Cô Vợ Nhỏ Đanh Đá Thập Niên 80: Đại Lão Nhà Tôi Có Mỏ Vàng - Chương 448: Những Sứ Giả Của Thượng Đế
Cập nhật lúc: 07/04/2026 13:58
Đưa gia đình Vũ Quảng Thành về đến nhà, Vũ Quảng Húc đặt đống vàng lên bàn: "Đồ nghề đúc vàng em mang theo cả chứ? Lát nữa chịu khó đúc giúp anh mấy món đồ nhé!"
"Dạ vâng, đúc kiểu gì hở anh?"
"Cứ kiểu nào thịnh hành nhất là quất!"
Vũ Quảng Thành nghệt mặt ra, "kiểu thịnh hành" thì có hàng ngàn vạn kiểu, biết đằng nào mà lần!
Liễu Nguyệt Nha đứng cạnh chen vào: "Cứ tùy cơ ứng biến đi em! Đúc cho anh một chiếc vòng tay nữ tầm 50 gram, một chiếc lắc tay nam 80 gram, phần còn lại... đúc thêm hai cái nhẫn trơn to bản, một nam một nữ, nếu dư thì làm thêm hai cái mặt dây chuyền!"
Vũ Quảng Thành đưa mắt nhìn chị dâu rồi lại quay sang nhìn anh trai, hai người này định "làm lố" à?
Đeo mớ vàng nặng trịch thế kia định dọa ai vậy?
Thấy ánh mắt ái ngại của Vũ Quảng Thành, Liễu Nguyệt Nha vội giải thích: "Đồ của bạn anh chị nhờ làm, đây là 200 gram vàng, em liệu bề mà đúc nhé!"
"Dạ vâng chị dâu, mấy món tinh xảo này chắc cũng phải tốn hai ba ngày đấy ạ."
Liễu Nguyệt Nha xua tay: "Cứ thong thả, không cần gấp!"
Cô ước chừng cặp vợ chồng kia cũng phải nán lại thành phố Bân hai ba ngày.
Họ còn phải dành thời gian đi mục sở thị tình hình kinh doanh của các cửa tiệm, dẫu sao việc xây dựng xưởng chế biến ở thành phố Bân cũng phải do họ tự móc tiền túi ra đầu tư.
Tuy xưởng chế biến cung cấp cho các cửa hàng không cần quy mô quá hoành tráng, nhưng chi phí máy móc, bếp chiên cũng tốn kha khá.
Đến khi vợ chồng Lý Quốc An quay lại tìm, Liễu Nguyệt Nha ngạc nhiên khi thấy Vu Thường Thắng cũng đi cùng!
Lý Quốc An và Vu Thường Thắng là chỗ anh em chí cốt, lo xong giấy tờ xe cộ, hai người liền rủ rê nhau đi lai rai.
Vu Thường Thắng thấy Liễu Nguyệt Nha thì niềm nở vẫy tay chào. Lúc này thì anh ta đã tin chắc trăm phần trăm là Tứ Ca và cặp vợ chồng này có mối thâm tình, chứ không thì sao Tứ Ca lại dẫn anh ta đến đây cơ chứ!
Lý Quốc An ngoái đầu lại, thì thầm hỏi nhỏ: "Chú em thân thiết với cặp vợ chồng này lắm à?"
Vu Thường Thắng ngơ ngác nhìn gã, sao ông anh mình dạo này đãng trí thế nhỉ?
"Hôm trước chẳng phải anh bảo họ đến tìm em mua xe sao?"
"Anh..." Gã bảo họ đi mua xe hồi nào?
Lý Quốc An nuốt lời định phản bác vào trong, thôi thì cứ thuận nước đẩy thuyền vậy!
"À ừ, đúng rồi, anh chỉ điểm cho họ tìm chú đấy!"
Vu Thường Thắng gật gù, chuẩn rồi! Ngay cả sở thích ăn gà quay của ông anh mà họ còn nắm rõ, tình nghĩa thế này là quá sâu nặng rồi!
"Người anh em, em dâu, trưa nay anh khao, hai người muốn ăn gì?"
Liễu Nguyệt Nha xua tay từ chối: "Đã cất công lên thành phố Bân thì để vợ chồng em thiết đãi chứ! Trưa nay cứ ở nhà em dùng bữa, em sẽ trổ tài nấu mấy món dân dã đãi khách!"
Hai hôm nay cứ la cà quán xá, Vũ Quảng Húc than vãn là ăn chẳng no bụng.
Liễu Nguyệt Nha quyết định thể hiện lòng hiếu khách, sáng nay cô đã cất công đi chợ mua lỉnh kỉnh đồ ăn thức uống, chuẩn bị mở tiệc tại gia!
Trong lúc Vũ Quảng Húc và ba người đàn ông đang hàn huyên ngoài phòng khách, Vũ Đại Dũng và bà nội Lý cũng tham gia câu chuyện, thì Liễu Nguyệt Nha đang lui cui dưới bếp chuẩn bị bữa trưa.
Nguyên liệu đã sơ chế sẵn sàng, chỉ chờ khách đến là bắc chảo lên xào xáo nữa thôi.
Lưu Hải Yến cũng lẽo đẽo theo cô vào bếp: "Nguyệt Nha, chị phụ em một tay nhé, có việc gì chị làm được không?"
Nhìn thấy cô vào bếp, Liễu Nguyệt Nha có phần lo ngại. Người ngoài không biết chứ cô thừa hiểu, cô vợ Lưu Hải Yến tuy vẻ ngoài hiền thục nết na, nhưng thực chất lại là "thánh phá hoại" nhà bếp!
Món nào qua tay cô xào nấu cũng thành "siêu phẩm bóng đêm"!
Chớ thấy bề ngoài Lý Quốc An vạm vỡ như gấu mà lầm, việc bếp núc trong nhà đều do một tay gã lo liệu.
Cái câu "Đầu to cổ rụt, không làm đại gia thì cũng làm đầu bếp", ứng ngay vào Lý Quốc An, gã sở hữu cả hai "tố chất" đó!
Trở thành triệu phú sau thời kỳ mở cửa, gã từng có thâm niên làm bếp trưởng tại nhà hàng quốc doanh!
"Chị Tư, chị cứ ra ngoài uống trà đi, đồ ăn em sơ chế xong xuôi cả rồi, chỉ việc xào thôi, em tự làm được mà!"
Lưu Hải Yến nhìn những đĩa thức ăn được thái gọt bày biện đẹp mắt trên kệ bếp: "Thế thì ngại c.h.ế.t!"
Liễu Nguyệt Nha vội xua tay: "Có gì đâu chị, chỗ người nhà cả mà, chị cứ tự nhiên!"
Chị mà "nhiệt tình" phụ giúp thì lát nữa cả đám đành ngồi nhìn mâm cơm mà nhịn đói mất!
Như sợ Lưu Hải Yến tranh việc, Liễu Nguyệt Nha thoăn thoắt đảo tay, tốc độ xào nấu nhanh như chớp.
Lưu Hải Yến đứng cạnh nhìn những món ăn thơm lừng, màu sắc bắt mắt lần lượt ra lò, giọng đầy ngưỡng mộ: "Em nấu ăn khéo quá, nhìn còn ngon hơn cả tay nghề của Tứ Ca! Lát nữa em chỉ chị vài chiêu nhé, về nhà chị sẽ trổ tài cho anh ấy lé mắt!"
Nghe thế, Liễu Nguyệt Nha thầm thắp nén nhang cầu nguyện cho "đại ca đầu bự" Tứ Ca. Lấy được cô vợ quý hóa thế này, ráng mà tận hưởng đi anh!
Dọn mâm cơm cho tám người ăn, Liễu Nguyệt Nha trổ tài mười món, tuy mỗi món không nhiều nhưng bù lại rất đa dạng.
Lưu Hải Yến và Vũ Quảng Dương phụ bưng bê thức ăn lên bàn.
Nào là thịt viên sốt cà chua, cá chép um nồi đất, gà luộc c.h.ặ.t phay, trứng cá kho tiêu, nấm đầu khỉ hầm sườn non, thịt heo xào chua ngọt, miến trộn thập cẩm... Các món ăn vừa dọn lên, Lý Quốc An đã sáng rực hai mắt: "Chà, em dâu cũng dân trong nghề hả? Mâm cơm này nhìn là thấy ứa nước miếng rồi!"
"Anh Tư quá khen, em chỉ là học lỏm thôi!"
Sở thích hồi kiếp trước của Liễu Nguyệt Nha là mày mò nấu nướng những món ăn ngon.
Phận "FA" chính hiệu, nếu không tự tay nấu nướng thưởng thức những món ăn ngon thì biết lấy gì để tiêu khiển thời gian rảnh rỗi!
Đang dùng bữa, Lý Quốc An nếm thử miếng gà luộc c.h.ặ.t phay: "Món này ngon bá cháy! Trước đây anh từng ăn ở miền Nam, từ lúc về Đông Bắc tới giờ chưa được nếm lại! Em làm gà mềm cực kỳ, nước chấm cũng chuẩn vị!"
Lưu Hải Yến ngồi cạnh chen ngang: "Em ghi sổ bí kíp rồi, tối về em trổ tài cho anh thưởng thức!"
Lý Quốc An nghe xong suýt nghẹn sặc sụa, vội vàng chộp lấy tay vợ: "Da em trắng nõn nà thế này, đừng có chui rúc vào cái bếp đầy dầu mỡ, việc nặng nhọc cứ để anh lo!"
Vũ Quảng Húc bỗng thấy Lý Quốc An như đang ngầm nhắc nhở mình. Phải rồi, mình cũng phải tầm sư học đạo nấu ăn, để vợ khỏi phải vất vả trong bếp.
Anh nâng bàn tay nhỏ bé của vợ lên ngắm nghía, vuốt ve. May quá, vẫn còn mềm mịn, chưa bị thô ráp!
Liễu Nguyệt Nha rút tay lại, lườm anh một cái. Người ta đang diễn "tình bể bình", anh lại lên cơn gì nữa đây?
Đang ăn, Lý Quốc An đ.á.n.h mắt sang Vu Thường Thắng: "Em dâu, chú Thường Thắng cũng hứng thú với cửa hàng nhà em đấy, chú ấy muốn nhận nhượng quyền một tiệm, em thấy sao?"
"Cũng được, nếu không vội thì ra giêng em mở thêm chi nhánh mới, anh cứ dạo quanh xem thử rồi hẵng chốt."
Vũ Quảng Dương bỗng thấy mình sáng suốt quá chừng, chớp thời cơ "xí" ngay ba cửa tiệm với chị dâu!
Nếu chần chừ thì giờ có mà tranh nhau mẻ đầu!
Hiện tại số lượng cửa hàng gà vịt xốt tương đã ngót nghét bão hòa, 9 tiệm là con số không hề nhỏ, có chăng mở thêm một tiệm cho Vũ Văn Tú nữa là kịch kim, mở nhiều quá khéo lại lỗ vốn!
Tiệm mới thì có thể chia sẻ bớt cho người ngoài.
Dùng bữa xong, Lý Quốc An dắt vợ và Vu Thường Thắng đi thị sát tình hình kinh doanh của các cửa tiệm.
Lý Quốc An phen này cũng "lên đời" con xe Jeep mui trần hầm hố, cuối cùng cũng ngẩng cao đầu tự hào khi ôm vô lăng!
Vợ chồng anh nán lại thành phố Bân ba ngày. Lúc tiễn họ về, Liễu Nguyệt Nha đưa cho họ số trang sức vàng đã đúc xong, tính theo giá vàng chợ đen lúc bấy giờ là ba mươi tư đồng một gram.
Lý Quốc An cầm mặt dây chuyền vàng có chạm khắc chữ "Nhẫn" sáng ch.ói, trong lòng thầm khẳng định suy nghĩ của mình là đúng!
Đôi vợ chồng này đích thị là sứ giả ông trời phái xuống để "dòm ngó" mình!
Gã đâu biết rằng, mặt dây chuyền có hình dáng này được đúc từ cái khuôn Vũ Quảng Húc đem về từ Quảng Châu. Đám đại gia với giang hồ miệt đó khoái cái kiểu này lắm.
Dây chuyền vàng to bản, thêm cái mặt dây hình chữ nhật chạm trổ rồng bay phượng múa, khắc thêm chữ "Nhẫn" to chà bá.
Chữ "Nhẫn" hồi đó đang hot rần rần, đến cả hình xăm người ta cũng rủ nhau xăm chữ "Nhẫn". Liễu Nguyệt Nha thì chịu, chả hiểu mấy người đó rốt cuộc là "nhẫn" cái giống ôn gì!
