Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 418

Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:11

“Bà Khương nghe Giang Tiểu Ngải nói vậy thì càng gào to hơn cho hàng xóm láng giềng và người qua đường biết những chuyện ghê tởm của Tần Đại Xuyên.”

Lúc này, Tần Đại Xuyên hận không thể tìm được cái lỗ nào để chui xuống nhưng lại chưa có ý định rời đi.

“Cô đừng lừa tôi nữa, con gái tôi chắc chắn có ở đây, tôi muốn gặp nó một lần, tôi không có ý ép buộc nó, tôi muốn hòa giải quan hệ với nó, những người không liên quan như các người đừng có cản trở nữa."

Tần Đại Xuyên bắt đầu tỏ ra yếu thế, “Tôi với tư cách là một người cha chỉ muốn gặp con gái một lần, điều này chẳng lẽ rất quá đáng sao?"

Giang Tiểu Ngải không ngờ Tần Đại Xuyên là một người đàn ông mà cũng trà xanh như vậy, thật sự bị lão làm cho buồn nôn.

Tuy nhiên, Tần Đại Xuyên lúc này còn cố ý quệt mặt một cái, mắt đỏ hoe, “Mọi người tới phân xử giùm tôi với, tôi và con gái quả thực có chút hiểu lầm nhỏ, con gái chỉ là đang dỗi một chút, tạm thời không muốn để ý tới tôi.

Mà bà già này lại chỉ sợ thiên hạ không loạn, cứ nhất quyết ngăn cản cha con tôi gặp nhau."

“Người làm cha như tôi sẵn lòng chủ động cúi đầu trước con gái, cầu xin một sự hòa giải, cầu xin gia hòa vạn sự hưng.

Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ mà!"

“Bà già này bản thân không có con cái bên cạnh nên muốn chiếm giữ con gái và con rể của tôi, còn hất nước bẩn lên người tôi."

“Thế gian này còn có thiên lý hay không đây!"

Giang Tiểu Ngải thấy bà Khương tức đến mức sắc mặt thay đổi bèn lớn tiếng nói:

“Bà Khương đã ở đây mấy chục năm rồi, tính tình bà thế nào, nhân phẩm thế nào hàng xóm đều biết rõ, không phải mấy câu nói bừa của ông là có thể làm mê muội mọi người đâu."

“Đúng vậy, bà Khương trước nay luôn nhiệt tình, nhà ai có việc gì bà cũng tới giúp đỡ."

“Bà Khương có con trai con gái, đứa nào cũng có triển vọng, bà là do ở không quen nhà lầu nên con gái con rể tới khuyên bà qua ở cùng bà đều không bằng lòng đấy!

Việc gì phải chiếm giữ con gái người khác."

“Bà Khương trước đây làm cùng đơn vị với tôi, năm nào cũng được bình chọn tiên tiến, nhân phẩm của bà chắc chắn là không có vấn đề gì."

“Chắc chắn là người đàn ông kia đang vu oan cho bà ấy."...

Tần Đại Xuyên thấy dư luận như vậy thì cả người đều không ổn.

“Các người chính là ỷ thế h.i.ế.p người, cậy đông người mà bắt nạt kẻ mới chuyển tới như tôi."

Tần Đại Xuyên tức giận hậm hực.

“Chúng tôi không phải ỷ thế h.i.ế.p người, chúng tôi là cùng chung mối thù."

Một thanh niên lớn tiếng nói, “Những chuyện dơ bẩn ông làm đừng tưởng chúng tôi không biết.

Loại súc sinh bán con gái như ông ai nhìn thấy mà chẳng muốn nhổ một bãi nước bọt chứ!"

“Nhổ!"

“Tôi nhổ vào!"

Tại chỗ có mấy người phụ nữ đều nhổ nước miếng về phía Tần Đại Xuyên.

Còn có mấy đứa trẻ nghịch ngợm ném những lõi ngô đã ăn xong vào đầu Tần Đại Xuyên.

Tần Đại Xuyên mang bộ dạng lúng túng khiến những người xem náo nhiệt đều bắt đầu bật cười.

Sắc mặt bà Khương cũng tốt hơn nhiều, bà biết mình trước nay luôn nhiệt tình, hiền lành với mọi người thì không phải mấy câu nói bừa của Tần Đại Xuyên là có thể bôi nhọ được.

“Tôi muốn báo công an, tôi muốn báo công an!"

Tần Đại Xuyên phẫn nộ gào thét.

Lúc này, Ngụy Dũng dẫn theo hai đồ đệ mới nhận đi tới.

Ngụy Dũng chất vấn:

“Ông muốn báo công an chuyện gì?

Chẳng lẽ không phải ông muốn tự ý xông vào nhà dân, gây rối trật tự?"

Chương 338 Quần chúng hóng hớt vô cùng tích cực

Đám đông xem náo nhiệt thấy công an tới dường như đã tìm được chỗ dựa, thi nhau mồm năm miệng mười tố cáo Tần Đại Xuyên với nhóm Ngụy Dũng.

Bà Khương cũng là người có tài ăn nói, bà miêu tả chuyện Tần Đại Xuyên cứ nhất quyết đòi xông vào nhà bà một cách đặc sắc và chính xác.

Tần Đại Xuyên cũng cuống quýt, mồ hôi đầy đầu, “Đồng chí công an, tôi là người báo án, tôi muốn kiện đám người này bắt nạt tôi, tung tin đồn nhảm về tôi."

Giang Tiểu Ngải cười lạnh nói:

“Tần Đại Xuyên, tôi mới là người báo án, tôi vừa tới nhà họ Sở bên cạnh gọi điện thoại, tố cáo ông có ý đồ tự ý xông vào nhà dân, động tay động chân với bà Khương."

Ngụy Dũng cầm cuốn sổ nhỏ, “Đúng vậy, người báo án ghi trong sổ của tôi đây chính là Giang Tiểu Ngải."

Quần chúng hóng hớt đều cười rộ lên, bàn tán xôn xao.

“Là bác sĩ Tiểu Ngải báo án đấy, lão là kẻ gây chuyện mà còn muốn làm người báo án sao?

Tôi nhổ vào!"

“Đồng chí công an, thẩm vấn lão một chút đi, bán con gái có tính là phạm tội không?"

“Ở quê lão đã bán một đứa rồi, lần này lại muốn bán, đúng là súc sinh."

“Súc sinh còn mạnh hơn lão, con ch.ó nhà tôi còn biết bảo vệ con nó đấy!"

“Đồng chí công an, lão này cứ lượn lờ trong ngõ chúng tôi suốt, không có chỗ ở cố định, chúng tôi lo lão sẽ gây hại cho trị an."

“Đúng vậy, đồng chí công an mau bắt lão đi thôi!"

Quần chúng hóng hớt mỗi người một câu, căn bản không cần Giang Tiểu Ngải phải nói thêm gì nữa, Tần Đại Xuyên muốn biện minh nhưng căn bản không chen vào lời nào được.

Rất nhanh sau đó, Ngụy Dũng dẫn theo hai đồ đệ mới đưa Tần Đại Xuyên đi.

Lúc rời đi, quần chúng hóng hớt thi nhau vỗ tay, trong con ngõ nhỏ gần như là xếp hàng đưa tiễn.

Bà Khương cũng là người tính tình sảng khoái, lập tức lớn tiếng nói:

“Vừa nãy cảm ơn các vị hàng xóm láng giềng đã nói giúp bà, mọi người vào sân nhà bà uống trà lạnh, c.ắ.n hạt dưa nhé!"

“Chuyện về lão Tần Đại Xuyên đó bà phải trò chuyện kỹ với mọi người vài câu mới được."

Dù sao sau bữa tối rảnh thì cũng rảnh, không ít người ngồi hóng mát trong sân nhà bà Khương, nghe kể về những chuyện dơ bẩn của Tần Đại Xuyên.

Giang Tiểu Ngải nghe một lúc, thấy các bà các ông đều nói lần sau nếu còn thấy Tần Đại Xuyên thì đều sẽ giúp đỡ đuổi người đi thì cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

Giang Tiểu Ngải lượn lờ quay về, vừa hay thấy mẹ Giang vẫn đang thắp đèn thâu đêm để thêu bức tranh Thiên Lý Giang Sơn cực lớn đó, không khỏi thấy xót xa.

“Mẹ, bận cả ngày rồi, buổi tối mẹ nghỉ ngơi đi ạ!"

Giang Tiểu Ngải ngồi xuống bên cạnh mẹ Giang, “Cũng không gấp gáp một lúc này đâu, đừng để mệt quá mà đổ bệnh."

“Mẹ không mệt!"

Mẹ Giang ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn con gái mãi mãi tràn đầy sự cưng chiều, “Con không biết đâu, mẹ cả đời này cũng chẳng làm được việc gì, cứ mơ hồ sống đến cái tuổi này rồi.

Nếu trước khi đi mà tác phẩm thêu này có thể được chọn làm quốc lễ, có thể đại diện cho thể diện của đất nước thì dù không kiếm được một xu mẹ cũng không còn hối tiếc gì nữa."

“Mẹ..."

Những lời khuyên nhủ của Giang Tiểu Ngải đến bên miệng lại nuốt vào trong.

Cô thở dài một tiếng nói:

“Vậy thế này đi!

Con kê cho mẹ một thang thu-ốc bổ, mẹ phải bồi bổ c-ơ th-ể thật tốt mới được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.