Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70 - Chương 112

Cập nhật lúc: 21/04/2026 05:58

“Ô kìa, hóa ra là tiểu Lục dẫn vợ ra ngoài à?

Sao không giới thiệu cho anh em một chút?”

Lục Vân Sâm giơ tay chào theo kiểu quân đội, “Quân trưởng Miêu.”

Sau đó anh giới thiệu hai người với nhau.

Miêu Quân trưởng đưa tay vỗ vỗ vai Lục Vân Sâm, “Thằng nhóc này, cuối cùng cũng giải quyết xong chuyện cả đời rồi.”

Nói xong ông lại liếc nhìn Thẩm Uyển Chi, “Cô bé này được đấy.”

Mãi cho đến khi chia tay Miêu Quân trưởng, đi được hai bước, Thẩm Uyển Chi lại không nhịn được quay đầu nhìn theo ông.

Lục Vân Sâm cũng quay đầu nhìn theo cô, hỏi:

“Em đang nhìn gì thế?”

Cô bỗng khoanh tay trước ng-ực, đ-ánh giá Lục Vân Sâm từ trên xuống dưới, rồi hỏi:

“Thành thật khai báo đi, anh và Miêu Quân trưởng có quan hệ gì?”

Lục Vân Sâm rủ mi mắt nhìn cô, không hiểu tại sao cô lại hỏi như vậy:

“Có thể có quan hệ gì chứ?

Ông ấy là cấp trên của anh.”

Thẩm Uyển Chi giơ một ngón tay lắc lắc:

“Không đúng, ánh mắt ông ấy nhìn anh cứ như kiểu nhìn thấy con rể bay mất, tiếc hùi hụi vậy.

Ông ấy có con gái không?”

Lục Vân Sâm nhìn vẻ mặt tinh ranh, hóng hớt của Thẩm Uyển Chi lúc này, cảm thấy buồn cười:

“Không có con gái, em đừng có đoán mò.”

Có con gái anh cũng chẳng dám có ý nghĩ gì.

Quan hệ hai nhà có chút phức tạp, nhưng đó cũng chẳng liên quan gì đến anh, đều là chuyện của thế hệ trước rồi, đương nhiên anh cũng sẽ không kể lại làm gì.

Thẩm Uyển Chi nghe anh nói vậy cũng không hỏi thêm nữa, mà đi thẳng ra ngoài khu đóng quân.

Đến khi ra khỏi khu đóng quân, Thẩm Uyển Chi bỗng thấy trời đất thật rộng lớn, những dãy núi nhấp nhô xanh mướt, từng đàn bò dê thong thả gặm cỏ, bầu trời trong xanh, còn có những đám mây trắng phau, và xa xa còn có những con cừu trắng như mây.

Cảnh tượng này nếu không nói là ở những năm bảy mươi, thì thật ra cũng chẳng khác gì đời sau, rất đẹp.

Cung tiêu xã (hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ) ở thị trấn bên này đồ đạc cũng không thiếu thốn như cô tưởng, Lục Vân Sâm cân nhắc việc Thẩm Uyển Chi mới đến mua sắm không tiện nên đã mua rất nhiều đồ, phiếu được quân đội phát cũng vừa hay dùng đến.

Khi về đến nhà, hai người định bữa cơm này là bữa cơm đầu tiên của gia đình nhỏ, nên làm khá long trọng.

Ăn cơm xong Thẩm Uyển Chi muốn đi tắm, Lục Vân Sâm đưa cô đến nhà tắm.

Người phương Nam lần đầu thấy nhà tắm, vào đến nơi thấy ngay cả cái vách ngăn cũng không có, cô ôm chậu chạy vọt ra ngoài.

Lục Vân Sâm đang định đến nhà tắm nam, thấy cô vội vàng chạy ra, liền hỏi:

“Sao thế?”

“Bên trong ngay cả tấm rèm che chắn cũng không có.”

Cô vừa bước vào đã thấy một cảnh trắng hếu, thật sự quá ngượng ngùng nên mới chạy ra.

Lúc này khu đóng quân rất tiết kiệm, nhà tắm một tuần mới mở một lần nên rất đông người.

Bình thường muốn tắm thì phải tự đun nước ở nhà, bây giờ Thẩm Uyển Chi thà tự mình đun nước ở nhà còn hơn.

Lục Vân Sâm suy nghĩ một chút rồi nói:

“Nhà mình hiện tại chưa có chậu tắm, hay là đợi muộn một chút không có ai rồi em vào nhé?”

Thẩm Uyển Chi nghĩ cũng chỉ còn cách đó, chờ mãi đến gần mười một giờ đêm, cuối cùng người cũng đi gần hết, cô mới chạy vào.

Đợi tắm xong ra ngoài đã gần mười hai giờ, Lục Vân Sâm khoác một chiếc áo khoác dày lên người cô, “Đừng để bị lạnh.”

Thẩm Uyển Chi bỗng hỏi người đàn ông bên cạnh:

“Lục Vân Sâm, anh có thấy em quá đỏng đảnh không?”

Lục Vân Sâm không nghĩ ngợi đáp ngay:

“Không đâu, thói quen sinh hoạt của mỗi người mỗi khác, em không quen thì sau này chúng ta cứ đun nước ở nhà, anh tìm người làm một cái thùng gỗ cao nửa người là được.”

“Cảm ơn anh, Lục Vân Sâm.”

Trái tim Thẩm Uyển Chi như bị ai đó ném một viên sỏi vào, từng gợn sóng rung động lan tỏa, “Bao dung em như vậy.”

Lục Vân Sâm cười khẽ trong đêm tối:

“Chi Chi, em là vợ anh, chăm sóc em là việc chồng nên làm.”

Tiếp đó hai người không nói gì nữa, Lục Vân Sâm ôm Thẩm Uyển Chi chạy về căn nhà nhỏ ấm áp, bên ngoài thật sự quá lạnh rồi.

Về đến phòng, Thẩm Uyển Chi vội vàng lên giường nằm, giường mới là nơi ấm áp nhất.

Mà cô thấy Lục Vân Sâm lại thắp nến đỏ trong phòng, tò mò hỏi:

“Đêm nay lại mất điện à?”

Lục Vân Sâm quay đầu không trả lời mà tắt đèn, sau khi lên giường mới hỏi:

“Còn sợ mất điện không?”

Thẩm Uyển Chi lắc đầu, nói:

“Có anh ở đây, em không sợ nữa, tắt nến đi.”

Ngày nào cũng vậy cũng phí lắm.

Kết quả vừa nói xong, bên tai đã truyền đến tiếng cười khẽ chậm rãi của người đàn ông, cô xoay người định hỏi anh cười cái gì, thì đã va phải l.ồ.ng ng-ực cứng rắn của anh.

“Chi Chi, không sợ anh bắt nạt em à?”

Giọng nói trầm thấp của anh như có ma lực, khiến tim cô đ-ập nhanh bất chợt, lại cảm thấy bàn tay to lớn của anh đang siết c.h.ặ.t lấy eo mình.

Nhất thời không biết phải nói gì, cô chỉ có thể nhắm c.h.ặ.t mắt, tim đ-ập như sấm.

Lục Vân Sâm thấy bộ dạng này của cô, lại không nhịn được cười khẽ:

“Chi Chi, đêm động phòng hoa chúc của chúng ta nên được bù đắp thôi nhỉ!”

Lời tác giả:

Không kịp rồi, đăng trước, rồi sửa sau!!!

Thẩm Uyển Chi nghe thấy lời của người đàn ông, sững sờ mở mắt ra, đ-âm sầm vào ánh mắt nửa cười nửa không của anh, tim đ-ập lại càng nhanh và bối rối.

Ngay sau đó, đôi má nóng bỏng của anh áp sát lại, chiếc cằm cứng rắn sắc bén tựa vào hõm cổ cô, hơi nóng trên người anh như muốn làm tan chảy người ta.

Hơi thở bên cánh mũi lập tức cảm nhận được mùi hương xà phòng thoang thoảng trên người anh, hòa lẫn với hơi nóng, hun cho đôi má Thẩm Uyển Chi đỏ bừng.

“Lục Vân Sâm…”

“Ừm?

Anh đây.”

Giọng nói trầm thấp của Lục Vân Sâm vang lên bên tai cô, hơi thở nóng bỏng của người đàn ông luồn lách trong vành tai mang đến những đợt tê dại khó lòng chống đỡ.

Ánh nến đỏ chập chờn không đủ sáng nhưng lại đủ để nhìn rõ, ngũ quan người đàn ông càng thêm sâu sắc trong ánh sáng và bóng tối, đường nét tuấn tú lại hiện lên nụ cười dịu dàng và vui sướng.

Nghe thấy Thẩm Uyển Chi gọi mình, anh chống khuỷu tay lên người, nhìn xuống cô từ trên cao, nhìn hồi lâu mới đưa ngón tay thon dài gạt những sợi tóc mái che khuất đôi má cô, sau đó lòng bàn tay áp vào má cô, chậm rãi xoa vuốt.

Tay anh vì quanh năm tập luyện lại còn phải đi làm nhiệm vụ, lòng bàn tay có một lớp chai mỏng, cọ qua má mang lại một cảm giác run rẩy.

Thẩm Uyển Chi cảm thấy mình giống như con ếch trong nồi nước ấm, chỉ là nhiệt độ nước dần dần nóng lên, cô theo bản năng nghiêng đầu muốn tránh.

Chiếc cằm bị tay người đàn ông giữ lấy, cô còn chưa kịp xoay đi đã bị anh xoay lại một cách dịu dàng nhưng bá đạo, theo sau đó là nụ hôn vừa kiềm chế vừa dữ dội của anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.