Cô Vợ Bé Bỏng Của Yến Gia Siêu Ngầu - Chương 14: Cô Ta Sao Có Thể Thua?

Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:01

Cố Nhân Nhân cúi đầu, hoàn toàn không dám hé răng cãi nửa lời. Bắt cô ta phải quỳ gối trước cái đồ nhà quê Thẩm Thư Nghiên này sao?

Cô ta đường đường là đại tiểu thư nhà họ Cố, sau này còn biết lăn lộn trong giới danh viện kiểu gì nữa?

Chuyện này còn khó chịu hơn cả g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta!

Đầu óc cô ta xoay chuyển với tốc độ bay, ngay sau đó cơ thể bỗng mềm nhũn, ngã vật ra phía sau một cách cứng đơ. Thẩm Thư Nghiên dường như đã sớm đoán được cô ta sẽ diễn cái trò này, dưới chân không để lại dấu vết mà lùi về phía sau nửa bước, vừa vặn né tránh.

“Bịch!”

Cố Nhân Nhân ngã nhào một cú cực kỳ chắc chắn lên mặt sàn lạnh ngắt. Những người xung quanh đều nhìn đến ngây dại. Thẩm Thư Nghiên rủ thấp rèm mi, nhìn vị đại tiểu thư nhà họ Cố nằm trên mặt đất nhưng hàng lông mi vẫn còn đang khẽ run rẩy, đáy mắt xẹt qua một tia trào phúng. Màn kịch này, quá thiếu tính sáng tạo rồi. Cô quay đầu nhìn nhân viên công tác bên cạnh đã bị dọa cho có chút ngơ ngác.

“Ban nãy Cố tiểu thư đã tự miệng tuyên bố, toàn bộ chi phí mua sắm nhỏ lẻ của buổi triển lãm tranh hôm nay, đều do nhà họ Cố chi trả."

“Nếu Cố tiểu thư trong người không khỏe, thì đừng tiếp tục ở lại đây nữa. Đến lúc đó cứ trực tiếp gửi hóa đơn thanh toán đến Cố thị là được.”

Trải qua một loạt những biến cố ban nãy, nhân viên công tác đâu còn dám chậm trễ nửa phần.

“Vâng vâng vâng, chúng tôi sẽ đi làm ngay đây!”

Ngay sau đó, dưới sự chứng kiến của bao người, Cố Nhân Nhân bị vài tên bảo vệ to khỏe khiêng thẳng ra cổng, kéo theo cả Cố Diệp cũng bị đuổi ra ngoài. Dọc đường đi đều là tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết của Cố Nhân Nhân, cuối cùng bảo vệ sợ cô ta làm ảnh hưởng đến những vị khách xem triển lãm khác, trực tiếp nhét thẳng cái giẻ lau bẩn thỉu vào miệng cô ta, rốt cuộc cũng yên tĩnh!

Cố Nhân Nhân chưa bao giờ mất mặt như ngày hôm nay, sau này cô ta còn làm sao có thể lăn lộn trong giới danh viện nữa?

Cô ta siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay. Con tiện nhân này!

Lại dám đùa bỡn cô ta như vậy!

Cô ta nhất định phải khiến Thẩm Thư Nghiên trả giá đắt!

Phải làm cho cô ta sống không bằng c.h.ế.t!

Bị đuổi ra khỏi cửa một cách cực kỳ nhếch nhác, Cố Diệp nhìn Thẩm Thư Nghiên đang đứng giữa sảnh triển lãm vô cùng đoan trang tự tin, tựa như có một chiếc b.úa tạ ngàn cân hung hăng nghiền ép lên trái tim anh ta. Dưới ánh đèn, cô đứng thẳng tắp yểu điệu, ung dung điềm tĩnh, cả người dường như được bao phủ bởi một tầng hào quang nhàn nhạt. Chói mắt đến mức khiến anh ta có chút không dám nhìn thẳng. Người phụ nữ này, từ khi nào lại trở nên xinh đẹp đến vậy?

Không, không phải là xinh đẹp. Là một loại khí chất không sao diễn tả thành lời. Đây vẫn là cái người tên Thẩm Thư Nghiên luôn khúm núm vâng dạ, ngoan ngoãn phục tùng trước mặt anh ta sao?

Hơn nữa, cô biết giám định tranh cổ từ lúc nào vậy?

Không, không thể nào. Một đứa trẻ mồ côi đi ra từ vùng nông thôn như cô, lấy đâu ra cơ hội để tiếp xúc với những thứ này. Hôm nay, có lẽ chỉ là may mắn, mèo mù vớ cá rán, tình cờ mà thôi!

Nghĩ đến đây, trong lòng Cố Diệp mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Ở một phía khác của đám đông, một ánh mắt sâu thẳm u tối, cũng đang rơi xuống người Thẩm Thư Nghiên y như vậy. Đôi môi mỏng của Yến Úc khẽ nhếch lên, tạo thành một đường cong cực kỳ nhạt. Con mèo hoang nhỏ này, móng vuốt quả thực càng ngày càng sắc bén rồi. Lúc giả vờ ngoan ngoãn thì ôn thuận vô hại, nhưng một khi đã để lộ bản tính, lại hiện ra dáng vẻ giảo hoạt đầy mê người đến vậy. Thực sự là giây phút nào cũng có thể mang đến cho anh những kinh ngạc đan xen niềm vui mới mẻ. Thẩm Thư Nghiên tựa như cảm nhận được điều gì, theo bản năng nhìn về phía hướng đó. Vừa vặn chạm phải đôi mắt sâu không thấy đáy kia của Yến Úc. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trái tim cô thình lình nảy lên một cái, hệt như bị thứ gì đó làm bỏng. Cô có chút hoảng loạn nhanh ch.óng dời tầm mắt đi chỗ khác, hai má hơi hơi nóng lên. Người đàn ông này, khí tràng quá mức mạnh mẽ. Chỉ bằng một ánh mắt, đã khiến cô có cảm giác không có chỗ nào che giấu được bản thân. Khúc nhạc đệm nhỏ này, cũng không mang đến ảnh hưởng gì quá lớn cho buổi triển lãm. Không lâu sau, buổi triển lãm thành công tốt đẹp. Trong phòng VIP, Yến Úc xoa xoa mi tâm, nâng mắt nhìn Phó Sâm ở bên cạnh:

“Bên phía Quỷ y, đã có manh mối gì chưa?”

Phó Sâm nhíu mày, thần sắc có chút nặng nề.

“Nói ra cũng lạ."

“Vừa rồi tôi đã âm thầm nghe ngóng một vòng, hoàn toàn không phát hiện ra nhân vật nào đặc biệt khả nghi cả."

“Ngoại trừ...”

Nói đến đây, anh ta khựng lại, muốn nói lại thôi. Ánh mắt Yến Úc khẽ nhướng lên, lạnh nhạt quét qua anh ta một cái.

“Có gì cứ nói thẳng.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cô Vợ Bé Bỏng Của Yến Gia Siêu Ngầu - Chương 14: Chương 14: Cô Ta Sao Có Thể Thua? | MonkeyD