Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 207
Cập nhật lúc: 27/03/2026 19:16
Chỉ là ở đại đội cô ta luôn không được chào đón, một mình sống trong một cái lán cỏ, vừa lạnh vừa ẩm, lại còn dột nát.
Cô ta cảm thấy tất cả những chuyện này đều do Giang Tiểu Ngải, Tần Nam bọn họ hại, nếu họ không can thiệp vào chuyện của cô ta, biết đâu cô ta đã được về thành phố rồi, hơn nữa còn có thể gả cho Lục Thiếu Lâm hoặc Tống Nguyên Lãng, sống cuộc đời giàu sang.
Cô ta không cam tâm, cô ta biết Tần Nam định đi thăm Giang Tiểu Ngải, bèn nghĩ ra một kế một mũi tên trúng hai con nhạn, nhất định phải trả thù.
Chương 165 Cho thu-ốc nhuận tràng vào r-ượu
Tần Nam định đến Kinh Thị thăm Giang Tiểu Ngải, chắc chắn là phải mang theo quà mừng, thanh niên trí thức bọn họ tay trắng chẳng có mấy tiền để mua quà, chỉ có thể dựa vào núi rừng.
Các thanh niên trí thức nam hái được ít sản vật núi rừng mang về, có nấm rừng, đào lông, măng xanh...
Tần Nam và Vương Phương cùng mấy người nữa gom tiền mua ít r-ượu lẻ, định dùng trái cây trên núi ngâm r-ượu hoa quả tặng Giang Tiểu Ngải.
Đây coi như là món quà mừng duy nhất mà các thanh niên trí thức có thể lấy ra được, điểm thanh niên trí thức của họ nhận được rất nhiều ân huệ của Giang Tiểu Ngải, dĩ nhiên là phải có chút biểu hiện.
Tần Nam còn tuyên bố, vào đúng ngày cưới của Giang Tiểu Ngải sẽ lấy r-ượu này cho cô uống để bày tỏ sự chúc phúc.
Trịnh Nhược Mai dĩ nhiên là để tâm đến chuyện này, cô ta cảm thấy đây là một cơ hội để ra tay.
Trịnh Nhược Mai luôn bị hắt hủi, căn bản không vào được điểm thanh niên trí thức.
Cô ta chỉ có thể lợi dụng lúc thanh niên trí thức đi làm đồng, lẻn qua đó, tìm thấy mấy bình r-ượu trong sân.
Cô ta lấy ra hai gói giấy nhỏ, một gói là thu-ốc chuột, một gói là thu-ốc nhuận tràng.
Trong lòng cô ta rất do dự, không biết nên bỏ gói nào vào.
Cô ta hận thấu xương Giang Tiểu Ngải và Lâm Nam, hận không thể đầu độc ch-ết bọn họ, còn khiến tất cả người ở điểm thanh niên trí thức phải mang tội hạ độc.
Thế nhưng, cô ta cũng sợ chứ!
Sợ vạn nhất trộm gà không thành còn mất nắm gạo, giống như lần trước, không những không hại được Tống Nguyên Lãng mà bản thân còn phải vào đồn ngồi một thời gian, chịu đủ mọi đắng cay.
Đắn đo mãi, Trịnh Nhược Mai vẫn lo bị phát hiện, thế là bỏ gói thu-ốc nhuận tràng vào.
Tuy không đạt được kết quả như ý muốn nhất, nhưng trong đám cưới mà cô dâu lại bị tào tháo đuổi, nói không chừng còn làm trò cười trong nghi lễ, phá hỏng đám cưới.
Như vậy thì Giang Tiểu Ngải chắc chắn sẽ thù hằn Tần Nam, hai đứa c.ắ.n xé lẫn nhau mới thú vị chứ!
Lúc Trịnh Nhược Mai rời đi thì đúng lúc gặp Thằng B-éo đi về:
“Trịnh Nhược Mai, ai cho cô đến điểm thanh niên trí thức hả?
Cô lại làm chuyện xấu gì rồi?"
“Không... tôi không có!"
Trịnh Nhược Mai sợ đến mức giọng run bần bật, “Tôi... tôi chỉ đến mượn sách, nhưng mọi người đều không có nhà, tôi không nỡ lấy."
Trịnh Nhược Mai nói xong lại đỏ hoe mắt, như thể chịu uất ức thấu trời, vừa lau nước mắt vừa chạy biến.
“Xúi quẩy!"
Thằng B-éo mắng một câu.
Thằng B-éo sắp về thành phố rồi, cũng chẳng buồn kiếm mấy cái điểm công kia, liền về thu dọn đồ đạc.
Chờ đến khi các thanh niên trí thức tan làm về, cậu ta mới nói:
“Hôm nay tôi về gặp Trịnh Nhược Mai ở chỗ mình, mọi người kiểm kê lại đồ đạc cá nhân xem có mất mát gì không."
Sau khi mọi người kiểm tra đều nói không mất đồ gì, chuyện này cũng dần dần trôi qua.
Tần Nam mang theo sáu bình r-ượu mận và một túi to sản vật núi rừng rời đi, may mà có Thằng B-éo cùng đường nên có thể giúp cô một tay.
Hai người bắt tàu hỏa, tuy là ghế ngồi cứng nhưng đã rất tốt rồi.
Trên tàu có rất nhiều thanh niên trí thức đang về thành phố, mọi người trò chuyện rôm rả.
Thằng B-éo thèm ăn, muốn uống r-ượu, bèn cứ bám lấy Tần Nam nài nỉ:
“Chỉ một bình thôi, khui một bình thôi được không?"
“Không được, sáu bình là đại cát đại lợi, cũng là ngày cưới của Tiểu Ngải, một bình cũng không được khui."
Tần Nam dứt khoát từ chối không cần suy nghĩ.
“Năm bình cũng là số may mắn, ngụ ý ngũ phúc lâm môn."
Thằng B-éo cố tìm cớ, “Cậu xem, hôm nay chúng ta làm quen được bao nhiêu thanh niên trí thức, cũng phải lấy chút đồ ra chiêu đãi chứ.
Lúc nãy chúng ta còn ăn mứt quả của Vạn thanh niên trí thức ở đại đội Hạ Hà, không thể ăn không được."
Tần Nam vẫn nhất quyết không buông lỏng, đừng nói là một bình, một giọt cũng không để Thằng B-éo phá hoại.
Tuy nhiên, Thằng B-éo nhân lúc Tần Nam đi vệ sinh vẫn lén khui một bình, cùng uống với mấy thanh niên trí thức mới quen.
Tần Nam tức đến mặt mày tái mét, nhưng chuyện đã rồi cũng chẳng còn cách nào.
“Bụng khó chịu quá!"
Thằng B-éo ôm bụng, vỗ vỗ vai Tần Nam, “Cậu trông hành lý nhé."
Mà mấy thanh niên trí thức uống r-ượu kia cũng lần lượt chạy vào nhà vệ sinh, nôn mửa tiêu chảy, mặt mày xanh mét.
Trong lòng Tần Nam nảy sinh nghi ngờ, cô không tin r-ượu quả có vấn đề, bởi vì loại r-ượu này các thanh niên trí thức đã ngâm rất nhiều lần rồi, lần này lại đặc biệt chú ý, không thể nào xảy ra chuyện được!
“Lúc nãy các bạn ăn gì rồi?"
Tần Nam hỏi.
“Làm gì có cái gì ăn đâu?
Ngoài trừ trộm của cậu một bình r-ượu..."
Thằng B-éo nói đến đây, đầu óc “oanh" một cái, “Chẳng lẽ r-ượu này có vấn đề?
Lần trước Trịnh Nhược Mai đến điểm thanh niên trí thức của mình, chẳng trộm đồ gì cả, chẳng lẽ là cô ta..."
“Khốn khiếp!"
Tần Nam nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm.
Nhưng lúc này cô vẫn chưa thể khẳng định 100% r-ượu có vấn đề.
Cô lấy thu-ốc cầm tiêu chảy đưa cho Thằng B-éo và mấy thanh niên trí thức kia, thu-ốc này là do Giang Tiểu Ngải gửi tới.
Vốn dĩ cô định để hết thu-ốc men lại điểm thanh niên trí thức, nhưng mấy thanh niên trí thức nữ cứ bắt cô mang theo vài viên thu-ốc cầm tiêu chảy và thu-ốc hạ sốt, sợ trên đường có chuyện gì.
Cô không ngờ thu-ốc này đúng là có chỗ dùng thật.
Cô cũng thầm mừng vì Thằng B-éo đã uống trộm một bình, vạn nhất mang thứ r-ượu có vấn đề này cho Giang Tiểu Ngải uống thì tội của cô lớn lắm, không biết sẽ gây ra rắc rối gì.
Tần Nam sống ở Yến Thành, cách Kinh Thị cũng không xa lắm.
Sau khi về đến nhà, cô tranh thủ thời gian ra bưu điện gọi điện thoại liên lạc với Giang Tiểu Ngải.
Cô kể lại sự nghi ngờ của mình và Thằng B-éo cho Giang Tiểu Ngải nghe:
“Tiểu Ngải, bọn tớ cũng không chắc chắn rốt cuộc có phải r-ượu có vấn đề không, cậu là bác sĩ, cậu có thể nói cho tớ biết cách phân biệt không?
Dù sao đây cũng là tâm huyết của mấy thanh niên trí thức bọn tớ, tớ cũng không nỡ lãng phí."
“Tám phần là bị cho thu-ốc nhuận tràng rồi."
Giang Tiểu Ngải nói qua điện thoại, “Cậu có thể gọi điện cho các thanh niên trí thức ở đại đội Liên Hoa nhờ họ giúp điều tra một chút.
Đến lúc cậu tới Kinh Thị, hãy mang một bình qua đây, tớ có thể kiểm nghiệm."
