Cô Vợ Nhỏ Kiều Diễm Thập Niên 70 - Chương 54
Cập nhật lúc: 21/04/2026 05:26
Sau đó xoay người đi ra ngoài tìm ớt băm thì người trong nhà chính cũng đã bàn bạc ổn thỏa chuyện cưới xin của Thẩm Uyển Chi rồi.
Thẩm Ngọc Cảnh nghe cha mẹ đối với cách xưng hô của Lục Vân Sâm đều đổi rồi, trong lòng đột nhiên trào dâng một mùi vị chát chát, em gái của cậu sắp phải đi rồi.
Nhưng nhìn cha mẹ hài lòng, vừa nãy trong nhà bếp chị hai hỏi em gái, nhìn ra được em gái cũng hài lòng, cậu đối với Lục Vân Sâm tự nhiên cũng hài lòng.
Lục Vân Sâm đối với Thẩm Ngọc Cảnh ngược lại thật sự coi là anh rồi, dù sao gọi lên không có áp lực.
Bà Lưu cùng Hứa Thành Quân và Tần Mỹ Liên đi dạo ở sân ngoài.
Chúc Xuân Nhu đi múc ớt băm, Thẩm Ngọc Cảnh đứng bên cạnh Lục Vân Sâm đợi.
Lúc này Chúc Xuân Nhu cầm ớt băm ra, Lục Vân Sâm đi đầu đưa tay nhận lấy, rất rõ ràng là muốn giúp đỡ, Chúc Xuân Nhu vội vàng nói để Thẩm Ngọc Cảnh đi là được rồi, nhưng Lục Vân Sâm nói anh làm không sao đâu.
Con rể đến nhà chăm chỉ là chuyện tốt, nhưng đây mới là lần đầu tiên đến nhà, Chúc Xuân Nhu nghĩ mình tự mang qua cho xong, kết quả Tần Mỹ Liên bước vào kéo bà nói có chuyện muốn nói.
Còn nói:"Làm chút việc không sao đâu."
Cuối cùng còn chỉ huy Lục Vân Sâm mau mang vào nhà bếp, Chúc Xuân Nhu cũng bị bà ấy kéo ra ngoài rồi.
Thẩm Ngọc Cảnh ở một bên lại nhìn Lục Vân Sâm một cái, em rể dáng dấp đẹp trai, cũng có thể chủ động làm việc, chắc là không tồi.
Nhưng Thẩm Ngọc Cảnh vẫn nói:"Đưa cho tôi đi, tôi mang vào nhà bếp cho."
Lục Vân Sâm nói:"Tôi đi cùng cậu, nhân tiện xem có thể giúp gì không."
Nói xong liền đi ra ngoài trước, bước ra khỏi nhà chính, còn phải rẽ một cái đi một nửa hành lang mới đến nhà bếp, Thẩm Ngọc Cảnh nhanh bước đuổi kịp Lục Vân Sâm, tuy rằng cậu cảm thấy em rể cũng không tồi, trong nhà cũng cho là như vậy, nhưng vẫn nhắc nhở một câu:"Anh nhất định phải đối xử tốt với em gái tôi, nếu không cho dù anh ở Tây Bắc hay Đông Bắc tôi đều sẽ đến tìm anh tính sổ."
Lục Vân Sâm hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi bị Thẩm Ngọc Cảnh mười tám mười chín tuổi uy h.i.ế.p rồi, nhưng anh một chút cũng không tức giận, thu liễm sự nghiêm túc ở bên ngoài, cười nhạt nói:"Anh nhỏ, anh yên tâm đi, sẽ không để anh vất vả đâu, nhưng hoan nghênh anh đến lúc đó đến Tây Bắc làm khách, tôi mời anh cưỡi ngựa."
Cưỡi ngựa? Thẩm Ngọc Cảnh còn chưa từng cưỡi ngựa, trong mắt lóe lên sự kích động xẹt qua, đương nhiên trong nháy mắt lại khôi phục dáng vẻ nhàn nhạt, hơn nữa cậu càng không ngờ tới người này không ở trước mặt cha mẹ gọi mình là anh nhỏ còn thuận miệng như vậy, lộ ra vẻ lúng túng, một tay khác giơ lên vò một cái lên tóc, không nói chuyện cưỡi ngựa, mà tiếp tục nói:"Tóm lại đừng bắt nạt em gái tôi." Nếu không cậu sẽ liều mạng với Lục Vân Sâm.
Nói xong hai người cũng đi đến nhà bếp, nhà bếp thấp hơn nhà chính một chút, Lục Vân Sâm cao lớn đi qua còn hơi nghiêng đầu một chút, Thẩm Ngọc Cảnh đi theo bên cạnh hơi kiễng chân một chút, cậu nghĩ mình chắc là còn phải cao thêm nữa.
Thẩm Uyển Chi và Thẩm Bảo Trân không ngờ Lục Vân Sâm có thể đến nhà bếp, Thẩm Bảo Trân vội vàng đứng dậy đi nhận lấy đồ trong tay anh.
"Đồng chí Lục sao lại vào đây rồi, ở đây khói dầu nhiều, cậu mau ra nhà chính ngồi đi."
Lục Vân Sâm đưa bát cho Thẩm Bảo Trân nói:"Chị hai, để em nhóm lửa cho." Định ngày rồi anh tự nhiên đổi hết cách xưng hô.
Thẩm Bảo Trân nhìn người đều ngồi xuống trước bệ bếp rồi, còn rất nhanh nhẹn thêm củi vào trong bếp, cũng không tiện nói gì, chỉ có thể ở một bên giúp đỡ em gái.
Thẩm Uyển Chi vốn dĩ nấu ăn rất thuận tay, kết quả Lục Vân Sâm vừa vào cô liền có chút hoảng rồi, tuy rằng anh nghiêm túc nhóm lửa, cũng không nhìn cô, cô chính là cảm thấy anh luôn nhìn mình.
May mà Nữu Nữu một chút cũng không sợ người lạ, vốn dĩ đang chơi với cậu út, nhìn thấy Lục Vân Sâm vào, ba ba liền sáp qua đó rồi, cũng không nói chuyện, chỉ đứng trước mặt anh nghiêng đầu nhìn anh, nhìn trái nhìn phải, nhìn đến mức lắc lư cái đầu.
Lục Vân Sâm cảm thấy cô nhóc này rất thú vị, đôi mắt to tròn, chằm chằm nhìn người ta rất nghiêm túc.
Mắt của cô bé giống mẹ, cũng có chút giống Thẩm Uyển Chi, Lục Vân Sâm nghĩ Thẩm Uyển Chi lúc nhỏ chắc chắn cũng đáng yêu như cô nhóc này.
Ngẩng đầu nhìn một cái người đang bận rộn trước bệ bếp, thực ra bây giờ cũng rất đáng yêu.
Nữu Nữu bà cụ non nhìn thấy Lục Vân Sâm nhìn dì nhỏ của mình, lại bước lên trước một bước.
Lục Vân Sâm biết cháu gái nhỏ của Thẩm Uyển Chi ở đây, cho nên đã chuẩn bị một ít kẹo sữa Đại Bạch Thố, nhìn thấy cô nhóc bước lên trước từ trong túi lấy ra mấy viên kẹo đã chuẩn bị sẵn xòe trong lòng bàn tay, đưa cho Nữu Nữu hỏi:"Cháu tên là gì vậy?"
Nữu Nữu nhìn một cái kẹo trong tay anh, ngẩng đầu nói:"Cháu tên là Nữu Nữu, chú tên là gì?"
Lục Vân Sâm bị dáng vẻ nghiêm túc của cô nhóc chọc cười, sau đó nói tên mình, còn bảo cô bé lấy kẹo trong tay.
Tay Nữu Nữu không động, mà là nghiêng người nhìn mẹ.
Thấy mẹ gật đầu, cô bé mới vươn tay bốc kẹo sữa từ trong lòng bàn tay Lục Vân Sâm.
Lấy xong nắm trong tay không nói chuyện, cũng không rời đi.
Thẩm Bảo Trân thấy cô bé không nói chuyện, nhắc nhở cô bé:"Nữu Nữu lấy kẹo rồi phải nói gì?"
Nữu Nữu nghĩ một chút, nhìn mẹ một cái, lại nhìn dì nhỏ, thấy mọi người đều nhìn mình, người nhỏ bé vậy mà còn hít một hơi, mới lớn tiếng nói:"Cảm ơn, dượng út!"
Bầu không khí trong nhà bếp đột nhiên trở nên kỳ dị, yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng bọt nước "ùng ục" bốc lên từ đầu cá đang hấp trong nồi.
Thẩm Uyển Chi thì đỏ bừng mặt, vừa nãy Nữu Nữu gọi Lục Vân Sâm là dượng út lúc đó anh liền ngẩng đầu nhìn mình, anh chắc không cho rằng là mình dạy chứ, a! Xấu hổ quá đi, có nên giải thích không đây.
Nữu Nữu thấy người ta không nói chuyện, còn gọi thêm một tiếng:"Dượng út?" Trong ngữ khí có chút khó hiểu, cái đầu nhỏ xíu viết đầy sự nghi hoặc to đùng, sao dượng út không để ý đến mình nhỉ?
Lục Vân Sâm lại nhìn Thẩm Uyển Chi một cái, thấy cô đỏ mặt, c.ắ.n môi, hình như có lời muốn nói lại không biết nên nói gì, bất động thanh sắc nhướng mày một cái, quay đầu nhìn Nữu Nữu hỏi:"Ừm, Nữu Nữu gọi dượng út có chuyện gì?"
"Dượng út, sau này dượng còn mua kẹo cho cháu không?"
"Có."
"Cảm ơn dượng út, sau này dượng chính là người tốt thứ năm trong lòng Nữu Nữu."
