Cô Vợ Bé Bỏng Của Yến Gia Siêu Ngầu - Chương 1: Nhất Định Phải Ly Hôn Sao
Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:00
“Uyển Nhu đã về nước, tôi phải nhanh ch.óng cho cô ấy một danh phận. Đây là thỏa thuận ly hôn, cô xem đi, không có vấn đề gì thì ký tên vào.”
Cố Diệp đẩy một xấp tài liệu đến trước mặt Thẩm Thư Nghiên, sau đó coi chốn không người mà nắm lấy tay người phụ nữ bên cạnh, trong ánh mắt ngập tràn sự dịu dàng sủng nịnh. Thẩm Thư Nghiên ngây ngẩn nhìn bản thỏa thuận trước mặt, hai chữ
“ly hôn”
đâm nhói vào mắt cô. Cô nén vị chua xót nơi cổ họng, khó nhọc cất tiếng:
“Nhất định phải ly hôn sao?”
Nghe vậy, người đàn ông nhướng mày, trong giọng điệu cũng nhuốm vài phần trào phúng.
“Nếu không thì sao?
Cuộc hôn nhân này vốn dĩ cũng chỉ để đối phó với bà nội thôi.”
Thẩm Thư Nghiên ép nước mắt chảy ngược vào trong, nâng rèm mi, nhìn về phía bạch nguyệt quang mà chồng cô vẫn luôn tâm niệm. Giang Uyển Nhu. Thanh mai trúc mã lớn lên cùng Cố Diệp, và cũng là bạn gái cũ của anh ta. Ba năm trước, nhà họ Cố và nhà họ Giang định ra hôn ước. Nhưng Cố Diệp lại bất ngờ gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi ngay đêm trước ngày đính hôn, xương chân đứt gãy, rất có khả năng cả đời này phải nằm liệt giường. Nhà họ Giang nghe được tin này, lập tức hủy hôn, còn đưa Giang Uyển Nhu ra nước ngoài ngay trong đêm. Cho dù nhà họ Giang cạn tình cạn nghĩa đến mức này, Cố Diệp vẫn mãi nhớ thương Giang Uyển Nhu. Bây giờ Giang Uyển Nhu đã trở về, anh ta liền nóng lòng muốn ly hôn với cô, để nhường lại vị trí Thiếu phu nhân nhà họ Cố. Vậy còn cô thì sao, ba năm qua của cô tính là gì?
Thẩm Thư Nghiên chuyển dời tầm mắt sang người đàn ông, trong ánh mắt mang theo chút mong mỏi và cố chấp:
“Ba năm qua, anh... đã từng rung động với em chưa, dù chỉ một chút thôi?”
Cố Diệp cười khẩy một tiếng, vẻ mặt đầy thờ ơ đáp:
“Chưa từng.”
Đôi mắt Thẩm Thư Nghiên dần tối sầm lại, trái tim dấy lên cơn đau nhói khó mà nhận ra. Ba năm trước, sau khi Cố Diệp xảy ra chuyện, bà nội Cố đã đến cầu xin cô. Vì ân tình tài trợ ở cô nhi viện thuở nhỏ, cô đã không chút do dự mà gả cho Cố Diệp. Sau khi kết hôn, cô tận tâm tận lực làm một người vợ hiền dâu thảo. Chung sống cùng Cố Diệp, tuy không dính dấp ngọt ngào nhưng cũng coi như tương kính như tân. Cô từng có lúc cho rằng, đây chính là hôn nhân, đây chính là gia đình. Cho đến ngày hôm nay, Giang Uyển Nhu trở về, chỉ một câu
“chân ái”
đã phủi sạch toàn bộ tấm chân tình và sự hy sinh của cô suốt ba năm qua. Trong mắt Giang Uyển Nhu mang theo tia giễu cợt, nhưng giọng điệu lại nghe rất khẩn thiết:
“Thẩm tiểu thư, tôi và A Diệp là thật lòng yêu nhau, hy vọng cô có thể thành toàn cho chúng tôi.”
Sắc mặt Thẩm Thư Nghiên lạnh đi từng tấc. Lúc trước vì Cố Diệp bị thương mà trốn ra nước ngoài. Bây giờ thấy anh ta khỏe lại thì quay về. Thế này mà cũng gọi là chân ái sao?
Cố Diệp cười nhạt châm một điếu t.h.u.ố.c, gương mặt lạnh lùng trong làn khói mờ ảo lại càng hiện rõ vẻ tuyệt tình.
“Yên tâm, tôi sẽ không bạc đãi cô."
“Chỉ cần cô ký vào bản thỏa thuận này, tôi sẽ bồi thường cho cô bảy mươi triệu tệ, cộng thêm hai căn biệt thự hướng nhìn ra sông.”
Tuy anh không thích người phụ nữ này, nhưng trong khoảng thời gian hai chân bị thương trước kia, luôn là cô ở bên cạnh chăm sóc anh. Bây giờ coi như hai bên hết nợ.
“Tôi có thể cho cô hai ngày để suy nghĩ, nếu cô còn yêu cầu gì khác..."
“Không cần suy nghĩ.”
Thẩm Thư Nghiên cầm b.út máy lên, nét chữ tựa mây bay nước chảy mà ký tên mình. Ba năm, đủ để cô nhìn rõ lòng người. Buông bỏ mọi thứ thôi.
“Sáng mai tôi sẽ dọn đi ngay, thành toàn cho anh và Giang tiểu thư.”
Sự dứt khoát của Thẩm Thư Nghiên khiến Cố Diệp hơi sửng sốt. Trong lòng anh ta dâng lên một tia khó chịu một cách khó hiểu. Lấy được những gì mình đáng được hưởng, Thẩm Thư Nghiên không muốn tiếp tục dây dưa với bọn họ nữa. Nhưng Giang Uyển Nhu lại đột ngột gọi cô lại.
“Thẩm tiểu thư!”
Thẩm Thư Nghiên quay đầu lại, chỉ thấy Giang Uyển Nhu mím môi cười mỉm:
“Những năm qua cảm ơn cô đã chăm sóc cho A Diệp. Cô yên tâm, sau này tôi sẽ làm tròn trách nhiệm, học cách làm một Cố phu nhân thật tốt.”
Giọng điệu của cô ta dịu dàng và êm tai, nhưng trong từng lời nói lại mang đầy ý khiêu khích. Thẩm Thư Nghiên lẳng lặng nhìn cô ta, chợt mỉm cười. Giây tiếp theo, cô bước lại trước bàn làm việc, bưng ly cà phê uống dở của Cố Diệp lên, không chút do dự hất thẳng vào hai người bọn họ!
"Á——”
Giang Uyển Nhu hét lên một tiếng ch.ói tai, chiếc váy liền màu trắng tuyết chớp mắt đã bị cà phê nhuộm thành màu nâu, vô cùng nhếch nhác. Cố Diệp cũng bị tạt ướt người, vết cà phê loang lổ trên bộ âu phục đắt tiền, anh ta tức giận không kìm nén nổi:
“Thẩm Thư Nghiên!
Cô điên rồi sao?”
Thẩm Thư Nghiên tiện tay ném lại cái ly lên bàn, ý cười trên khóe môi không hề giảm bớt:
“Xin lỗi nhé, ban nãy nhìn thấy thứ kinh tởm, tay hơi mất kiểm soát một chút.”
Trao nhầm tình cảm, cô nhận. Nhưng sau khi đã tỉnh ngộ, bọn họ còn muốn chà đạp cô... Đừng hòng!
Cô không thèm để ý đến hai đống rác rưởi chướng mắt này nữa, xoay người sải bước rời đi.
