Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 227
Cập nhật lúc: 27/03/2026 19:18
“Mấy người mai phục ở nhà khách nhỏ theo phương án đã định, không tốn chút sức lực nào đã tóm gọn được kẻ đó, không làm kinh động đến bất kỳ ai.”
Tiếp theo là lúc Giang Tiểu Ngải ra tay.
“Tiểu Ngải, em có ch-ữa tr-ị khối u trong dạ dày cho hắn không?"
Lục Thiếu Lâm hỏi.
Giang Tiểu Ngải mặt đầy vẻ chán ghét nói:
“Loại r-ác r-ưởi phản quốc đó, sống chỉ tốn không khí.
Còn ch-ữa tr-ị cho hắn?
Chữa cái mốc ấy!
Như thế là lãng phí tài nguyên y tế."
Giang Tiểu Ngải giơ giơ lọ thu-ốc trong tay:
“Em chỉ cho hắn uống cái này thôi, để hắn ngoan ngoãn khai ra hành vi phạm tội, còn thu-ốc khác thì em mới không nỡ dùng cho hắn đâu!"
Thực ra Lục Thiếu Lâm lo lắng Giang Tiểu Ngải với tư cách bác sĩ sẽ bảo thủ, nhất quyết phải cứu người.
Giờ nghe Giang Tiểu Ngải nói vậy anh cũng yên tâm hẳn, không hổ là vợ nhỏ của anh, yêu ghét phân minh.
Chẳng bao lâu sau, Giang Tiểu Ngải đã làm rõ được tất cả những nơi cất giấu bản sao tài liệu quan trọng, uống loại thu-ốc đó vào thì đúng là biết gì nói nấy, không giấu giếm điều gì.
Nhóm của Tiểu Tùng ai nấy đều nhìn Giang Tiểu Ngải bằng ánh mắt sùng bái, Lục Thiếu Lâm khỏi phải nói là đắc ý thế nào, vợ nhỏ của anh lại làm anh nở mày nở mặt rồi.
Tiểu Tùng thì nói với Lục Thiếu Lâm:
“Anh Lục, chuyện còn lại cứ giao cho chúng tôi là được, hai vợ chồng cứ thoải mái đi hưởng tuần trăng mật đi, nhân cơ hội này đi chơi cho thật nhiều vào."
“Tên này..."
Lục Thiếu Lâm chỉ vào kẻ phản quốc đang hôn mê.
“Chúng tôi sẽ cố gắng đưa hắn về đại lục để chịu xét xử, đó là điều tốt nhất.
Tuy nhiên cấp trên cũng có chỉ thị, tuyệt đối không được để hắn chạy mất, nếu gặp tình huống đột xuất, chúng tôi có quyền xử lý hắn tại chỗ."
“Cần giúp đỡ gì không?"
Lục Thiếu Lâm hỏi.
“Không cần đâu, lúc trước chúng tôi chỉ sợ không cạy được miệng hắn thôi, giờ chị dâu nhỏ đã giúp chúng tôi giải quyết vấn đề nan giải nhất rồi.
Chuyện còn lại nếu chúng tôi còn không lo liệu được thì chẳng phải thành lũ vô dụng sao."
Tiểu Tùng cười, “Yên tâm đi chơi đi!
Anh Lục, nhiệm vụ của anh đã hoàn thành rồi."
Lục Thiếu Lâm không khăng khăng đòi giúp nữa, chỉ bảo Tiểu Tùng có việc gì cần cứ báo anh.
Lục Thiếu Lâm và Giang Tiểu Ngải trở về phòng, bụng Giang Tiểu Ngải đột nhiên kêu “ùng ục" một tiếng:
“Đói quá đi mất!"
Lục Thiếu Lâm nhìn đồng hồ:
“Đã chín rưỡi tối rồi, qua giờ cơm lâu rồi.
Chúng ta ra ngoài kiếm cái gì ăn đi!
Còn có thể tiện thể dạo chợ đêm nữa."
Giang Tiểu Ngải thì sực nhớ ra:
“Ái chà, hỏng rồi, quên mất Sở Nhiên rồi!"
Lục Thiếu Lâm hơi nhíu mày, anh thực ra rất tận hưởng thời gian riêng tư với Giang Tiểu Ngải, không thích có một bóng đèn đi theo.
Nhưng Sở Nhiên dù sao cũng là con trưởng nhà họ Sở, hơn nữa chuyện đã hứa thì không thể nuốt lời, anh cũng muốn nghe ngóng tình hình gần đây của Sở Nhiên để về báo bình an cho nhà họ Sở.
Vì vậy cũng chỉ có thể chọn đi gặp Sở Nhiên.
Giang Tiểu Ngải đưa địa chỉ Sở Nhiên viết cho Lục Thiếu Lâm:
“Anh xem có xa không?"
Thực ra Giang Tiểu Ngải dựa vào kinh nghiệm nhiều lần đi Cảng Thành ở hậu thế nên biết Sở Nhiên ở ngay gần đây thôi, chỉ là cô không thể nói ra, chỉ có thể để Lục Thiếu Lâm dẫn đường.
Lục Thiếu Lâm nhìn qua rồi nói:
“Ở khá gần, chúng ta bắt xe đi, nếu may mắn thì mười mấy phút là tìm được cậu ta thôi."
“Chắc tên đó đã ăn cơm tối rồi, gọi cậu ta ra mời ăn khuya vậy!"
Lục Thiếu Lâm sau khi xuống lầu liền mua cho Giang Tiểu Ngải một miếng bánh ngọt socola để cô lót dạ trước, sau đó mới bắt xe đi đến chỗ ở của Sở Nhiên.
Giang Tiểu Ngải ngồi trên xe, cùng Lục Thiếu Lâm chi-a s-ẻ miếng bánh socola, nói thực lòng từ khi xuyên không đến thời đại này, cô chưa từng được ăn miếng bánh ngọt nào ngon như vậy.
Đúng là tràn ngập cảm giác hạnh phúc!
Lục Thiếu Lâm lại một lần nữa thầm ghi nhớ sở thích của vợ nhỏ, thầm nghĩ món bánh tây này anh cũng phải học cách làm mới được.
Hai người đến khu nhà của Sở Nhiên, trông có vẻ hơi cũ kỹ nhưng mang đậm hơi thở cuộc sống.
Lên đến tầng bảy liền nghe thấy tiếng của Sở Nhiên:
“Lũ l.ừ.a đ.ả.o, các người đều là lũ l.ừ.a đ.ả.o, không trả tiền lại cho tôi là tôi báo cảnh sát đấy."
“Thằng nhóc đại lục kia, ông đây dẫn dắt mày là nể mặt mày rồi.
Mày còn dám báo cảnh sát, ông đây g-iết mày diệt khẩu luôn."
Ngay sau đó là những tiếng đổ vỡ, đ-ánh đ-ấm truyền lại.
Lục Thiếu Lâm và Giang Tiểu Ngải nhìn nhau, thầm nghĩ không ổn rồi!
Cả hai đồng thời tăng tốc lao về phía phát ra âm thanh.
Chương 182 Bị vỡ đầu rồi
Lục Thiếu Lâm đạp tung cửa phòng, chỉ thấy một gã đàn ông đầu trọc xăm trổ đầy cánh tay đang dùng dây lưng siết c.h.ặ.t cổ Sở Nhiên.
Hai tên đàn em của gã cũng đang giúp sức ấn c.h.ặ.t vai và tay của Sở Nhiên.
Sở Nhiên liều mạng giãy giụa, sắc mặt trắng bệch, đã sắp nghẹt thở đến nơi rồi.
Lục Thiếu Lâm chỉ vài đường quyền cước đã đ-ánh gục ba tên lưu manh xuống đất.
Sở Nhiên há họng thở dốc, cảm giác như vừa từ cõi ch-ết trở về.
Gã đại ca xăm trổ nổi trận lôi đình, gã bò dậy từ dưới đất, chỉ tay vào Lục Thiếu Lâm gào lên:
“Mày thuộc băng đảng nào?
Có biết ông đây là ai không?"
“Băng đảng nào được nữa?
Băng đảng tà ma ngoại đạo chứ gì!"
Giang Tiểu Ngải mỉa mai một câu, sau đó nhặt chiếc kính rơi dưới đất lên đeo cho Sở Nhiên, “Không sao rồi, hạng tôm tép này căn bản không phải đối thủ của em rể anh đâu."
Gã đại ca xăm trổ bị chọc giận, hét lớn với hai tên đàn em:
“Cùng lên đi!
Xử đẹp cái thằng oắt con này."
Chỉ là bọn chúng mới tiến lại gần vài bước đã lại một lần nữa bị Lục Thiếu Lâm dễ dàng đ-ánh gục.
Sở Nhiên đưa dây thừng tới, Lục Thiếu Lâm thuận tay trói cả ba tên lại, ném vào góc tường.
“Sở Nhiên, sao anh lại dính líu đến hạng người này?"
Lục Thiếu Lâm sa sầm mặt, “Anh khai thật cho tôi nghe ngay."
Giang Tiểu Ngải cũng hỏi:
“Lúc nãy ở bên ngoài đã nghe thấy anh nói bọn chúng lấy tiền gì của anh?"
Sở Nhiên đẩy đẩy kính, mặc dù không muốn nói ra chuyện mất mặt thế này nhưng anh ta cũng biết không thể giấu tiếp được nữa.
“Tôi bị bọn chúng lừa, trước đó bọn chúng nói có một dự án đầu tư kiếm tiền rất tốt nên tôi đã đầu tư vào một ít, không ngờ bọn chúng lại là lũ cho vay nặng lãi."
Giang Tiểu Ngải nghe vậy liền nhíu mày:
“Vay nặng lãi sao?
Anh Sở Nhiên, loại chuyện này chúng ta không được dính vào đâu!"
Sở Nhiên gật đầu, tiếp tục nói:
“Tháng trước tôi mới biết chuyện nên muốn rút ra, không theo bọn chúng nữa.
Nhưng đòi tiền mấy lần bọn chúng đều không chịu trả, còn nói là tiền cho vay ra ngoài không thu về được."
