Cô Vợ Nhỏ Đanh Đá Thập Niên 80: Đại Lão Nhà Tôi Có Mỏ Vàng - Chương 288: Sớm Muộn Gì Cũng Bị Đồng Hóa

Cập nhật lúc: 07/04/2026 12:39

Nghe Tiền Tái Hoa nói vậy, Trương Chí Cường không kìm được đưa mắt đ.á.n.h giá cô kỹ hơn.

Đôi mắt to tròn, chớp chớp liên hồi, ánh nhìn toát lên vẻ kiên định, nghiêm túc.

Suốt dọc đường đi qua, trong chợ có biết bao nhiêu sạp bán lợn sống, anh đã phải dạo từng hàng để thông báo.

Nhưng anh biết mười mươi rằng, quy định mới này một khi đi vào thực tiễn sẽ vấp phải muôn vàn trắc trở.

Dù sao thì từ nay quy trình sẽ phát sinh thêm một bước rườm rà, lại còn phải nộp phí kiểm dịch.

Nhiều tiểu thương sẽ tìm đủ mọi kẽ hở để trốn tránh. Anh tự hỏi liệu người phụ nữ này có tìm cách lươn lẹo để né khâu kiểm dịch hay không.

Nhà họ Tiền vốn là tay to trong nghề nuôi lợn, tiền phí kiểm dịch gánh phải chắc chắn sẽ cao hơn người khác nhiều.

Tiền Tái Hoa nhận thấy ánh mắt dò xét của Trương Chí Cường, liền bất giác ưỡn thẳng lưng lên, muốn giữ lại chút hình tượng đẹp đẽ trước mặt anh.

Dù lúc này trên người chị là đôi ủng cao su lấm lem bùn đất, chiếc tạp dề bám đầy vết m.á.u, chẳng lấy gì làm thanh lịch, nhưng giữ kẽ trước mặt người trong mộng vốn là bản năng của phái đẹp mà!

Chị đưa tay vuốt lại những lọn tóc lòa xòa, nhưng nào ngờ vệt m.á.u chưa khô trên ống tay áo lại vô tình quệt lên mặt thành một vệt dài.

Tiền Tái Hoa hoàn toàn không hay biết, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm chỉnh nhìn Trương Chí Cường: "Tôi nói thật lòng đấy, anh cứ đi nghe ngóng khắp nơi mà xem. Tiền Tái Hoa này xưa nay chưa bao giờ trốn một đồng thuế g.i.ế.c mổ nào, nên cái vụ kiểm dịch này tôi nhất định sẽ chấp hành triệt để!"

Nhìn ánh mắt quả quyết của cô, Trương Chí Cường có phần lúng túng, gò má hơi ửng đỏ, anh khẽ hắng giọng: "Cảm ơn sự hợp tác của cô... Vậy... tôi đợi cô ở trạm thú y..."

Lúc quay đi, anh không kìm được chỉ tay lên mặt mình, rồi ra hiệu miêu tả lại vị trí vết bẩn trên mặt cô trước khi rời đi.

Tiền Tái Hoa vẫn còn đắm chìm trong sự ngây ngất với ba chữ "đợi cô ở" mà anh vừa nói. Dù biết anh chỉ hàm ý đợi cô mang lợn đến kiểm dịch, nhưng điều đó đâu cấm cản cô thỏa sức tưởng tượng.

Nhớ lại động tác chỉ tay của anh lúc rời đi, Tiền Tái Hoa vội vàng vơ lấy chiếc gương nhỏ soi thử. Khuôn mặt trong gương khiến nụ cười trên môi cô vụt tắt ngấm. Mái tóc bù xù như ổ quạ, trên má phải lại vằn vện một vệt m.á.u đỏ ch.ót!

Bà mẹ nó, hình tượng tan tành mây khói rồi!

Lúc Liễu Nguyệt Nha cưỡi xe máy đến chở thủ lợn, cô thấy Tiền Tái Hoa đang ngồi bó gối, hai tay chống cằm, ánh mắt nhìn xa xăm đờ đẫn.

"Hoa tỷ, em đến lấy thủ lợn đây!"

Liễu Nguyệt Nha dựng xe bước lại gần, huých nhẹ vào vai chị: "Tỷ đang tơ tưởng chuyện gì thế?"

Tiền Tái Hoa lẩm bẩm như người mất hồn: "Lần này thì mo cau cũng không che nổi mặt rồi... Em thử nghĩ xem, nếu một người đàn ông lần đầu chạm mặt em lúc em đang phang người ta, lần thứ hai thì thấy em đang chọc tiết lợn, người ta liệu có thể nảy sinh tình cảm với em không?"

Liễu Nguyệt Nha kéo chiếc ghế nhỏ ngồi xuống bên cạnh: "Sao thế? Lại sinh sự cớ gì rồi? Lần thứ nhất, lần thứ hai nào?"

Tiền Tái Hoa bèn thuật lại toàn bộ ngọn ngành sự việc vừa nãy.

Chị vốn định bụng hôm nào ăn diện tươm tất, mượn cớ báo ân để diện kiến Trương Chí Cường. Ngờ đâu, lần này lại khiến anh "hồn xiêu phách lạc" thêm một lần nữa!

Qua lời kể của Tiền Tái Hoa, Liễu Nguyệt Nha mới vỡ lẽ, hóa ra sau khi xuất ngũ, Trương Chí Cường được phân công về công tác tại trạm thú y của thị trấn.

Trạm thú y thị trấn là một cơ quan hành chính sự nghiệp đàng hoàng, hơn nữa nhiệm vụ của họ không đơn thuần chỉ là khám chữa bệnh cho vật nuôi.

Từ khâu tiêm phòng, kiểm dịch, giám sát, cho đến quy trình chăn nuôi, cung ứng, phối giống gia súc gia cầm, hay thậm chí là sản xuất, phân phối thức ăn chăn nuôi. Có thể nói, trạm thú y đóng vai trò cốt cán trong việc thúc đẩy ngành chăn nuôi ở nông thôn.

Có được một chân làm việc ở đây là một niềm ao ước của biết bao người!

(Ở thời điểm này, lợn trong thị trấn phải qua trạm thú y kiểm dịch, sau đó mới được tự do g.i.ế.c mổ. Từ những năm 90 trở đi, ngoại trừ lợn nuôi để ăn trong nhà, tất cả đều phải được đưa đến lò mổ tập trung để kiểm dịch và g.i.ế.c mổ. Con dấu chúng ta thường thấy trên thịt lợn khi đi chợ chính là dấu kiểm dịch đấy!)

Nhìn điệu bộ t.h.ả.m thương của Tiền Tái Hoa lúc này, Liễu Nguyệt Nha dư sức hình dung ra "hình tượng hào quang ch.ói lọi" lúc chọc tiết lợn của chị đã bị Trương Chí Cường thu vào tầm mắt trọn vẹn.

Cô đã từng chứng kiến Tiền Tái Hoa mổ lợn rồi, cái khí thế sát phạt quyết đoán ấy, người thường nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh hồn bạt vía!

"Không sao đâu Hoa tỷ, lần thứ hai gặp mặt tỷ chẳng phải lộng lẫy lắm sao? Còn cất công dạo lại bước hai để tái xuất cơ mà!"

Nhón từng bước chân nhẹ nhàng thanh thoát, tết b.í.m tóc lệch điệu đà chuẩn phong cách thục nữ, cộng thêm nụ cười chúm chím ngọt lịm. Ai không biết chắc chắn sẽ nhầm tưởng đây là một cô nàng hiền thục, nết na.

Chỉ những người hiểu rõ chân tướng mới nổi da gà da vịt!

"Thôi bỏ đi! Xinh đẹp nỗi gì? Dẹp đi, người ta là trai tráng tương lai ngời ngời rạng rỡ, một bà nái sề qua một lần đò như chị đừng nên làm kỳ đà cản mũi người ta!"

Tiền Tái Hoa dứt khoát giũ bỏ phiền muộn, đứng bật dậy đi xách thủ lợn cho Liễu Nguyệt Nha.

Chất đồ xong xuôi, Liễu Nguyệt Nha vỗ vai Tiền Tái Hoa an ủi: "Hoa tỷ à, tỷ nghĩ thoáng ra đi, một người thực tâm yêu thương tỷ sẽ chẳng màng đến dăm ba cái chuyện này đâu. Chẳng lẽ cả đời tỷ cứ phải mang mặt nạ sống sao, không cần phải o ép bản thân làm gì! Cơ hội hai người gặp gỡ sau này còn nhiều lắm! Đây chính là định mệnh đấy, tỷ xem, nhà tỷ thì chăn nuôi lợn, anh ấy thì làm kiểm dịch, một sự kết hợp hoàn hảo ông trời se duyên còn gì!"

Người đã thương mình, thì mình có hóa ra hình thù gì họ cũng thương. Nếu mình ruột để ngoài da, họ sẽ thấy mình chân thật, không thủ đoạn.

Ngược lại, nếu họ đã không thuận mắt, thì cái tính bỗ bã của mình trong mắt họ chỉ là biểu hiện của kẻ não ngắn, theo ngôn ngữ vùng Đông Bắc gọi là "ngốc nghếch"!

Sau khi rót cho Tiền Tái Hoa một bát "súp gà tâm hồn", Liễu Nguyệt Nha mới thồ đống thủ lợn rời đi.

Trên đường về, cô rẽ vào mua chút quà cáp đến thăm Võ Văn Tú.

Đã lâu rồi cô không có thời gian tạt qua xem tình hình cô em chồng. Vừa bước vào sân, cô đã thấy Võ Văn Tú đang chậm rãi đi bách bộ.

"Chị dâu đến rồi à!"

Võ Văn Tú cảm thấy cuồng chân cuồng cẳng vì quanh quẩn mãi trong nhà. Mấy hôm trước còn tạt qua chỗ Trần Tiểu Tuệ buôn chuyện, từ ngày Tiểu Tuệ về nhà đẻ, cô chỉ còn biết tự kỷ ở nhà một mình.

"Mau vào nhà đi, xem chị mang gì cho em này!" Liễu Nguyệt Nha xách theo chiếc túi, dìu em chồng vào nhà.

"Ôi, là quả cô nương!"

"Cô nương" là tên một loại trái cây đặc sản của vùng Đông Bắc, hay còn gọi là quả thù lù (đèn l.ồ.ng).

Trái có kích thước cỡ bằng ngón tay cái, phần thịt bên trong có màu vàng ươm, được bao bọc bởi một lớp vỏ mỏng khô màu vàng nhạt. Quả chứa nhiều hạt li ti, ăn vào có vị ngọt thanh.

Có một loại thù lù màu đỏ nữa, nhưng loại này cực kỳ đắng, thường dùng làm t.h.u.ố.c.

Võ Văn Tú nhấm nháp vài quả cho đã thèm, rồi lại bóc một quả khác, tìm một cọng chổi đót, chọc nhẹ một lỗ nhỏ lên núm quả.

Đây là một "tuyệt kỹ" mà gần như cô gái nào thời đó cũng thành thạo: Bóp sạch hạt bên trong, chỉ chừa lại lớp vỏ rỗng không, sau đó ngậm vào miệng thổi để tạo ra những âm thanh vui tai.

"Dạo này em có cảm thấy nặng nề lắm không?" Liễu Nguyệt Nha nhìn chiếc bụng to vượt mặt của Võ Văn Tú mà có chút ái ngại, so với hồi cô m.a.n.g t.h.a.i đôi cũng chẳng kém cạnh là bao.

Võ Văn Tú vuốt ve chiếc bụng: "Con nó quậy lắm chị ạ, đạp đau thấu xương sườn luôn. Giờ em chỉ mong đẻ quách cho xong nợ!"

"Bụng em to thế này có vẻ hơi bất thường đấy? Em có chắc chắn là chỉ có một đứa không?"

Võ Văn Tú gật đầu cái rụp: "Em kiểm tra kỹ mấy lần rồi!"

Hồi đầu siêu âm ra một thai, cái tên ngốc kia cứ nằng nặc không tin, lần nào đi khám cũng nài nỉ bác sĩ siêu âm lại xem có đứa nào lẩn trốn không.

Làm bác sĩ bực mình đến mức lườm cho cháy máy!

Võ Văn Tú ôm bụng thở than: "Bây giờ em chỉ cầu mong sinh được một mụn con gái thôi, cái tên ngốc kia ngày nào cũng ra rả gọi con trai! Em chỉ sợ đẻ ra một thằng con trai lại ngáo ngơ giống hệt bố nó thì hỏng bét!"

Có một ông bố ngáo đã đành, lại thêm một thằng con ngáo nữa!

Sớm muộn gì cô cũng bị hai bố con nhà đó đồng hóa mất thôi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.