu hỏi ta có bình an hay không.
Ngoài lá thư.
Hắn còn gửi theo mười lượng bạc.
Người đưa thư vẫn là cậu tiểu binh lần trước hộ tống chúng ta.
Cậu cười tươi nói:
"Đây là thư nhà của Thiên hộ đại nhân."
"Còn đây là quân lương của ngài. Ngài bảo... đều đưa cho cô nương."
Ta cầm lá thư cùng túi bạc.
Nhất thời chẳng biết nên nói gì.
"Hắn có nói...Vì sao lại đưa quân lương cho ta không?"
Mặt cậu tiểu binh càng đỏ hơn.
"Thiên hộ đại nhân không nói."
"Nhưng mà...Ngài ấy chưa từng thành thân. Cũng chưa từng thích cô nương nào."
"Nó để ý con rồi."
Dương đại nương mỉm cười.
"Ta thấy cậu ấy rất được."
"Tuy tính tình có phần thô ráp. Nhưng là người chu đáo, có trách nhiệm."
"Là người đáng để nương tựa."
Để ý ta sao?
Thế nhưng...
Ta và hắn cộng lại cũng chưa nói với nhau nổi mười câu.
Ta cẩn thận cất kỹ thư cùng số bạc của Tiêu Trường Phong.
Nghĩ ngợi một lúc.
Rồi viết cho hắn một bức thư hồi âm, nhờ cậu tiểu binh mang đi.
"Ngươi tên là gì?"
"Túi bánh nướng và bánh bao này là cho ngươi. Còn những thứ khác là gửi Thiên hộ đại nhân."
Thiếu niên đáp mình tên là Dương Trụ.
13 tuổi đã nhập ngũ.
Theo Tiêu Trường Phong được hai năm.
Từ kinh thành đến cửa ải Thông Thuận không xa.
Phi ngựa một ngày là tới.
Ta dặn cậu đi chậm một chút.
Phong thư phải cất thật cẩn thận.
Tuyệt đối không để người khác nhìn thấy.
Dương Trụ giấu lá thư sát trong n.g.ự.c.
Rồi thúc ngựa rời đi.
Ba ngày sau.
Dương Trụ quay lại.
Lần này không mang theo thư.
Chỉ mang về một câu nói.
Tiêu Trường Phong bảo:
"Ta biết rồi."
Dương Trụ vẫn đỏ bừng mặt.
"Thiên hộ đại nhân còn dặn...Bảo cô nương nhớ chăm sóc bản thân thật tốt."
Ta khẽ gật đầu.
Vẫn như mọi lần, gói cho cậu một bọc bánh mang theo lên đường.
8
Chớp mắt đã đến Tết.
Ta biết, cứ vào ngày Rằm tháng Giêng hằng năm, di nương đều lên chùa Pháp Hoa dâng hương.
Hôm ấy, từ sáng sớm ta đã đứng chờ trên con đường dẫn lên núi.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau đã thấy chiếc xe ngựa của di nương.
Đi được nửa đường, bà xuống xe, chỉ dẫn theo một nha hoàn, chậm rãi đi bộ lên núi.
Di nương già đi nhiều rồi.
Ngay cả hai bên tóc mai cũng đã điểm bạc.
Phải biết rằng...
Năm nay bà mới chỉ 36 tuổi.
Trong lòng ta chua xót khôn nguôi.
Nhớ bà đến cồn cào.
Ta lặng lẽ theo sau bà suốt quãng đường lên chùa Pháp Hoa.
Lên đến nơi, di nương cứ ngồi mãi trong hậu viện không chịu rời đi.
Ta còn đang thắc mắc bà đợi ai.
Không ngờ...
Lại thấy đích tỷ dắt theo một tiểu hài t.ử chừng 4-5 tuổi bước vào hậu viện.
Thằng bé mặc áo bông màu lam sẫm.
Da trắng như sứ.
Môi hồng răng trắng, đáng yêu như b.úp bê ngọc.
Đích tỷ cưng chiều nó vô cùng.
Miệng không ngừng gọi:
"Quan ca nhi."
"Lát nữa phải dập đầu thật thành tâm."
"Xin Bồ Tát phù hộ phụ thân con đ.á.n.h thắng trận, lập được nhiều chiến công."
Quan ca nhi ngoan ngoãn gật đầu.
"Mẫu thân, con biết rồi."
"Phụ thân lập càng nhiều quân công...sau này đều sẽ do con kế thừa."
"Thông minh lắm.”
Hai mẫu t.ử vừa nói vừa cười, chậm rãi rời đi.
Thì ra...
Di nương đến đây là để nhìn đứa bé ấy.
Di nương thật ngốc.
Nó tuy từ trong bụng ta mà ra.
Nhưng...
Nó chưa từng là con của ta.
Qua Rằm tháng Giêng không lâu.
Tin Xương Bình Hầu bị quân Bắc Mãng bắt sống truyền về kinh thành.
Tin tức vừa tới.
Triều đình lập tức chấn động.
"Nghe nói lần đầu tiên dẫn quân ra khỏi thành đã bị bắt."
"Cũng may không làm liên lụy binh sĩ."
"Nếu không, có c.h.ế.t một vạn lần cũng không chuộc nổi tội."
Khắp kinh thành đều mắng Xương Bình Hầu là đồ bất tài vô dụng.
Dương đại nương bỗng nhìn ta hỏi:
"Mấy hôm nay suốt ngày khe khẽ ngâm hát. Tâm trạng tốt đến thế sao?"
Lúc ấy ta mới giật mình nhận ra...
Thì ra mình đã vui mừng đến mức không giấu nổi trên nét mặt.
"Tỷ... tỷ có nhà không?"
Ngoài cửa chợt có người gọi.
Ta mở cửa.
Là một tiểu binh xa lạ.
Cậu đưa cho ta một phong thư.
"Đây là thư Phó tướng Tiêu nhờ tiểu nhân mang tới. Còn có quân lương của ngài."
Ta nhận lấy thư, rồi hỏi:
"Dương Trụ đâu?"
Tiểu binh khựng lại.
"C.h.ế.t rồi."
Ta cầm phong thư đứng lặng.
Năm nay...
Dương Trụ mới 15 tuổi.
"Nó... c.h.ế.t thế nào?"
