Cô Vợ Có Thai Của Tổng Giám Đốc - Chương 8
Cập nhật lúc: 25/07/2026 14:07
“Ta dĩ nhiên sẽ không g.i.ế.c ngươi rồi, chỉ là, ta không thích người khác cầm s.ú.n.g hướng về phía ta.” Chân của hắn, dậm trên tay phải đối phương.
Ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út, đầu ngón tay. . . . . . Ôn Hào Nhân kêu t.h.ả.m thiết, năm ngón tay của tay phải hắn, có thể nói đều bị đạp nát.
Nhưng là người khởi xướng Quân Tư Khuyết, vẫn như cũ chân mày đều chưa từng chuyển động , chỉ là móc ra một chiếc khăn mùi soa, lau lau tay mình một chút, “Dẫn hắn đi xuống, quét dọn nơi này sạch sẽ.”
“Vâng” mấy tên thủ hạ, nhanh ch.óng mang theo Ôn Hào Nhân cùng với cái vali đầy tiền rời đi.
Mà Quân Tư Khuyết nhưng vẫn là đứng tại chỗ, chỉ là, lần này, ánh mắt hắn b.ắ.n về phía ngõ chỗ sâu ngõ hẻm, “Nếu một mực xem kịch vui, hiện tại hạ màn xuống rồi, ngươi có phải hay không cũng nên ra ngoài nói cảm tưởng đi?”
Mà mấy tên thủ hạ, thái độ tự nhiên, giống như lúc bắt đầu, bọn họ cũng đã phát hiện trong ngõ hẻm có người ngoài tồn tại.
Một chiếc xe nhỏ chậm rãi tự chỗ tối tăm lái tới, Phương Y Nhiên tái mặt, cười mỉa, “Các vị đại ca, ta chính là cái gì cũng không thấy a. Ta chỗ này còn có chút tiền trà, nếu là các vị muốn uống trà, không ngại cầm đi.”
Cô nói xong, đôi tay run rẩy trạng lấy ra bóp da, mặt không tình nguyện lại cố gắng nặn ra khuôn mặt tươi cười đưa tới trước mặt Quân Tư Khuyết.
Quân Tư Khuyết tầm mắt chỉ là nhìn chằm chằm mặt Phương Y Nhiên, nhàn nhạt nói: “Dơ bẩn.”
“Hả?”
“Giày của ta dơ bẩn.”
Cô cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy đôi giày da , có một chút màu đỏ, sợ là m.á.u tươi của Ôn Hào Nhân mới vừa rồi .
Phương Y Nhiên tắt máy xe, ngồi xổm người xuống, lấy ra khăn giấy muốn đi lau đôi giày da kia.
“Dùng tay của ngươi lau.” Thanh âm của hắn, tự đỉnh đầu của cô vang lên.
Cô ngẩn người, ngay sau đó hiểu được, thu hồi khăn giấy, bàn tay nhẹ nhàng gạt đi mặt ngoài giày da, đem vết m.á.u kia từng chút một lau đi.
Trong đầu Phương Y Nhiên, lại không tự chủ được hồi tưởng lại tình cảnh năm đó, khi đó chính hắn, cũng từng đứng ở bên chân của cô, đang cầm chân của cô hôn lên mắt cá chân. Hôm nay mặc dù làm chuyện bất đồng, nhưng lại kỳ dị có chút tương tự.
Cho đến những vết m.á.u toàn bộ dính đầy ở trong lòng bàn tay cô, cô mới cười làm lành đứng lên, cẩn thận từng li từng tí nói: “Sạch sẽ, anh nhìn nè. . . . . .”
Quân Tư Khuyết nheo lại con ngươi, quan sát Phương Y Nhiên.Tròng mắt đen xinh đẹp mà hẹp dài , sâu không thấy đáy, không ai biết được hắn giờ khắc này ở nghĩ cái gì.
Nhưng là, Phương Y Nhiên lại biết, ánh mắt như vậy tuyệt đối không phải nhìn người quen. Ít nhất, cô bây giờ có thể khẳng định, nam nhân này không nhớ rõ cô. Cũng đúng, ngày đó hắn căn bản là hỗn loạn, thần chí không rõ ràng, không nhớ rõ cô cũng là đương nhiên.
Vừa nghĩ tới điều này, cô càng thêm cố gắng kéo căng da mặt cười, còn liên tiếp cúi người chào.
Quân Tư Khuyết chân mày từ từ nhíu lên. Nhìn con ngươi Phương Y Nhiên, cuối cùng từ từ rũ xuống. Nhát gan, hèn mọn, mềm yếu. . . . . . Nữ nhân này, tự hồ chỉ có thể sử dụng từ như vậy để đ.á.n.h giá.
Xoay người, hắn không hề lưu luyến lên Cadillac. Chỉ chốc lát sau, cả ngõ hẻm chỉ còn lại có một mình Phương Y Nhiên.
“Hô!” th* d*c một hơi, cô nửa người tựa vào sườn chiếc xe nhỏ, “Tốt thật, lúc nào thì, Ngưu Lang cũng biến thành có khí thế như vậy rồi hả ? Còn là, hắn đổi nghề rồi hả ?”
Tiếng nhạc điện thoại di động lúc này vang lên, Phương Y Nhiên lấy điện thoại di động ra, nhấn nút trả lời, chỉ nghe được thanh âm lo lắng của Dư Dĩ Hạ đùng đùng truyền đến ——
“Y Nhiên, không xong, Tiểu Thiên lại phát tác!”
“Cái gì? Phát tác?” Phương Y Nhiên cả người bỗng dưng cứng ngắc, “Làm sao biết chứ? Không phải nên đến thời điểm trăng rằm mới có thể phát tác sao?”
“Mình cũng vậy không rõ ràng lắm a, từ năm phút trước, Tiểu Thiên liền bắt đầu la hét n.g.ự.c không thoải mái, chỉ là triệu chứng xem ra không có hơn mấy mấy kì trăng rằm trước, Tiểu Thiên cũng nói cũng không phải quá đau.”
“Mình lập tức trở về! Bạn trước Tiểu Thiên uống chút canh nóng, có thể sẽ để cho nó thoải mái một chút.” Phương Y Nhiên nói xong, cúp điện thoại di động, nhảy lên xe điện, tức tốc chạy đi.
Xe điện nhanh ch.óng lái ra khỏi ngõ hẻm, giống như rắn bạc bình thường ở trên đường chạy như bay! Nếu như giờ phút này có một người của bộ phận kĩ thuật cải trang sang đây xem, tuyệt đối sẽ kinh ngạc về chiếc xe điện này, trải qua tân trang, tốc độ lại có thể đủ đạt tới 120 mã lực!
Mà bên kia, bên trong màu đen Cadillac, một bàn tay bạch ngọc đặt nơi n.g.ự.c mình, tròng mắt Quân Tư Khuyết cảm thụ trái tim nhảy lên.
Thình thịch….thình thịch…. Thình thịch, so bất cứ lúc nào, đều có lực!
Giống như báo hiệu cái gì, kêu gào cái gì!
Khi Phương Y Nhiên trở về nhà trọ, chỉ thấy Dư Dĩ Hạ lo lắng đi ra đón, “Bạn cuối cùng cũng về rồi.”
“Tiểu Thiên đâu?” Cô hỏi.
“Mình múc một chút canh nóng cho nó uống…, hiện tại đang nằm trên giường chờ bạn đấy. . . . . .”
Không đợi Dư Dĩ Hạ nói xong, Phương Y Nhiên đã chạy về phía phòng ngủ.
Trên chiếc giường mềm mại, một đứa bé đang nằm phía trên, khuôn mặt tinh xảo không tỳ vết, giống như một tiểu thiên sứ, chỉ là giờ phút này, tiểu thiên sứ sắc mặt bỗng tái nhợt, trên trán tóc đen ướt nhẹp dính vào , lộ ra một tầng mồ hôi mỏng.
“Mẹ!” Đứa bé sau khi nhìn thấy Phương Y Nhiên, giùng giằng đung đưa hai cánh tay hướng cô duỗi đến.
Phương Y Nhiên chạy vội tới bên giường, ôm nó vào lòng, “Có đau n.g.ự.c hay không? , mẹ xoa bóp cho con nhé.”
“Không đau, con đã tốt hơn rồi.” Phương Tĩnh Thiên lắc đầu, đầu nhỏ mềm nhũn gác lên khuỷu tay mẹ mình, “Thật kỳ quái, mỗi lần đau, con đều sẽ cảm thấy giống như mất thứ gì, muốn đi tìm trở lại.”
“Không có chuyện gì , bất kể Tiểu Thiên mất thứ gì, mẹ cũng sẽ tìm về cho con.” Phương Y Nhiên xoay đứa con ướt đẫm mồ hôi đối diện với mình.
“Con cảm thấy được, như vậy chỉ có tự con mới có thể tìm được.”
“A, Tiểu Thiên biết mình muốn tìm gì sao?”
Phương Tĩnh Thiên buồn buồn c*n m** d***, lắc đầu một cái, “Không biết.”
Nhìn gương mặt của con mình, Phương Y Nhiên nghĩ tới mới vừa ở trong ngõ hẻm gặp phải người nam nhân kia. Lần thứ hai gặp mặt, cô vẫn không biết tên là gì.
Tiểu Thiên dáng ngoài cực kỳ giống người nam nhân kia, chỉ là. . . . . . Khí chất không giống.
Nếu như nói nam nhân kia là tà mị thấy rõ, thì đứa nhỏ này lại mang vẻ thuần khiết như thiên sứ.
Dĩ nhiên, loại thánh khiết này chỉ là bên ngoài, chỉ có người quen thuộc tên tiểu t.ử này, mới biết nó có nhiều điều làm người ta nhức đầu.
Có lúc, sinh hạ một đứa con quá thông minh, sẽ làm quyền làm chủ bị giảm xuống một bậc.
“Mẹ, chúng ta hôm nay còn chơi đại phú ông sao?” Tiểu Thiên đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi.
“Con đã như vậy rồi, còn muốn chơi a!” Cô nửa buồn cười gõ cái đầu nhỏ nhắn của hắn
“Nhưng là vốn là rõ ràng nói xong phải chơi , đều là mẹ về trễ. Nếu không, con hôm nay lại có thể thắng, như vậy con liền thắng liền mười lăm lần, có thể đổi đem đồ vật rồi.”
