Cô Vợ Bé Bỏng Của Yến Gia Siêu Ngầu - Chương 27: Cố Diệp Thảm Hại
Cập nhật lúc: 03/05/2026 18:02
Cố Diệp mang theo bộ râu ria lởm chởm đến tập đoàn. Mấy đêm liền không ngủ ngon, dưới mắt anh ta toàn là quầng thâm đen sì. Áo khoác vest nhăn nhúm vắt trên nếp gấp cánh tay, cà vạt không biết đã bị giật ra từ lúc nào, cúc áo sơ mi bung mở, cả người đều toát lên một vẻ nhếch nhác t.h.ả.m hại. Thi thoảng có nhân viên tan làm đi ngang qua, nhìn thấy bộ dạng này của anh ta, đều vội vàng cúi đầu, sải bước thật nhanh, đến cả chào hỏi cũng không dám, chỉ sợ rước họa vào thân. Anh ta không đến phòng họp, mà đi thẳng đến phòng làm việc trước. Cả người anh ta ngã phịch xuống chiếc ghế da rộng lớn, phiền não nhắm nghiền hai mắt.
“Vương Giám đốc, chuyện tôi giao cho ông làm, thế nào rồi?”
Kể từ khi bị Yến thị và một vài công ty đầu tư lớn từ chối, anh ta đã nghĩ ra một cách. Dùng dự án này, dụ dỗ một số công ty nhỏ đầu tư. Những công ty nhỏ này tuy nguồn vốn không nhiều, một công ty chỉ có thể đầu tư tầm vài chục triệu tệ. Nhưng ruồi muỗi dẫu nhỏ cũng là thịt. Gom góp nhiều công ty lại, là có thể xoay vòng vốn cho hạng mục Nam Thành rồi. Và Cố thị, chỉ cần chia cho bọn họ chút đỉnh lợi ích trong dự án là được. Vương Giám đốc đang cung kính đứng chực chờ bên cạnh vội vàng báo cáo:
“Cố tổng, cách này của ngài rất khả thi, đã có không dưới mười công ty đầu tư nhỏ liên hệ với tôi rồi. Nhưng mà, các vấn đề hợp tác cụ thể, vẫn cần ngài đích thân định đoạt."
“Tôi đã hẹn bọn họ ba giờ chiều mai, gặp mặt tại khách sạn Minh Châu.”
Cố Diệp nghe vậy, rốt cuộc cũng có chút phản ứng. Anh ta từ từ mở đôi mắt hằn đầy tia m.á.u, mệt mỏi gật đầu. Cuối cùng cũng có chút tin tức tốt. Chỉ cần nối lại được dây chuyền vốn, Cố thị vẫn còn có thể cứu vãn. Anh ta vừa mới thở phào nhẹ nhõm. Thấy Vương Giám đốc vẫn còn đứng chôn chân ở đó, mang vẻ mặt muốn nói lại thôi, liền hỏi tiếp.
“Sao thế?
Còn chuyện gì cứ nói thẳng ra.”
Vương Giám đốc nghe vậy, cơ thể theo bản năng khẽ run lên một cái. Ông ta nuốt nước bọt, dường như đang cố gắng sắp xếp lại từ ngữ. Chuyện đó, nói lớn cũng được mà nói nhỏ cũng xong. Nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất (không sợ chuyện thường tình, chỉ sợ chuyện bất ngờ). Nghĩ đến những hậu quả có thể xảy ra, ông ta vẫn c.ắ.n răng nói thẳng:
“Bên phía trợ lý của SHU, sáng sớm hôm nay vừa truyền ra tin tức, nói là chuẩn bị thành lập tập đoàn ở Cảng Thành (Hồng Kông), hiện tại đã mở các kênh kết nối, công khai mời thầu ra bên ngoài rồi.”
Hàm ý đằng sau lời này chính là: Mười mấy công ty đầu tư kia, rất có khả năng sẽ từ bỏ Cố thị, để chuyển sang hợp tác với tập đoàn SHU. Cố Diệp nghe xong, lông mày lại một lần nữa nhíu c.h.ặ.t. SHU?
Cái tên này, anh ta có chút ấn tượng. Dường như là một sự tồn tại khá bí ẩn trong giới thiết kế trong nước. SHU, nhà thiết kế hàng đầu trong nước. Không ai biết thân phận thực sự, giới tính, tuổi tác, thậm chí đến cả việc là nam hay nữ cũng không có cách nào biết được. Điều duy nhất mà thế giới bên ngoài biết, chính là mật danh này —— SHU. Mỗi năm chỉ tung ra thiết kế đúng một lần, mỗi lần cố định mười bản vẽ, luật lệ từ trước đến nay chưa từng thay đổi. Phong cách thiết kế vô cùng độc đáo, ý tưởng đi trước thời đại, mỗi một tác phẩm đều có thể xưng tụng là một tác phẩm nghệ thuật. Mức độ tinh xảo của nó khiến vô số danh gia thiên kim trong và ngoài nước đổ xô săn đón, không tiếc vung tiền như nước. Chỉ là, ba năm qua SHU chẳng phải chỉ bán bản thảo thiết kế thôi sao?
Sao tự nhiên lại đi mở tập đoàn rồi?
Nhưng mà, cũng không có gì đáng ngại. SHU rành rẽ việc thiết kế, nhưng chưa chắc đã rành chuyện kinh doanh. Một công ty mới khởi nghiệp, sao có thể so sánh được với Cố thị đã lên sàn chứng khoán của anh ta chứ?
Hơn nữa, anh ta cũng đã nhượng bộ chút lợi ích trong hạng mục Nam Thành rồi. Chỉ cần người phụ trách của mười mấy công ty kia không phải là lũ ngốc, đều biết nên lựa chọn bên nào. Nghĩ đến đây, sự u ám trên mặt anh ta hoàn toàn tan biến, ngay sau đó dặn dò Vương Giám đốc:
“Ông ra đuổi đám cổ đông già trong phòng họp đi, cứ nói là đã kéo được khoản đầu tư rồi, bọn họ thích bán cổ phiếu thì bán, thích rút vốn thì rút, không đe dọa được tôi đâu."
“Nếu vẫn còn muốn tiếp tục làm cổ đông của Cố thị, thì an phận một chút cho tôi.”
Vương Giám đốc đè nén chút bất an trong lòng xuống, cuống quýt đáp lời.
“Vâng, Cố tổng.”
