Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 261
Cập nhật lúc: 27/03/2026 19:23
“Cái gì cơ?"
Đỗ Trân Châu sắc mặt rất khó coi, “Sáng nay cô ta còn đến tìm tôi, bảo tôi tìm nhà trọ cho cô ta ở, còn nói bố mẹ và anh cả muốn đuổi cô ta ra khỏi nhà, hóa ra là chuyện này."
“Kiên quyết không giúp nữa."
Người đàn ông hung hăng nói, “Đỗ Tiểu Khê đúng là một khối u ác tính, tốt nhất là nên tống khứ cô ta đi thật xa."
“Tôi sẽ dành thời gian về nhà mẹ đẻ một chuyến bàn bạc với gia đình xem sao!"
Trong lòng Đỗ Trân Châu rất khó chịu.
Chương 209 Đỗ Tiểu Khê bị bắt đi
Đỗ Trân Châu đưa chồng về nhà, trước tiên phải sắc thu-ốc, còn phải giúp anh tắm thu-ốc.
Mãi đến chiều ngày hôm sau mới rảnh rang được một chút, vội vàng chạy về nhà mẹ đẻ.
Những lời Giang Tiểu Ngải nói với chị trước đó thật sự quá chấn động, khiến chị gần như mất ngủ cả đêm, có chút không dám tin.
Sau khi về đến nhà mẹ đẻ, Đỗ Trân Châu thấy hàng xóm láng giềng đều vây quanh cửa nhà mình, chị khó khăn lắm mới chen được vào nhà.
Lúc này, Đỗ Tiểu Khê đang co rúm ở một góc, làm ra bộ dạng chịu uất ức, nước mắt không ngừng rơi.
Hai nhóm công an đều có mặt ở trong nhà, Ngụy Dũng và Nhậm Phi chủ yếu là đang giải thích với nhà họ Đỗ rằng Đỗ Tiểu Khê và nhà họ Đỗ không có quan hệ huyết thống.
Còn cả những chuyện ác mà mụ phù thủy nhà họ Thẩm đã làm trước đây đều phải nói rõ ràng.
Đồng thời phải phổ biến cho nhà họ Đỗ về tính khoa học và độ tin cậy của kỹ thuật giám định DNA.
Mà họ vẫn chưa nói xong thì lại có thêm hai công an nữa tới, là vì nhận được băng ghi âm mà Giang Tiểu Ngải để trong thùng thư trước cổng đồn cảnh sát, nên đến tìm Đỗ Tiểu Khê để hỏi chuyện.
Nhà họ Đỗ đột nhiên có hai nhóm công an tới, lại đúng vào ngày chủ nhật, hàng xóm láng giềng đều được nghỉ nên đều muốn xem náo nhiệt.
Hơn nữa mấy cái lốp dự phòng trước đây của Đỗ Tiểu Khê cũng đang bao vây trong nhà, họ đã đến lần thứ ba rồi, chỉ muốn đòi lại tiền.
Đỗ Trân Châu nghe ngóng được hai phút đã hoàn toàn xác thực lời nói của Giang Tiểu Ngải, chị tức đến mức người run bần bật.
Nếu Đỗ Tiểu Khê không phải em gái ruột của chị thì những hy sinh và đóng góp của chị và cả nhà họ Đỗ bao nhiêu năm qua rốt cuộc là vì cái gì?
Việc chị gả thay, nhà họ Đỗ khuynh gia bại sản, nợ nần chồng chất, đứa con bị sảy của chị dâu cả, điều khiến chị đau xót nhất chính là đứa em trai út đã qua đời.
Đỗ Trân Châu càng nghĩ càng giận, nếu Đỗ Tiểu Khê là em gái ruột của chị thì chị đành cam chịu, nhưng đằng này Đỗ Tiểu Khê rõ ràng chẳng có chút quan hệ huyết thống nào với nhà họ Đỗ, chị thật sự khó mà chấp nhận được.
Lúc này Đỗ Ninh, anh cả nhà họ Đỗ, vung một cái tát vào mặt Đỗ Tiểu Khê:
“Cái đồ sao chổi nhà cô, chỉ vì cô mà cả nhà họ Đỗ tan nát.
Từ nay về sau cô không còn là em gái tôi nữa, cô không xứng mang họ Đỗ."
Bố mẹ nhà họ Đỗ đều có công việc ổn định, anh và em gái lớn cũng có công việc, vốn dĩ gia cảnh sung túc, vậy mà giờ đây phải đi vay mượn khắp nơi, họ hàng bạn bè thấy họ đều cố ý tránh mặt, cứ như tránh tà vậy.
Đỗ Ninh còn hận Đỗ Tiểu Khê hơn cả Đỗ Trân Châu, dù sao đứa con trong bụng vợ anh cũng bị Đỗ Tiểu Khê hại cho sảy mất.
“Đồng chí công an, tôi muốn kiện cô ta."
Đỗ Ninh chỉ vào Đỗ Tiểu Khê, đầy mặt giận dữ:
“Cô ta... cô ta cố tình đổ dầu, đổ đậu xuống đất hại vợ tôi bị ngã sảy thai.
Lý do của cô ta là... là sợ đứa trẻ sinh ra làm ồn cô ta, sợ đứa trẻ sinh ra chiếm thêm một phòng.
Cô ta chính là g-iết người.
Mạng của t.h.a.i nhi cũng là mạng mà!"
“Chuyện đó đã qua lâu rồi, đã đưa cho nhà mẹ đẻ chị ta bao nhiêu tiền rồi, còn lôi ra nói làm gì nữa?"
“Với lại tôi chỉ là không cẩn thận làm đổ chai dầu, không cẩn thận làm đổ đậu thôi, chính tôi cũng bị ngã mà, đâu phải cố ý."
Đỗ Tiểu Khê cuống lên, cũng chẳng màng đến việc giả vờ đáng thương nữa, vội vàng nói lời phân trần, dù sao trong nhà cũng đang có bốn đồng chí công an ngồi đó.
“Cô hại cháu đích tôn nhà họ Đỗ mất đi, sau đó dùng tiền của nhà họ Đỗ để làm tiền bồi thường."
Đỗ Ninh càng nói càng giận.
“Anh."
Đỗ Trân Châu đi tới, khẽ nói:
“Công an đang ở đây đấy!"
Chị sợ Đỗ Ninh đ-ánh Đỗ Tiểu Khê bị thương sẽ khiến bản thân dính líu vào pháp luật.
Đỗ Ninh cố gắng giữ bình tĩnh, anh biết có những bi kịch đã xảy ra là không thể đảo ngược, nhưng nợ nần của nhà họ Đỗ phải do Đỗ Tiểu Khê gánh vác, nhà họ Đỗ không có lý do gì để cứ mãi trả giá cho sai lầm của cô ta.
Đỗ Ninh cũng biết Đỗ Tiểu Khê vốn chẳng có tiền, liền lấy giấy b.út ra:
“Tất cả số tiền nhà họ Đỗ đã bỏ ra cho cô, cô đều phải trả lại hết.
Viết giấy nợ đi!
Cho cô thời gian hai năm."
“Dù tôi không phải con ruột của nhà họ Đỗ thì tôi cũng là con nuôi của nhà họ Đỗ.
Con cái tiêu tiền của gia đình là thiên kinh địa nghĩa.
Hơn nữa số tiền đó lúc đầu cũng là do các người tự nguyện bỏ ra mà."
Đỗ Tiểu Khê bằng bất cứ giá nào cũng không thể ký cái giấy nợ đó.
Mà lúc này mấy thanh niên đã từng chi tiền cho cô ta cũng làm loạn lên, bắt cô ta phải viết giấy nợ, nhất định phải trả lại tiền.
“Anh có còn là đàn ông không vậy?
Số tiền đó đều là các anh tự nguyện tiêu cho tôi, giờ lại muốn đòi lại?
Nói ra để người ta cười cho thối mũi à."
Đỗ Tiểu Khê cảm thấy hình tượng của mình đã sụp đổ hoàn toàn nên cũng chẳng buồn ngụy trang nữa, tóm lại muốn cô ta viết giấy nợ là chuyện tuyệt đối không thể nào.
Cô ta chẳng màng đến thứ khác nữa, chỉ cần đừng bị công an bắt đi là được, cô ta tuyệt đối không muốn đi ngồi tù đâu.
Đám người bị cô ta chọc cho tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Bố mẹ Đỗ không nói gì nhiều, đặc biệt là mẹ Đỗ cứ ôm lấy ng-ực, trong mắt tràn đầy đau khổ.
Lúc này điều bà đau lòng nhất chính là đứa trẻ bặt vô âm tín kia, vừa sinh ra đã bị kẻ xấu tráo đi, còn đem đi bán, thậm chí không biết sống ch-ết ra sao.
Đỗ Tiểu Khê lại bồi thêm một câu châm ngòi:
“Vì nhà họ Đỗ đã nhận nuôi tôi, tự nguyện nuôi dưỡng tôi khôn lớn, chúng ta cùng nằm trong một sổ hộ khẩu, tôi chính là người của nhà họ Đỗ.
Nếu tôi có phải đi ngồi tù thì các người không chỉ mất mặt mà công việc nếu có thăng tiến gì đó, khi xét duyệt các người cũng sẽ không qua được đâu."
Mục đích cô ta nói lời này rất đơn giản, chính là sợ công an tìm mình phiền phức, cô ta muốn buộc mình và nhà họ Đỗ lên cùng một con thuyền, nhà họ Đỗ chỉ có thể giống như trước đây, tìm đủ mọi cách để bảo vệ cô ta.
“Tao đ-ánh ch-ết mày."
Mẹ Đỗ lúc này gần như suy sụp tinh thần, bóp c.h.ặ.t lấy cổ Đỗ Tiểu Khê.
Ngụy Dũng vội vàng ngăn lại, anh biết người nhà họ Đỗ uất ức nhưng không thể để gia đình này trong lúc bốc đồng mà làm ra chuyện thiếu lý trí.
Một khi vi phạm pháp luật, người uất ức lại phải đi ngồi tù thì càng oan uổng hơn.
“Đồng chí của chúng tôi vừa nói rồi, Đỗ Tiểu Khê tình nghi tống tiền, cô ta không chạy thoát được đâu."
Ngụy Dũng nói lớn.
