Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 135

Cập nhật lúc: 27/03/2026 19:07

“Bọn họ rất ghê gớm, nếu đến bệnh viện làm loạn...”

Uông Nguyệt không nói tiếp được nữa, “Bọn họ sẽ trách chị không hầu hạ Thẩm Thành chu đáo nên mới bị bỏ.”

“Chị Nguyệt, nếu chị có thể dứt khoát được, hãy làm báo cáo chuyển ngành, đến thủ đô tìm em, hiện tại em là viện trưởng của phân viện 3 bệnh viện nhân dân thủ đô, chỗ em đang thiếu nhân lực, chị là y tá có kinh nghiệm, qua đó nhất định có không gian phát triển.”

Giang Tiểu Ngải nói.

Cô chỉ sợ mình có thể cung cấp cơ hội nhưng Uông Nguyệt lại không dứt ra được, cam tâm tiếp tục vùng vẫy trong vũng bùn, tiêu hao sinh mạng.

Cô y tá b-éo cũng gật đầu:

“Tôi có thể nói với bố tôi, tình hình này của chị, rời khỏi Định Thành sẽ tốt hơn.”

Uông Nguyệt cúi đầu, mãi không nói lời nào.

“Chị Nguyệt, cho dù chị không ly hôn, chẳng lẽ Thẩm Thành có thể tiếp tục sống với chị sao?”

Cô y tá b-éo tức giận đi tới đi lui trong phòng, “Chị tỉnh lại đi!

Cơ hội tốt như vậy, rời khỏi thành phố này, cùng với những người khiến chị đau khổ cả đời không qua lại với nhau nữa.”

Giang Tiểu Ngải biết, chị ấy đang đấu tranh tư tưởng, quyết định này đối với Uông Nguyệt mà nói là vô cùng khó khăn.

“Chị Nguyệt, người mắc bệnh thì phải điều trị, bệnh khỏi rồi ngày tháng mới có thể sống tốt được.

Trạng thái cuộc đời hiện tại của chị cũng giống như những người bệnh trong bệnh viện vậy, nếu không có biện pháp xử lý, bệnh tình sẽ ngày càng kéo dài nghiêm trọng hơn, con người ta sống một đời, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, không thể cứ mãi tiêu hao trong vũng bùn được.”

“Chị hãy suy nghĩ cho kỹ, nếu nghĩ thông suốt rồi thì đến tìm em.

Địa chỉ và s-ố đ-iện th-oại của em chỗ Tiểu B-éo đều có.”

Đúng lúc này, có một y tá đi vào:

“Chị Uông, chồng chị đến rồi, nói là hai người đã bàn bạc xong xuôi, hôm nay có chuyện gì đó, bảo chị mau ra cổng đi, anh ta đang đợi chị đấy!”

Nghe thấy Thẩm Thành, Uông Nguyệt sợ tới mức rùng mình một cái.

Sau khi y tá đó rời đi, Uông Nguyệt mặt mày mếu máo:

“Anh ta là đến giục chị đi làm thủ tục ly hôn, chị không sợ ly hôn, cái tên Thẩm Thành đó chị hận ch-ết đi được.

Thế nhưng, chị sợ ly hôn rồi không có tiền, không có chỗ ở, nhà ngoại cũng không chứa chị, cho dù có đi thủ đô tìm em, chị sợ là chưa làm xong thủ tục đã phải lưu lạc đầu đường xó chợ rồi.”

“Phòng nghỉ nhân viên y tế có thể ở tạm, thiếu tiền tôi có thể cho chị mượn.”

Cô y tá b-éo nói, “Anh ta đã ép chị đến mức này rồi, ly hôn chính là giải thoát.

Ngày tháng dù có khó khăn đến mấy cũng có thể vượt qua được.”

“Chị Nguyệt, em đi cùng chị, Thẩm Thành ngoại tình trong hôn nhân, phải ra đi tay trắng.”

Giang Tiểu Ngải bá khí nói.

Chương 108 Tra nam phải ra đi tay trắng

Trong lòng Thẩm Thành đang rất sốt ruột, tuổi tác của anh ta không còn nhỏ nữa, mấy người bạn nối khố ở nhà máy dệt bông đều đã có ba đứa con rồi.

Cái bụng của Uông Nguyệt mãi chẳng thấy động tĩnh gì, trước đây anh ta cứ từ từ trì hoãn, dù sao công việc ở quân đội cũng bận rộn, không có thời gian cân nhắc chuyện ly hôn.

Kể từ lần đi thủ đô học tập bị gọi về, ngay sau đó lại bị giam lỏng, anh ta đã bị gạt ra rìa ở quân đội rồi.

Hiện tại công việc không còn bận rộn nữa, Thẩm Thành càng mong mỏi có thể sinh được một đứa con trai để nối dõi tông đường.

Thực chất, trong lòng anh ta đã tính toán kỹ, ly hôn chắc chắn sẽ có ảnh hưởng không nhỏ đến tiền đồ và danh tiếng của anh ta, cưới một người vợ mới lại phải tốn một khoản tiền lớn.

Thế nhưng, anh ta không thể để tuyệt tự, vì để sinh con trai, anh ta bắt buộc phải ly hôn để cưới người khác.

Hơn nữa, mục tiêu hiện tại của anh ta là cô giáo Tiểu Kiều ở trường mầm non cơ quan, trẻ trung xinh đẹp, tính tình hoạt bát, quan trọng nhất là cha của cô giáo Tiểu Kiều giữ chức vụ cao bên phía công an.

Anh ta nhẩm tính, mình sắp không trụ nổi ở quân đội nữa rồi.

Sau này nếu chuyển ngành ra địa phương, nếu có thể vào được cục công an, cộng thêm sự nâng đỡ của nhạc phụ thì chắc chắn có thể làm nên chuyện.

Cho nên, anh ta đã che giấu thân phận đã kết hôn, dạo gần đây hễ có thời gian là lại xum xoe nịnh bợ trước mặt cô giáo Tiểu Kiều.

Anh ta sợ thân phận đã kết hôn không giấu được lâu, mà những người theo đuổi bên cạnh cô giáo Tiểu Kiều lại rất nhiều, anh ta liền giục Uông Nguyệt ly hôn, anh ta phải nhanh ch.óng khôi phục trạng thái độc thân.

Uông Nguyệt là người có tính cách nhu nhược, anh ta sớm đã nắm thóp được chị ấy, chỉ cần thái độ cứng rắn một chút là chị ấy chỉ có thể ngoan ngoãn thỏa hiệp.

Thẩm Thành nhìn thấy Uông Nguyệt đi ra từ cổng bệnh viện, bên cạnh còn có Giang Tiểu Ngải và Viên Viên, sắc mặt lập tức tối sầm lại.

Người phụ nữ này lại dám tìm người giúp đỡ sao?

Uông Nguyệt thì dễ đối phó, nhưng Giang Tiểu Ngải lại là một kẻ rắc rối, còn có Viên Viên kia cũng không phải là người dễ trêu chọc.

Thẩm Thành không thèm để ý đến Giang Tiểu Ngải và Viên Viên, chỉ hầm hầm mặt mũi hỏi Uông Nguyệt:

“Báo cáo ly hôn đã làm chưa?”

“Chưa, chưa kịp làm.”

Uông Nguyệt run rẩy nói.

Thẩm Thành nhíu mày:

“Tôi đã viết xong cho cô rồi, cầm lấy tìm lãnh đạo các cô ký tên đi.”

Viên Viên giật lấy tờ báo cáo ly hôn, đọc to lên:

“Bản thân vì lý do sức khỏe, không thể m.a.n.g t.h.a.i sinh con, không muốn làm lỡ dở đằng trai, chủ động xin ly hôn, mong được phê chuẩn.”

Giang Tiểu Ngải nghe xong, cảm thấy cái này thật quá không biết xấu hổ, không nhịn được giễu cợt:

“Thẩm Thành, da mặt của anh làm bằng chất liệu gì vậy?

Chắc còn dày hơn cả áo chống đ-ạn nhỉ?”

“Giang Tiểu Ngải, tôi đã không còn là người nhà họ Thẩm nữa rồi, bớt nói lời mỉa mai trước mặt tôi đi.”

Thẩm Thành nhìn thấy Giang Tiểu Ngải là thấy nhức đầu, giữa thanh thiên bạch nhật anh ta cũng không thể ra tay, nếu cãi nhau thì lại cãi không lại.

“Uông Nguyệt, cô đừng có lề mề, mau nộp báo cáo cho lãnh đạo các cô đi.”

Thẩm Thành mất kiên nhẫn nói, “Nếu cô hợp tác tốt, nể tình nghĩa vợ chồng bấy lâu nay, lúc ly hôn tôi có thể đưa cho cô một trăm đồng.”

“Một trăm đồng?

Anh đang bố thí cho ăn mày đấy à?

Một tháng lương của chị Nguyệt cũng đã được mấy chục đồng rồi!”

Viên Viên kinh hô, “Quả nhiên là loại da mặt có thể làm áo chống đ-ạn, không phải dày bình thường.”

“Mấy đồng bạc lẻ cô ta kiếm được đều đem về trợ cấp cho nhà ngoại hết rồi.

Bao nhiêu năm nay, cô ta ăn của tôi, uống của tôi, ở của tôi, dăm bữa nửa tháng lại còn đòi tiền tôi để trợ cấp cho cái gia đình nhà ngoại nát bét kia.”

Thẩm Thành nhắc đến chuyện này là bực bội, “Một trăm đồng mà còn dám chê ít, da mặt mấy người mới là dày nhất đấy.”

Thẩm Thành chỉ tay vào ch.óp mũi Uông Nguyệt:

“Nếu cô có thể sinh cho tôi một thằng cu kháu khỉnh thì những chuyện này tôi cũng có thể nhịn được, đằng này cô chỉ là loại gà không biết đẻ trứng, cuộc hôn nhân này nhất định phải ly hôn.”

Uông Nguyệt đỏ hoe mắt, cầm tờ báo cáo ly hôn:

“Được, ly hôn đi!

Tôi sẽ nộp cái này cho lãnh đạo.”

“Đợi một chút!”

Giang Tiểu Ngải không thể để Uông Nguyệt ly hôn thê t.h.ả.m như vậy, “Thẩm Thành, mấy năm hôn nhân của anh và chị Nguyệt, đúng là anh tiêu tiền nhiều hơn chị ấy, nhưng chị ấy làm việc cũng nhiều hơn anh.

À không, không phải nhiều hơn anh, mà là anh căn bản chẳng làm cái gì cả, ở nhà chỉ có ngồi làm ông tướng.

Nếu luận về sự đóng góp, giá trị sức lao động của chị Nguyệt đổi lấy vượt xa số tiền hôi hám mà anh bỏ ra.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 135: Chương 135 | MonkeyD