Cô Vợ Mỹ Miều Của Nam Chính Những Năm Tháng Cũ - Chương 262
Cập nhật lúc: 26/02/2026 23:07
“Đại Ni và Nhị Ni đối xử với Nhị Bảo rất tốt.”
Giang Ngu lúc này còn nhìn thấy trong thùng gỗ nhỏ của mấy đứa trẻ có khá nhiều nghêu, còn có vài con hàu.
Dù có chút thèm nhưng Giang Ngu không định chiếm hời của nhà chị dâu Trình.
Tuy nhiên để phòng hờ, cô vẫn nói với chị dâu Trình rằng trong hàu có thể có ngọc trai, nếu có ngọc trai thì có thể đem ngọc trai tới đổi đồ với cô.
“Vợ Đoàn trưởng Hạ này, ngọc trai là cái gì?
Có đáng tiền không?"
Chị dâu Trình vội hỏi.
Lúc này Giang Ngu chưa nói cho chị dâu Trình biết giá trị của ngọc trai, để phòng trường hợp chị ta ngày nào cũng dắt hai con gái đi nhặt ngọc trai, cô chỉ bảo nếu tìm thấy ngọc trai trong hàu thì có thể đổi với cô ít đồ.
Chị dâu Trình còn tưởng thứ ngọc trai trong hàu đó chỉ đổi được vài viên kẹo nên không mấy bận tâm.
Mấy con hàu bọn trẻ nhặt được trước đó, chị dâu Trình không biết làm, mùi vị hơi tanh nên chị ta định vứt đi rồi.
Lúc này nghe lời Giang Ngu, chị dâu Trình định lát nữa xem trong hàu có thứ ngọc trai gì không.
“Vợ Đoàn trưởng Hạ, cô vẫn chưa nói năm đó cô gả cho Đoàn trưởng Hạ thế nào mà?
Cô không biết đâu, Đoàn trưởng Hạ nhà cô ở quân đội được chào đón hơn anh Trình nhà tôi nhiều, có nghe nói về cô gái xinh đẹp nhất đoàn văn công là vợ Đoàn trưởng Tô không?
Năm đó người ta nhắm trúng Đoàn trưởng Hạ nhà cô đấy, cô cứ phải cẩn thận đấy!"
Giang Ngu:
“?"
Không đợi Giang Ngu trả lời, chị dâu Trình lại chủ động kể rằng năm đó chị ta và anh Trình đi xem mắt là do chị ta chủ động bám lấy anh ấy.
“Năm đó anh Trình nhà tôi còn muốn tìm người trong quân đội cơ, nhưng sau khi hai đứa xem mắt, tôi vừa mắt anh ấy luôn, đợi hôm đầu tiên anh ấy đến nhà tôi, cha tôi giúp tôi chuốc say anh ấy, thế là tôi nằm chung chăn với anh ấy luôn."
Giang Ngu:
“?"
Giang Ngu không ngờ chị dâu Trình g-ầy nhỏ lại táo bạo như thế, nhất thời vô cùng đồng cảm với Đoàn trưởng Trình.
Lại nghe chị dâu Trình hỏi chuyện giữa cô và Hạ Đông Đình thế nào?
“Tính tình Đoàn trưởng Hạ có phải vừa lạnh lùng vừa dữ dằn không?"
Chị dâu Trình vừa nói vừa khuyên Giang Ngu nên chủ động một chút.
Giang Ngu liền nghĩ tới mấy ngày nay cứ đến tối là người đàn ông nào đó lại cứ lôi kéo cô lăn giường suốt.
Tuy nhiên Giang Ngu lại có chút hối hận vì đã lấy b.a.o c.a.o s.u ra.
Lại nghe chị dâu Trình bảo nếu không phải anh Trình nhà chị ta không đồng ý thì chị ta còn muốn sinh thêm mấy đứa nữa.
Giang Ngu:
“?"
Tam quan không giống nhau, Giang Ngu định đi nhặt hàu trước, lần sau lại nói chuyện với vị chị dâu Trình này, cô tìm một cái cớ rồi đi nhặt hàu.
Trước khi đi, Giang Ngu nói:
“Chị dâu ạ, con cái quý ở chỗ tinh chứ không phải ở số lượng.
Tôi thấy ba đứa là đủ rồi, vạn nhất những đứa trẻ khác có ý kiến với chị thì sao?"
Chị dâu Trình lo lắng nhất là Gia Bảo nhà mình, lại lo cái t.h.a.i sau lại là con gái “vịt giời".
Giang Ngu dẫn mấy đứa trẻ đi nhặt hàu trên bãi biển.
Chị dâu Trình cũng tiến lại gần bắt chuyện với Giang Ngu, suốt cả buổi chiều chị dâu Trình mới biết Giang Ngu thế mà lại là thanh niên trí thức từ thành phố lớn tới, gả cho Đoàn trưởng Hạ là do tự do luyến ái.
Bãi biển vô cùng rộng lớn, gió cũng hơi to.
Cả buổi chiều nhặt được khá nhiều nghêu và hàu trên bãi cát.
Tuy nhiên hàu rất khó tìm.
Sau khi chị dâu Trình dẫn mấy đứa trẻ về, Đại Bảo tan học đeo túi chéo cùng anh em nhà họ Khổng và Khương Trí ra bãi biển nhặt nghêu và hàu.
Trong túi Đại Bảo hôm nay lại để thạch dừa và một miếng bánh khoai môn do mẹ cậu bé cho.
Thạch dừa thì Đại Bảo đã ăn vào buổi trưa rồi, thạch dừa vừa ngọt vừa thơm, Đại Bảo cực kỳ thích ăn.
Bánh khoai môn thì khi ra bãi biển, Đại Bảo chia cho anh em nhà họ Khổng và Khương Trí một ít.
Anh em nhà họ Khổng và Khương Trí chưa bao giờ được ăn miếng bánh nào mềm mại và đẹp mắt như vậy.
Anh em nhà họ Khổng và Khương Trí ăn bánh khoai môn ngấu nghiến, vội hỏi:
“Đại Bảo, đây là bánh dì Giang mua cho cậu và Nhị Bảo à?"
Đại Bảo vội gật đầu.
Anh em nhà họ Khổng vô cùng ngưỡng mộ vì dì Giang thỉnh thoảng lại đưa Đại Bảo, Nhị Bảo đi thành phố Bạch Châu, lần trước mua dưa hấu cực đắt cho bọn họ, lần này lại mua bánh ngọt ngon thế này.
Khương Trí vô cùng ngưỡng mộ, nói:
“Dì Giang mua bánh này chắc chắn là đắt lắm!"
Mẹ kế của cậu bé bình thường cũng cân chút kẹo hoa quả và bánh quy cho cậu và em gái ăn.
Mấy đứa trẻ không mang theo thùng gỗ nhỏ nên chỉ dùng vạt áo để nhặt nghêu, thấy hàu cũng nhặt luôn.
Đại Bảo vẫn hâm mộ và muốn nhặt được những thứ như chị dâu Dương nhặt được, nhưng thứ chị dâu Dương nhặt thì không thấy đâu, bù lại cậu bé đào được hai đồng bạc trắng.
Mấy đứa trẻ thấy Đại Bảo nhặt được hai đồng bạc trắng thì không biết đó là cái gì, Đại Bảo không nghĩ nhiều, nhét vào túi áo.
Vừa đi vừa nói chuyện với anh em nhà họ Khổng và Khương Trí.
Lúc này nghe Khổng Tiểu Phóng hỏi:
“Khương Trí, bà ngoại và dì của cậu có tới nhà cậu không?"
Đại Bảo cũng vểnh tai lên nghe, Đại Bảo vô cùng đồng tình với Khương Trí.
Nghe Khương Trí đáp:
“Cha tớ không để bà ngoại và dì tớ tới đâu, cha tớ bảo mẹ kế đối xử với tớ và em gái rất tốt, bảo tớ và em gái phải nghe lời.
Bảo mẹ kế còn tốt hơn nhiều mẹ kế khác nữa!"
“Mẹ tớ bảo cậu út đối xử với mẹ tớ cực kỳ tốt, tớ cũng hơi nhớ cậu út của tớ, tớ định lúc nào đó sẽ hỏi mẹ s-ố đ-iện th-oại của cậu út để gọi điện cho cậu ấy."
Đại Bảo lại khoe rằng cậu bé đã tìm hiểu rõ chỗ nào có thể gọi điện thoại, chỉ mất vài hào thôi.
Lại hỏi Khương Trí nếu nhớ bà ngoại và dì thì cậu bé có thể cho cậu ấy mượn vài hào.
Nghe Đại Bảo nói định cho Khương Trí mượn tiền, anh em nhà họ Khổng chợt nhớ ra Đại Bảo tiết kiệm được rất nhiều tiền, dì Giang thế mà không bắt Đại Bảo nộp lên.
Nếu là mẹ bọn họ, trong túi có vài hào thì mẹ đã bắt bọn họ nộp hết rồi.
Khương Trí lúc này nghe lời Đại Bảo nói thì mắt sáng lên.
Mấy đứa trẻ đang nói chuyện thì Đại Bảo nhanh ch.óng nhìn thấy mẹ đang dắt Nhị Bảo ở bãi biển, mắt cậu bé sáng rực.
“Mẹ ơi, Nhị Bảo!"
Đại Bảo nhìn thấy Giang Ngu và Nhị Bảo vô cùng vui mừng, anh em nhà họ Khổng và Khương Trí cũng chào một tiếng.
Đại Bảo chào tạm biệt anh em nhà họ Khổng và Khương Trí rồi nhanh chân chạy đến bên cạnh Giang Ngu.
“Anh ơi!
Mẹ dắt em ra biển nhặt vỏ sò này, anh cũng tới nhặt vỏ sò ạ?"
Nhị Bảo sữa thanh hỏi.
Giang Ngu lúc này thấy thằng bé này đeo túi chéo, lại chạy ra biển nhặt nghêu, lúc này vừa mới nhặt được vài con nghêu, Giang Ngu vừa định xoa đầu khích lệ đứa trẻ này.
