Cô Vợ Có Thai Của Tổng Giám Đốc - Chương 11

Cập nhật lúc: 25/07/2026 14:07

Không đợi nàng nói hết lời, hắn đem tay cô đưa tới gần để lên gò má, con mắt nhắm lại, nhẹ nhàng cầm tay cô cọ qua lại gò má hắn.

Phương Y Nhiên lầm bầm hé mở miệng, không phải đâu, chẳng lẽ nói người này đột nhiên thần trí không rõ?

Mu bàn tay mịn màng, dán lên da thịt không tỳ vết. Phương Y Nhiên kìm lòng không được bắt đầu ghen tị với da thịt Quân Tư Khuyết rồi. Choáng nha, một người đàn ông da cư nhiên tốt đến trình độ này, không biết về sau Tiểu Thiên trưởng thành, da có thể hay không cũng tốt như vậy.

Nghĩ đến Tiểu Thiên, cô phục hồi tinh thần lại, vừa định mở miệng, thế nhưng hắn lại đã lần nữa mở ra con ngươi, buông lỏng tay cô ra.

Phương Y Nhiên thân thể mới thả lỏng chốc lát, một đôi khuỷu tay, cũng đã hướng cô mở rộng.

Ngay sau đó, cô bị ôm vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn.

“Không nghĩ tới, mệnh y của tôi, thật sẽ là cô. . . . . .” Trong giọng nói cao ngạo, có một tia bất đắc dĩ, một tia khát vọng, một tia thỏa mãn. . . . . . Cuối cùng, hòa tan thành cùng nhau không cách nào nói rõ mâu thuẫn.

Mệnh y, đến tột cùng là cái gì đây?

Năm đó hắn, không ngừng hướng về phía cô kêu hai chữ mệnh y, vậy mà hôm nay chính hắn, ôm lấy cô, dùng giọng nói không cam lòng, tái diễn hai chữ mệnh y này.

Tạch…!

Thang máy bị đóng c.h.ặ.t từ từ được mở ra, ánh sáng bên ngoài tràn vào.

“Quân tổng, hiện tại trục trặc đã. . . . . .” Thanh âm im bặt, tất cả mọi người không dám tin nhìn thấy một màn trong thang máy . Tổng giám đốc tôn kính của họ, giờ phút này đang quần áo không chỉnh tề ôm một nữ nhân, mà nữ nhân một cái tay, còn cầm sáu hộp tiện lợi.

Không nhìn lầm đi! Mọi người không hẹn mà cùng dụi mắt, lần nữa chứng minh, bọn họ không có nhìn lầm.

Dĩ nhiên, khi bọn hắn tổng giám đốc của đại nhân nghiêng đầu,sau khi nhàn nhạt quét mắt nhìn bọn họ, mọi người lại không hẹn mà cùng cúi đầu.

Quân Tư Khuyết nắm tay Phương Y Nhiên, đi ra khỏi thang máy.

“Anh muốn mang tôi đi nơi đó? Tôi còn muốn đưa thức ăn !” Phương Y Nhiên la ầm lên. Huống chi tầng này, cũng không phải là tầng lầu muốn đến.

“Đồ ăn mua ngoài?”

Cô rất cố gắng giơ lên sáu hộp tiện lợi.

Ngón tay hắn vừa động, qua trong giây lát đã từ trong tay cô rút các hộptiện lợi ra, tiện tay đưa cho nhân viên kế bên, “Để cho bọn họ đi đưa là được rồi.”

Sá? Cái này cũng được?

Không đợi Phương Y Nhiên phản ứng kịp, Quân Tư Khuyết đã lần nữa lôi kéo cô bước nhanh tránh ra.

Dọc theo đường đi, quay đầu nhìn đều là nhân viên. Phương Y Nhiên rất muốn nhấc chân lách người, chỉ là cổ tay của cô bị nắm quá c.h.ặ.t , ngay cả muốn đi chậm một chút đều làm không được .

Cho đến khi bị một đám thư kí nhìn chằm chằm, cô “cực kỳ vinh quang” bị kéo vào phòng Tổng giám đốc.

Được rồi, vào lúc này nàng không sai biệt lắm có thể xác định thân phận của hắn, bị người kêu Quân tổng, lại vào phòng Tổng giám đốc, xem chừng tám chín phần chính là tổng giám đốc tập đoàn Quân thị.

“Quân tổng.” Cô theo thói quen lộ ra nụ cười vô hại, “Không biết ngài dẫn tôi tới nơi này có chuyện gì, nếu như là muốn vì Quân thị tập đoàn mua thức ăn nhanh, thật ra thì ngài chỉ cần tùy tiện cử một thư kí là được rồi.”

“Quân Tư Khuyết.” Hắn mở miệng nói.

“Hả?”

“Tên của tôi, Quân Tư Khuyết. Mà cô, có thể gọi tên của tôi .”

Cô bởi vì hắn nói mà khẽ ngơ ngẩn.

Quân Tư Khuyết, hiện đảm nhiệm chủ nhân Quân gia , tổng giám đốc tập đoàn Quân thị. Phương Y Nhiên lúc trước đã từng có nghe một chút tin về người này, nhưng lại chưa bao giờ đem để vào trong đầu, cùng người trước mắt không liên hệ .

Quân gia, một gia tộc thần bí , trong truyền thuyết, Quân gia tài phú có bao nhiêu, không ai biết, tập đoàn Quân thị cũng chỉ cũng chỉ là một trong số những sản nghiệp của Quân gia mà thôi.

Nhìn hắn còn rất trẻ, có thể lên làm chủ Quân gia, chỉ sợ sẽ không quá đơn giản. Phương Y Nhiên âm thầm nghĩ tới, trong truyền thuyết Quân Tư Khuyết, hung ác, sắc bén, thích chơi đùa người khác trong tay mình. Vừa nghĩ tới ngày đó ở trong ngõ hẻm nhìn thấy tất cả, Phương Y Nhiên lại càng cảm thấy tin đồn đúng là chân thật.

“Nói cho tôi biết tên của cô.” Hắn nhìn chằm chằm cô, giống như là muốn xác định cái gì, giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm, động tác của hắn, rất nhẹ, rất nhu, cũng rất chậm, giống như là muốn xác định cái gì, ngón tay từ tóc của cô, d.a.o động đến trên mặt của cô.

“Phương. . . . . . Y Nhiên.” Tên này, coi như cô nghĩ giấu giếm cũng không được, theo năng lực của hắn, chỉ cần điều tra cũng biết.

“Y Nhiên à. . . . . .”Giọng nói khàn khàn lầm bầm nhỏ, giống như mị hoặc chi ma, câu dẫn người phàm ở trong thanh âm luân lạc linh hồn của mình. Ngón tay lạnh như băng, ở lông mày cô sờ, trên mắt, trên mũi từng điểm một d.a.o động, cuối cùng, dời đến trên môi của cô. Ngón cái hắn, phản phục ở đôi môi của cô chạm qua lại, hai mắt mang theo một loại ánh mắt dò xét.

Thật ra thì, đã không cần hoài nghi, khi thời điểm hắn đau đớn vừa rồi, hắn bắt được cổ tay của cô, sau đó. . . . . .Đau đớn hành hạ hắn nhiều năm như vậy , nhưng mà lại như là thủy triều rút đi. Này đã đủ để chứng minh —— cô thật sự là mệnh y rồi.

Hắn khắp nơi tìm không thấy, hắn tưởng niệm khát vọng, hắn ấn đầy cả đầu mệnh y!

“Y Nhiên. . . . . .Y Nhiên. . . . . .” Hắn tiếp tục nỉ non tên của cô, cô có từng biết, những năm này đau đớn và sự trống rỗng không nói nên lời hành hạ hắn.

Phương Y Nhiên lần đầu tiên biết, thì ra là tên của cô cũng có thể đọc dễ nghe như vậy.

Chỉ là, điều này cũng không khỏi quá. . . . . . Quá. . . . . . Quá mập mờ đi.

Chẳng lẽ hắn không biết làm ra động tác như thế, rất dễ dàng khiến nữ nhân hiểu lầm sao? Nếu như nếu đổi lại là những nữ nhân khác, chỉ sợ là đã sớm say c.h.ế.t tại tình huống này.

Nhưng là, chuyện như vậy đổi đến trên người Phương Y Nhiên, chỉ có một loại phản ứng —— lông măng dựng lên hết!

Bởi vì ánh mắt hắn nhìn cô càng ngày càng kỳ quái, có mê hoặc, có khát vọng, có may mắn, có điên cuồng, có không cam lòng. . . . . . Tựa hồ có một sợi dây vô hình, sẽ phải đem cô cùng hắn dính dấp ở một chỗ, mà cô lại không cách nào kháng cự.

Muốn rời khỏi, nhất định phải nhanh lên một chút lúc này rời đi thôi, nếu không, chuyện rất có thể sẽ vượt qua khỏi tầm tay cô .

Chợt lui về phía sau một bước, Phương Y Nhiên còn có thể cảm thấy ngón tay đối phương ở môi cô cảm giác lạnh như băng.

Cử động của cô, khiến Quân Tư Khuyết chân mày nhíu lại, tựa hồ có chút không vui.

Cô vội vàng cẩn thận từng li từng tí cười xòa nói: “Không biết ngài có cái gì phân phó, nếu như không có chuyện gì, vậy tôi. . . . . .”

“Làm nữ nhân của tôi.” Trong giọng nói của hắn có chút đắc ý không cho cự tuyệt.

“Khụ, khụ khụ!” Phương Y Nhiên hoài nghi mình sẽ bị sặc nước miếng c.h.ế.t, “Anh nói cái gì?” Là hắn quá thiếu nữ nhân, hay là cô nghe lầm?

“Làm nữ nhân của tôi.” Quân Tư Khuyết lặp lại một lần nữa nói, “Là trở thành bạn gái của tôi, hay tình nhân hoặc vợ cũng có thể.” Nếu xác định cô là mệnh y của hắn, như vậy vô luận như thế nào, đều muốn giữ cô bên người hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cô Vợ Có Thai Của Tổng Giám Đốc - Chương 13: Chương 11 | MonkeyD