Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 437
Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:13
Giang Tiểu Ngải thì không nhịn được mà nói:
“Ương Ương, cậu thông minh như vậy chắc chắn có thể nghĩ tới việc Đỗ Tiểu Khê tuyệt đối không phải hạng người đơn giản, cô ta đã quay lại Kinh Thị thì ắt hẳn sẽ gây chuyện."
“Em chẳng sợ cô ta đâu!
Hơi tí là quỳ xuống, khóc lóc t.h.ả.m thiết, chẳng có bản lĩnh gì cả."
Sở Ương Ương vẻ mặt chẳng mấy lo lắng, hoàn toàn là kiểu vô tư vô lo.
Giang Tiểu Ngải cũng biết tính cách của Sở Ương Ương nên định quay lại dặn dò Chu Lãng một chút, cẩn thận lưu tâm bảo vệ tốt cho Sở Ương Ương.
Chi-a s-ẻ xong bí mật, Giang Tiểu Ngải vội vã quay về bầu bạn với cặp song sinh đáng yêu nhà mình.
“Vạn Hồng và bố mẹ họ Đỗ đã về quê thăm mẹ nuôi rồi, cậu rảnh thì qua chào chị gái của Vạn Hồng một tiếng để chị ấy có sự chuẩn bị."
Giang Tiểu Ngải cảm thấy chị gái của Vạn Hồng rất có thể đã biết chuyện này rồi, nhưng vẫn sợ có vạn nhất xảy ra, thông báo một tiếng cũng không thừa.
Tiểu Thang Viên và Tiểu Sủi Cảo thấy bố mẹ về nhà đều vô cùng vui vẻ.
Cùng lúc đó, phía Hương Cảng bên kia, con gái của bà chủ Khúc là Khúc Bảo Hân đang vội vã rời khỏi sân bay.
Cô nhìn thấy bà chủ Khúc và anh cả Khúc Bảo Nhân ra đón mình.
“Mami, anh cả, rốt cuộc ba bị làm sao ạ?
Tại sao đang yên đang lành lại đột ngột bệnh nguy kịch thế ạ?"
Khúc Bảo Hân vẻ mặt đầy lo lắng và sốt ruột.
Vốn dĩ cô đang nghỉ hè đi du lịch vài nước ở Châu Âu, vừa nghe tin là lập tức vội vã quay về nhà ngay.
“Hân Hân, mẹ định gọi điện cho con nhưng lúc đó con đã lên máy bay rồi, cái chẩn đoán u-ng th-ư não giai đoạn cuối của ba con là chẩn đoán nhầm thôi, bệnh viện đưa nhầm phiếu kết quả.
Ba con chỉ bị đau nửa đầu thôi, giờ đã không sao rồi."
Bà chủ Khúc theo lý do đã nghĩ sẵn từ trước giải thích với con gái.
Khúc Bảo Nhân ở bên cạnh cố nén cười, anh biết bố mẹ định làm gì, nhưng phận làm con cháu luôn không thể vạch trần lời nói dối của bố, như vậy thì bất hiếu quá.
Vì vậy, anh chỉ có thể tạm thời để cô em gái yêu quý “chịu thiệt" một chút, đợi sau này chuyện của em gái và Sở Nhiên thành công rồi mới nói ra “âm mưu" này cũng không muộn.
Khúc Bảo Hân bị che mắt, nghe được tin này thì mừng rỡ phát khóc:
“Không sao là tốt rồi, con đã bảo mà, ba phúc lớn mạng lớn sao có thể mắc căn bệnh đó được!"
“Khó khăn lắm mới về nhà một chuyến, ở lại chơi thêm mấy ngày bồi đắp tình cảm với ba mẹ đi!
Mọi người đều nhớ con lắm đó."
Khúc Bảo Nhân vừa nói vừa giúp em gái xách hành lý.
“Anh cả, chân anh có thể đi lại được rồi, tốt quá đi mất.
Trước đây em nghe anh nói trong điện thoại, không ngờ lại hồi phục tốt như vậy."
Khúc Bảo Hân có chút kinh ngạc.
Cô cứ ngỡ anh cả cô báo tin vui không báo tin buồn, cho dù đi được chắc cũng phải chống gậy này nọ, không ngờ lại đi đứng như người bình thường vậy.
“Y thuật của bác sĩ Tiểu Ngải thật phi thường, sau này anh chỉ tin Trung y thôi."
Khúc Bảo Nhân khẳng định chắc nịch.
“Thần kỳ đến vậy sao ạ?"
Khúc Bảo Hân từ nhỏ đã tiếp nhận giáo d.ụ.c phương Tây, trước đây luôn cảm thấy Trung y là l.ừ.a đ.ả.o.
“Bác sĩ Tiểu Ngải không chỉ chữa khỏi chân cho anh cả con, mà còn chữa khỏi mắt cho Hiên Hiên, chữa khỏi bệnh tự kỷ cho Hiên Hiên nữa.
Hân Hân, con phải cố gắng tìm hiểu văn hóa truyền thống của chúng ta đi, Trung y thực ra là môn y thuật khoa học nhất đó."
Bà chủ Khúc nói.
“Ồ!
Mami lại đang giáo huấn con rồi."
Khúc Bảo Hân bĩu môi, vẻ mặt đầy nổi loạn, “Thôi bỏ đi!
Y gì cũng được!
Miễn là anh cả và Hiên Hiên đều khỏe lại là con vui nhất rồi."
Khúc Bảo Hân khoác tay bà chủ Khúc:
“Mami, con thấy mẹ ngày càng trẻ ra đó, trạng thái da dẻ rất tốt nha!"
“Bác sĩ Tiểu Ngải cho mẹ một bí phương làm đẹp từ Trung y, dùng tốt hơn hẳn mấy loại mỹ phẩm hàng hiệu nước ngoài đó."
Bà chủ Khúc cười rạng rỡ.
“Thật ạ?"
Khúc Bảo Hân lập tức mắt sáng rực lên, “Vậy con cũng muốn dùng thử."
“Được chứ, lát nữa mẹ nhờ Sở Nhiên gửi thêm một ít tới."
Bà chủ Khúc cố tình nói vậy.
Thực ra bí phương đó đã có trong tay, chỉ việc ra tiệm Trung y bốc thu-ốc rồi dùng theo hướng dẫn là được.
Nhưng vừa khéo Sở Nhiên lại sống gần tiệm thu-ốc Trung y tốt nhất Hương Cảng, Sở Nhiên cũng vì sự việc của Lạp Tát mà cảm kích ông chủ Khúc nên từng buột miệng hứa rằng nếu cần d.ư.ợ.c liệu anh có thể mua rồi mang tới.
Nhà họ Khúc lý ra không cần phiền đến Sở Nhiên, nhưng để tác thành cho Sở Nhiên và Khúc Bảo Hân nên mới nói Sở Nhiên cẩn thận, sợ người làm vụng về làm sai, còn ông chủ Khúc và bà chủ Khúc thì lại quá bận rộn.
Sở Nhiên đương nhiên là vui vẻ đồng ý, chỉ cần nhà họ Khúc cần mua thu-ốc cứ gọi điện tới công ty của anh là được.
Bà chủ Khúc không thể chờ đợi thêm nữa muốn để Sở Nhiên và Khúc Bảo Hân gặp mặt nên đã nói dối là thu-ốc không còn nhiều.
Vừa về đến nhà đã gọi điện thoại cho Sở Nhiên, Sở Nhiên nói sau khi tan làm sẽ mang tới, bà chủ Khúc nhân cơ hội đó mời Sở Nhiên ở lại dùng cơm.
“Mami, Sở Nhiên là ai thế ạ?"
Khúc Bảo Hân hỏi.
“Là anh họ của bác sĩ Tiểu Ngải, một mình bôn ba ở Hương Cảng."
Bà chủ Khúc rất sẵn lòng giới thiệu Sở Nhiên cho con gái.
Sau đó, bà đem chuyện của Sở Nhiên kể thao thao bất tuyệt cho Khúc Bảo Hân nghe.
Ông chủ Khúc và con trai cả ngồi bên cạnh uống trà, đều không xen vào lời nào, cũng không chê bà chủ Khúc rườm rà.
Họ đều rất mong chờ buổi gặp mặt đầu tiên giữa Khúc Bảo Hân và Sở Nhiên vào tối nay.
Chương 354 Buổi xem mắt mà người trong cuộc bị che mắt
Bảy giờ rưỡi tối, Sở Nhiên xách một túi thu-ốc Trung y làm mặt nạ làm đẹp đến nhà họ Khúc.
Bà chủ Khúc nhiệt tình chào đón:
“Tiểu Sở à, thật phiền cho cháu quá.
Thu-ốc của bác hôm qua dùng hết rồi, chẳng may hôm nay lại bận, không yên tâm để người làm đi mua."
Cháu đi làm cả ngày rồi, tan làm lại còn mua thu-ốc giúp bác, chắc là đói rồi nhỉ!"
“Vừa khéo hôm nay con gái bác có nhà, nhà bếp làm thêm mấy món.
Đừng chê cơm canh đạm bạc trong nhà nhé."
“Thưa bác, bác khách sáo quá ạ.
Thực ra cháu..."
Sở Nhiên định từ chối.
Cả gia đình nhà họ Khúc đoàn tụ, anh không nhất thiết phải góp mặt.
Bà chủ Khúc dường như nhìn thấu tâm tư của Sở Nhiên, lập tức kéo tay anh:
“Tiểu Sở, đến cũng đến rồi, cháu đã giúp bác việc lớn thế này, nếu ngay cả bữa cơm cũng không chịu ăn thì thật là không nể mặt bác rồi."
Ông chủ Khúc cũng sợ Sở Nhiên chạy mất, phụ họa theo:
“Tiểu Sở, cậu là anh họ của bác sĩ Tiểu Ngải, chính là bạn của nhà họ Khúc chúng tôi, không cần khách sáo, cứ coi như ở nhà mình vậy."
Khúc Bảo Hân đẩy đẩy Khúc Bảo Nhân, nhỏ giọng hỏi:
“Sở Nhiên này sao lại có tiếng nói trước mặt ba mẹ mình thế ạ?"
