Cô Vợ Mỹ Miều Của Nam Chính Những Năm Tháng Cũ - Chương 318
Cập nhật lúc: 27/02/2026 00:15
“Thế nhưng thời nay đồng hồ là mặt hàng cực kỳ quý hiếm, rất khó để thu gom được.
Cho dù đây đều là hàng cũ thì bố Phùng cũng thấy vô cùng trân quý.”
Huống chi trong đó còn có ba chiếc đồng hồ có thương hiệu, bố Phùng nhịn không được mà ngắm nghía đi ngắm nghía lại, hết sức vui mừng.
Kể cả năm chiếc đồng hồ bình thường kia, khi biết chúng đều có tính năng chống nước, bố Phùng cũng nhìn tới nhìn lui mấy bận.
Vẻ mặt ông vô cùng kích động.
Ông vội hỏi:
“Con trai cả, mấy chiếc đồng hồ này đều là mua từ tay cô gái lần trước à?
Hết bao nhiêu tiền thế?"
Không chỉ bố Phùng kích động mà mẹ Phùng, vợ Phùng Kiến Bình và chú út cũng đều xôn xao, cả cô em gái Phùng Xuân Lan mới về nhà chơi cũng vừa mới biết chuyện anh cả mình kinh doanh đồng hồ.
Phùng Kiến Bình rất tin tưởng em gái mình, đều là người nhà nên anh cũng không giấu giếm, gật đầu nói:
“Ba chiếc đồng hồ hiệu cũ còn mới khoảng năm sáu phần này là một trăm ba mươi tệ, năm chiếc đồng hồ thường kia hết ba trăm năm mươi tệ, tổng cộng là bảy trăm bốn mươi tệ cả thảy.
Đều là lấy từ chỗ cô Giang kia đấy ạ!"
Vốn xuất thân là tài xế xe tải, bố Phùng lập tức nhận ra giá trị của những chiếc đồng hồ này.
Biết được anh cả nhà mình lấy được hết chỗ đồng hồ này từ cô gái kia, mặc dù tốn hơn bảy trăm tệ nhưng bố Phùng chẳng thấy tiếc chút nào.
Nghe con trai cả nói đã để lại thông tin liên lạc, bố Phùng vô cùng phấn khởi, cảm thấy con trai mình vận may quá tốt.
Quan trọng nhất là bố Phùng cảm thấy giá cả mà cô gái bán đồng hồ đưa ra rất thực tế, con trai cả bán lại chắc chắn sẽ có lãi lớn.
Bố Phùng lúc này ước tính sơ bộ mấy chiếc đồng hồ cũ này nếu anh cả đem đi bán lại, chắc chắn có thể kiếm được hai ba trăm tệ, trong lòng bố Phùng cũng vô cùng chấn động.
Vẻ mặt ông cực kỳ kích động.
“Để lại cách thức liên lạc với cô gái đó là đúng đấy!
Bố thấy mấy chiếc đồng hồ này cực kỳ tốt!"
Trước đây từng là tài xế xe tải nên bố Phùng lúc này rất ngưỡng mộ vận may của con trai, phải biết rằng trước đây mỗi lần ông đi xe chỉ kiếm thêm được nhiều nhất là hai ba mươi tệ mà thôi.
“Cô gái đó ở đâu ra mà lắm đồng hồ thế nhỉ?"
Chú út lúc này cũng nhìn ra giá trị của đống đồng hồ này, ông ta cũng không ngốc, cũng ước tính giống bố Phùng.
Khi biết anh cả mình nếu bán hết đống đồng hồ này đi có thể kiếm được gần ba trăm tệ, chú út không kìm được mà đỏ mắt ghen tị với công việc tài xế xe tải của anh mình hiện giờ.
Nhìn đống đồng hồ, ông ta cũng muốn đi buôn đồng hồ cùng anh cả luôn.
Phải biết rằng bây giờ mọi người đều ngưỡng mộ nhất là công nhân, nhưng lương công nhân nòng cốt ở các xưởng lớn một tháng kịch kim cũng chỉ được bốn năm mươi tệ cộng thêm mấy chục cân lương thực cung ứng.
Chú út trong lòng cũng vô cùng kinh ngạc.
Phùng Kiến Bình lúc này liền giải thích:
“Tất cả số đồng hồ này đều là do cô gái đó tự tay sửa chữa đấy ạ!"
Biết được đống đồng hồ này đều là do cô gái đó tự sửa, cả nhà họ Phùng đều ch-ết lặng vì kinh ngạc.
Mẹ Phùng và vợ Phùng Kiến Bình vội hỏi:
“Cô gái đó còn biết sửa đồng hồ cơ á?"
Bố Phùng, chú út và em gái Phùng Xuân Lan đều hết sức chấn động, tất cả đều cảm thấy vô cùng may mắn vì anh cả đã để lại thông tin liên lạc với cô gái đó.
Mẹ Phùng và vợ Phùng Kiến Bình mặc dù rất xót số tiền hơn bảy trăm tệ mà Phùng Kiến Bình đã bỏ ra, nhưng vẫn vội hỏi bố Phùng:
“Bố ơi, mấy chiếc đồng hồ này thế nào ạ?
Kiến Bình còn kiếm được tiền không bố?"
Bố Phùng liền khẳng định bán lại những chiếc này sẽ cực kỳ có lời, khiến mẹ Phùng và vợ Phùng Kiến Bình mừng rơn.
Lần trước Phùng Kiến Bình kiếm được chín mươi mấy tệ đã làm vợ anh mừng đến phát khóc, lúc này nghĩ đến đống đồng hồ nhiều thế này, chẳng biết chồng mình lần này sẽ kiếm được bao nhiêu tiền nữa?
Nhưng vợ Phùng Kiến Bình cảm thấy chồng mình lần này lấy nhiều đồng hồ như vậy, nếu may mắn chắc chắn có thể kiếm được một hai trăm tệ.
Điều này làm vợ Phùng Kiến Bình vô cùng sung sướng.
Lúc này Phùng Xuân Lan đang bế hai đứa con nhỏ ngồi trên ghế sofa, nghe nói lần trước anh cả chỉ bán lại hai chiếc đồng hồ đã kiếm được chín mươi mấy tệ, giờ lại mua về nhiều đồng hồ thế này, trong khi chồng cô lương một tháng chỉ có hơn ba mươi tệ, Phùng Xuân Lan hoàn toàn ngây người.
Bố Phùng ngắm nghía đồng hồ chán chê xong mới luyến tiếc bảo Phùng Kiến Bình cất chúng đi, rồi hỏi:
“Con trai cả, khi nào thì con đi xe?"
Phùng Kiến Bình liền đáp ngày mai sẽ khởi hành.
Lúc này Phùng Xuân Lan vội vàng nói:
“Bố mẹ ơi, lần trước anh cả bán lại có hai chiếc đồng hồ mà đã kiếm được chín mươi mấy tệ rồi sao?
Thế đống đồng hồ nhiều vậy, nếu anh cả đi xe về thì sẽ kiếm được bao nhiêu ạ?"
Bố Phùng liền đưa ra con số hai ba trăm tệ.
Cả nhà họ Phùng hoàn toàn sững sờ.
Phùng Xuân Lan lúc này suýt chút nữa đã nói ra miệng là muốn chồng mình đi theo xe của anh cả một chuyến.
Nhưng Phùng Xuân Lan vẫn muốn xem thử lần này anh cả bán lại đống đồng hồ này thực tế sẽ kiếm được bao nhiêu tiền đã?
Thế là chú út lên tiếng:
“Bố ơi, lần này con có thể đi theo xe với anh cả được không ạ?"
Bố Phùng và mẹ Phùng vốn yêu quý chú út nhất, nhưng thời gian qua Phùng Kiến Bình kiếm được rất nhiều tiền nên bố mẹ Phùng mới nhìn anh cả bằng con mắt khác xưa một chút, thái độ với vợ chồng anh cả cũng tốt lên.
Nghe chú út mở lời, bố mẹ Phùng đương nhiên là đồng ý ngay.
Bố Phùng cũng nghĩ anh cả đi xe một mình mà mang theo nhiều đồng hồ như vậy cũng thấy lo lắng, nếu có chú út đi cùng thì bố Phùng cũng yên tâm hơn.
Sợ con dâu cả trong lòng có khúc mắc, bố Phùng lên tiếng:
“Kiến Bình đi xe một mình mang theo nhiều đồng hồ thế bố cũng không yên tâm, thôi thì lần này cứ để chú út đi theo, bố cũng thấy yên lòng hơn!"
Phùng Kiến Bình cũng không suy nghĩ nhiều, thấy bố quan tâm mình như vậy anh cũng thấy cảm động, bèn đồng ý để chú út đi cùng.
Vợ Phùng Kiến Bình ban đầu trong lòng có chút không thoải mái, còn lo lắng bố mẹ Phùng thiên vị chú út, vạn nhất sau này chú út muốn chiếm lấy công việc này của chồng mình mà bố mẹ Phùng cũng đồng ý thì sao?
Vợ Phùng Kiến Bình lúc này thừa biết chú út vô cùng ngưỡng mộ chồng mình có thể buôn đồng hồ, nhưng nghe lời bố Phùng nói vậy, cô cũng lo cho chồng mình nên cũng đành thuận theo ý của chồng.
Phùng Xuân Lan đang bế hai đứa con thầm định bụng sau khi về nhà sẽ kể cho chồng nghe chuyện anh cả buôn đồng hồ, rồi để xem lần tới anh cả đi xe bán lại đống đồng hồ này sẽ kiếm được bao nhiêu tiền đã.
Nghĩ đến việc bố nói anh cả đi một chuyến có thể kiếm được hai ba trăm tệ, Phùng Xuân Lan thực sự choáng váng hết mức.
