Cô Vợ Nhỏ Đanh Đá Thập Niên 80: Đại Lão Nhà Tôi Có Mỏ Vàng - Chương 425: Sang Nhượng Mỏ Vàng

Cập nhật lúc: 07/04/2026 13:45

Thực ra, về chuyện bán vàng thì Vũ Quảng Húc chẳng phải lo sốt vó. Lý Vĩnh Cương có anh bạn làm việc ở ngân hàng huyện, nên Dương Vạn Lý bán bao nhiêu, một tháng bán mấy bận, anh đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Chưa kể, Tôn Hải Dương dạo này hay rảnh rỗi lượn lờ ra tiệm của vợ để kiếm điểm cộng, thế nào chẳng bô lô ba la hết chuyện của cha con lão Dương cho vợ nghe. Giờ chắc chỉ thiếu nước đếm xem một tháng hai cha con lão tắm mấy lần báo cáo nữa là xong.

Vũ Quảng Húc dẫn Dương Vạn Lý về nhà, Uông Hàn Đông và Lý Vĩnh Cương lẽo đẽo theo sau.

Vũ Quảng Húc phóng b.út thoăn thoắt viết một bản hợp đồng. Lần này Dương Vạn Lý soi kỹ từng chữ, chỉ sợ lại bị hớ thêm cú nào nữa.

Dương Dũng Lợi đạp xe ra ngân hàng rút tiền.

Lúc giao hai vạn đồng cho Vũ Quảng Húc, ruột gan hắn đau như cắt. Chỗ tiền này đâu phải moi từ mỏ lên, mà là tiền túi bỏ ra. Thấy đào vàng móm quá, hai cha con đành chia nhau, người bám trụ mỏ, người lo vực lại mấy mối làm ăn cũ kiếm đồng ra đồng vào.

Chứ trông chờ vào cái mỏ chắc cạp đất mà ăn!

Vũ Quảng Húc đếm cẩn thận lại mớ tiền, rồi trịnh trọng ký tên cái rẹt. Sau đó, anh kéo Đổng Chí Thành sang làm người làm chứng.

Đúng lý ra thì mấy vụ sang tay ngầm thế này đâu có hợp lệ, nhưng cũng giống như thầu ruộng đất, cứ xuôi chèo mát mái thì ai rảnh rỗi mà đi vạch lá tìm sâu.

Vũ Quảng Húc lôi Đổng Chí Thành vào cũng là để ông ta có trách nhiệm ngó nghiêng dùm.

Đổng Chí Thành dạo này sầu não vì cái danh hiệu "Làng văn hóa", tóc đã lốm đốm bạc, đỉnh đầu cũng manh nha dấu hiệu "hói dần đều".

Nay Vũ Quảng Húc lại quẳng cho ông ta củ khoai lang nóng hổi này, Đổng Chí Thành chỉ biết kêu trời không thấu.

Đợi đám người Dương Vạn Lý khuất bóng, Đổng Chí Thành ngồi phịch xuống trước mặt Vũ Quảng Húc: "Này Quảng Húc, mỏ vàng đang ăn nên làm ra thế, chú mày tính giở trò gì nữa đây?"

Vũ Quảng Húc nhếch mép cười: "Thì kiếm tiền chứ còn gì nữa chú! Chú cứ yên tâm, cháu nào dám hố chú?"

Đổng Chí Thành thầm khinh bỉ trong bụng, mày hố tao còn ít à?

"Lúc nào cháu rủng rỉnh tiền bạc, nhất định không quên đóng góp cho làng đâu!"

Nghe câu này, Đổng Chí Thành mới nhẹ ruột đôi chút. Làng Kim Niễn T.ử được như hôm nay, vợ chồng Vũ Quảng Húc góp công không nhỏ, Ngô Thiện Toàn cũng chung tay góp sức.

Ông ta thừa hiểu, những người có tài cán trong làng, ai mà chịu chôn chân mãi ở cái xó này, hễ có cơ hội là chim sổ l.ồ.ng bay đi hết.

Trên thị trấn, Liễu Nguyệt Nha cũng đang bận rộn đàm phán hợp đồng nhượng quyền tiệm gà rán cho Lâm Phương.

Lượng khách quen của tiệm gà rán dạo này ngày một đông, có người từ tận trên huyện lóc cóc đạp xe xuống mua. Mỗi ngày bét nhất cũng tiêu thụ được tám mươi con gà, doanh thu một vạn đồng mỗi tháng là chuyện nắm chắc trong tầm tay.

Điều này thì Lâm Phương thừa biết. Theo thỏa thuận, Liễu Nguyệt Nha thu khoán một vạn đồng/tháng, phần dư ra Lâm Phương bỏ túi.

Thế nên, mỗi tháng Lâm Phương cũng đút túi ít nhất ba bốn ngàn, vào dịp lễ Tết thì con số này còn nhân lên gấp bội.

Sắp tới Liễu Nguyệt Nha sẽ rất bận, không thể ôm đồm tiệm gà rán mãi, nên việc khoán lại là phương án tối ưu, cũng chẳng phải đau đầu lo chuyện bị bòn rút lúc vắng mặt.

Tất nhiên, công thức bí truyền thì có c.h.ế.t Liễu Nguyệt Nha cũng không hé răng, dù có thân thiết đến mấy. Cô sẽ đều đặn cung cấp nguyên liệu pha chế sẵn cho Lâm Phương.

Cô khá an tâm về vợ chồng Lý Vĩnh Cương, dẫu sao cũng đã gắn bó với nhau một thời gian dài.

Nhưng đây cũng chỉ là giải pháp tạm thời. Khi cơ ngơi trên thành phố Bân đã vững vàng, cô sẽ chuyển toàn bộ hệ thống lên tỉnh, và tiếp tục áp dụng mô hình khoán hoặc nhượng quyền như thế này.

Tiệm mì lạnh thì doanh thu khiêm tốn hơn tiệm gà rán, nhưng cô cũng chỉ khoán gọn cho Vũ Văn Tú một mức cố định: ba ngàn đồng/tháng.

"Chị dâu, không được đâu, như vậy thì chị thiệt thòi quá! Quán này là tâm huyết chị dựng lên, tiền vốn chị bỏ ra, tay nghề cũng của chị! Chị dắt em theo phụ đã là phúc đức lắm rồi! Tụi mình vẫn cứ chia đôi như cũ đi chị!"

Mảng thịt kho dạo này phất lên trông thấy, tháng nào cũng thu về mấy ngàn bạc.

Doanh thu quán mà chia ra, mỗi người bét nhất cũng bỏ túi bốn năm ngàn, cô không nỡ để chị dâu chịu thiệt.

"Giờ quán là do em quản lý hết, chị rảnh rang như bà hoàng rồi, có gì mà không được?"

Ban đầu mở quán, một nửa lý do Liễu Nguyệt Nha nghĩ đến là vì Vũ Văn Tú. Cô sợ chồng cứ áy náy chuyện đền bù cho em gái, mà với cái tính bướng bỉnh của Vũ Văn Tú, có đưa tiền trực tiếp thì cô nàng cũng nhất quyết không nhận.

Bây giờ mọi việc trong quán đều do một tay Vũ Văn Tú lo liệu, cô chẳng phải động ngón tay, nhưng tháng nào Vũ Văn Tú cũng tính toán sòng phẳng, nộp đủ một nửa cho cô không thiếu một cắc.

"Không được đâu chị dâu, cứ như trước, chị em mình chia đôi!"

Thấy Vũ Văn Tú kiên quyết thế, Liễu Nguyệt Nha cũng đành chịu. Có được cô em chồng thấu tình đạt lý như thế này đúng là phúc ba đời nhà cô!

"Thôi được rồi, đợi bao giờ anh chị ổn định trên tỉnh, tụi mình sẽ dời toàn bộ cơ ngơi lên đó nhé!"

"Anh em sau này không đào vàng nữa hả chị?" Vũ Văn Tú thấy hơi tiếc. Cô không rành rọt về nghề này, nhưng cô biết anh mình làm không chỉ vì tiền, mà đó còn là đam mê.

"Phải xem chính sách nhà nước thế nào đã, nay thế này mai thế khác, sau này còn nhiều cơ hội mà. Với lại giờ kiếm được mỏ ngon cũng khó như mò kim đáy bể, nếu có mỏ nào ra trò thì tính tiếp!"

Liễu Nguyệt Nha cho rằng nhà nước siết c.h.ặ.t là để dẹp loạn mấy cái mỏ chui và những chủ mỏ bất chấp quy định.

Chứ đâu phải ai cũng đàng hoàng như Vũ Quảng Húc. Nhiều kẻ khai thác bừa bãi, dùng t.h.u.ố.c nổ bạt mạng, làm đất đá sạt lở, ô nhiễm môi trường, phá nát cả rừng núi.

Đa số đóng chút đỉnh định mức xong là tuồn hết vàng ra chợ đen, bát nháo vô cùng. Cứ cái đà này thì sớm muộn cũng bung bét.

Việc cho tư nhân khai thác vốn là để tăng nguồn thu cho ngành vàng quốc gia, giờ loạn cào cào thế này, nhà nước thà thu hồi về tự khai thác cho rồi.

"Anh chị đều là người có tầm nhìn, em tin chắc anh chị sẽ ngày càng phất lên thôi!" Cuộc sống sung túc hiện tại là điều mà trước đây Vũ Văn Tú nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, thấy anh chị làm ăn phát đạt, cô cũng vui lây.

Trò chuyện với Vũ Văn Tú một lát, Liễu Nguyệt Nha lái xe về nhà. Vừa bước chân vào, Vũ Quảng Húc đã dúi hai vạn đồng vào tay cô.

"Dương Vạn Lý gật đầu rồi hả anh?"

"Ừ, cam kết nộp năm trăm gram mỗi tháng. Chỗ vàng còn lại nếu tự mình làm thì kiếm gấp đôi chỗ đó, nhưng cực quá, không đáng!" Quan trọng nhất là, vợ anh có vẻ nôn nóng muốn lên tỉnh lắm rồi, anh mà không bám gót theo thì đúng là ngu ngốc!

Liễu Nguyệt Nha xòe ra một tờ danh sách: "Đây là số thép đã chốt đơn, chắc phải cuối năm mới nhận được hàng, có khi phải sang năm sau mới gom đủ. Cái giấc mơ đó... anh nhớ thêm được chút nào chưa?"

Trong giấc mơ của Vũ Quảng Húc, có đoạn anh đi buôn thép ở Giang Thành.

"Nhớ được loáng thoáng. Không sao, cứ thuận theo tự nhiên thôi. Anh móc nối được với ông chủ Kim rồi, lão cũng đang đ.á.n.h mối thép, có đường dây xuất khẩu đàng hoàng. Lúc đó anh sẽ đi dọn đường, rồi tự mình mò mẫm thêm."

Thời kỳ đổi mới này, dân làm thương mại là hốt bạc nhanh nhất. Điển hình như ông chủ Kim ở Hương Cảng, cái gì cũng xuất khẩu được, quanh năm lùng sục hàng hóa nội địa rồi tuồn ra nước ngoài qua công ty thương mại của mình.

Hồi mới mon men về đại lục, lão chỉ là tay buôn cò con, thế mà nhoáng cái đã lên đời thành đại gia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.