Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 221
Cập nhật lúc: 27/03/2026 19:18
“Có người thì e thẹn ngượng ngùng, ví dụ như Lâm Vy Vy.”
Có người thì hào phóng dứt khoát, đưa hai tay ra muốn cướp lấy bó hoa, ví dụ như Sở Ương Ương và Tần Nam.
Cũng có người đứng ở một bên chỉ muốn xem náo nhiệt, ví dụ như Uông Nguyệt.
Sở Ương Ương và Tần Nam, người này lấn người kia, người kia lấn người này, đều muốn cướp bó hoa.
“Tiểu Ngải, ở đây, ném về phía này này."
Sở Ương Ương hét lớn, hy vọng Giang Tiểu Ngải có thể nghe tiếng định vị mà ném hoa về phía cô.
“Tiểu Ngải, ném cho tớ.
Tuổi tớ còn lớn hơn cậu mà tớ ngay cả đối tượng cũng không có đây này."
Tần Nam cũng hét lớn.
Câu nói này của Tần Nam đã thành công thu hút ánh nhìn của đám anh lính do Lục Thiếu Lâm dẫn tới, nhóm chàng trai đó cũng muốn tìm đối tượng.
Mập mạp thì cau mày, Tần Nam là đồng hương của anh, lại còn là đối tác làm ăn, chẳng lẽ anh không thể được hưởng lợi thế gần quan ban lộc sao?
Tần Nam toàn tâm toàn ý dán mắt vào bó hoa trên tay Giang Tiểu Ngải, hoàn toàn không biết mình đang bị nhiều người để ý như vậy.
Giang Tiểu Ngải nghe thấy phương vị của Sở Ương Ương và Tần Nam, cô quay lưng về phía họ, định dùng sức ném qua.
Tuy nhiên cô giẫm phải bậc thềm, trọng tâm không vững, suýt chút nữa thì ngã nhào.
Lục Thiếu Lâm nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy eo Giang Tiểu Ngải:
“Cẩn thận một chút!"
“May quá, may quá!"
Giang Tiểu Ngải vỗ vỗ ng-ực, “Không bị ngã xuống, nếu không thì ngượng ch-ết mất."
Chỉ có điều, bó hoa trên tay vừa mới ném ra ngoài nhưng lại ném lệch mất rồi.
Uông Nguyệt vốn dĩ chỉ cười xem náo nhiệt lại bất ngờ bắt được bó hoa, vẻ mặt ngơ ngác cầm bó hoa đứng im tại chỗ, có chút luống cuống không biết phải làm sao.
“Chị Nguyệt, vận may của chị tốt quá đi mất."
Sở Ương Ương chạy đến trước mặt Uông Nguyệt, “Chúc mừng chị Nguyệt, cô dâu tiếp theo chính là chị rồi."
“Chị, thực ra chị không có..."
Uông Nguyệt có chút lắp bắp, cô muốn giải thích, “Đây chỉ là sự cố ý ngoài thôi."
Tần Nam thì nói:
“Chúng em muốn cướp còn chẳng cướp được đây này!
Chị đứng bên cạnh mà bó hoa lại rơi vào tay chị, đây chính là ý trời đấy.
Nếu có ai phù hợp thì chị nhất định phải trân trọng nhé.
Đừng phụ tấm lòng ưu ái của ông trời."
Ngụy Dũng lập tức đứng cạnh Uông Nguyệt, liên tục gật đầu phụ họa:
“Đúng, đúng!
Đây chính là ý trời."
Sở Ương Ương thì đẩy Ngụy Dũng một cái nói:
“Vậy anh dốc sức thêm chút đi chứ!"
“Nhất định, tôi nhất định sẽ dốc sức thêm."
Ngụy Dũng nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, anh có đầy sức lực nhưng lại không biết trút vào đâu cho đúng.
Anh cảm thấy mình làm thế nào dường như cũng không đúng cách.
Quay lại anh phải đổi tư duy khác, đổi thêm nhiều kiểu cách khác để theo đuổi Uông Nguyệt mới được.
“Mọi người tranh thủ kết hôn sớm đi, lúc đám cưới lại chơi trò ném hoa lần nữa, tớ nhất định phải bắt được mới thôi."
Sở Ương Ương lẩm bẩm trong miệng, “Hy vọng ông trời cũng ưu ái tớ một lần.
Tiểu Ngải cùng năm cùng tháng cùng ngày sinh với tớ, cậu ấy đều kết hôn rồi mà tớ ngay cả đối tượng cũng không có, thật là không công bằng quá đi."
Chu Lãng nhìn chiếc nạng trong tay mình, anh không phải không tin y thuật của Giang Tiểu Ngải, mà là sợ ông trời không nỡ ưu ái anh, anh sợ phục hồi chức năng sau phẫu thuật làm không tốt, mình vẫn là một thằng què, anh thầm thích Sở Ương Ương nhưng lại chần chừ mãi không dám đi tỏ tình.
Anh thấy Sở Ương Ương sốt ruột kết hôn như vậy cũng lo lắng vô cùng.
Anh sợ không đợi được đến lúc anh bình phục, có thể chạy nhảy như người bình thường thì cô đã vội vàng đi lấy chồng rồi.
Anh chỉ có thể nói với Sở Ương Ương:
“Ương Ương, tuổi em còn nhỏ, không cần phải vội vàng như vậy đâu."
Chu Lãng thầm tính toán, anh cho bản thân thời gian nửa năm, nếu nửa năm có thể đi đứng bình thường rồi, anh nhất định sẽ dành cho Sở Ương Ương một nghi thức tỏ tình thú vị lại lãng mạn.
Nhưng nếu nửa năm sau anh vẫn là một thằng què thì tình cảm này anh chỉ có thể chôn giấu sâu trong lòng.
Tuy nhiên Sở Ương Ương nhìn nước da của Chu Lãng càng nuôi càng trắng ra sau khi về thành, không nhịn được thốt ra một câu:
“Cún nhỏ à, tớ thấy cậu trông cũng bảnh đấy, chúng ta lúc nhỏ còn có một vụ hôn ước kiểu con nít không được người lớn thừa nhận, nếu hai đứa mình thực sự đều không tìm được đối tượng thì hay là chúng mình thử xem sao?"
Chương 177 Đêm tân hôn bận rộn đếm tiền
Sở Ương Ương là tính tình thẳng thắn, cô nghĩ gì sẽ nói nấy một cách mạnh dạn.
Mà câu nói không qua não này của cô khiến Chu Lãng không biết phải đáp lại thế nào.
Anh thực ra là vui mừng, Sở Ương Ương có thể đưa ra đề nghị như vậy, ít nhất trong lòng cô là có thiện cảm với anh.
Anh rất muốn nhận lời ngay lập tức, nhưng anh không thể quá ích kỷ, anh vẫn còn đang chống nạng mà!
Phục hồi chức năng còn chưa bắt đầu làm, tương lai của anh là không thể biết trước được.
Ngộ nhỡ anh vẫn là một thằng què thì anh chắc chắn không nỡ lòng làm lỡ cả đời Sở Ương Ương.
Ngay lúc anh vẫn còn đang do dự không biết phải nói thế nào thì Sở Ương Ương dường như đã quên mất đề nghị vừa rồi, lại đi cướp hồng bao trên tay Lục Thiếu Lâm rồi.
Chu Lãng thở dài một tiếng, anh chỉ hy vọng thời gian trôi qua nhanh hơn một chút, Giang Tiểu Ngải đã nói rồi, tổn thương gân cốt một trăm ngày, cứ kiên trì hơn ba tháng nữa là có thể thấy được hiệu quả rồi.
Sau bữa trưa kiểu Trung, buổi chiều lại là tiệc tùng kiểu Tây.
Giang Tiểu Ngải thì thay một bộ váy liền thân màu đỏ thuận tiện cho hoạt động hơn, còn Lục Thiếu Lâm cũng thay quân phục.
Hai người đứng cạnh nhau nhận được sự chú ý của mọi người, tuyệt đối được coi là trai tài gái sắc.
Sở Ương Ương cầm máy ảnh chụp ảnh, miệng lẩm bẩm nói:
“Nước da của anh Thiếu Lâm nếu có thể trắng hơn một chút nữa thì đúng là hoàn hảo rồi."
Chu Lãng đứng phía sau Sở Ương Ương không xa, nghe thấy lời lẩm bẩm trong miệng cô liền vội vàng sờ sờ mặt mình, nước da của anh dường như cũng ổn, chắc là trắng hơn anh trai anh một chút, không biết Sở Ương Ương có thích không.
Chu Lãng nhớ ra Giang Tiểu Ngải còn tặng anh một số đồ chăm sóc da, có loại đắp mặt, có loại bôi mặt, còn có cái nước làm trắng gì đó nữa.
Trước đây anh không thích dùng, nhận lấy chỉ để giữ thể diện cho chị dâu thôi, cứ vứt xó trong ngăn kéo.
Vừa rồi nghe lời của Sở Ương Ương, anh lập tức quyết định bắt đầu từ hôm nay nhất định phải dùng tốt những thứ này, hy vọng nước da của mình có thể trắng hơn một chút mới có thể lấy lòng Sở Ương Ương được.
Thực ra anh không biết, trong thu-ốc Giang Tiểu Ngải cho anh uống cũng chứa một số thành phần làm trắng, nếu không thì anh từ nông thôn về vài tháng không thể có nước da tốt như vậy được.
Màn đêm buông xuống, tứ hợp viện thắp lên những chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ lung linh.
Và lúc này, những người trẻ tuổi bắt đầu náo động phòng tân hôn.
