Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 441
Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:13
“Ông này đúng là!"
Bà chủ Khúc nhìn chồng mình, sao đột nhiên lại có chút trẻ con thế nhỉ?
“Không được, tôi phải giúp con gái tôi một tay."
Ông chủ Khúc gọi một cuộc điện thoại:
“Đi tra xem lịch trình sắp tới trong một tuần của Sở Nhiên thế nào, đừng làm cậu ta kinh động."
Sở Nhiên chẳng phải nhân vật lớn gì nên lịch trình của anh chưa đầy nửa tiếng đồng hồ ông chủ Khúc đã nắm rõ trong lòng bàn tay.
Vợ chồng ông chủ Khúc nghiên cứu lịch trình của Sở Nhiên.
Đi làm, làm thêm, lớp bổ túc đêm, gần như chưa bao giờ đến những nơi không ra gì.
Còn cái thời khóa biểu của võ quán Thiên Hoằng khiến ông chủ Khúc rất bất ngờ.
“Không ngờ nha!
Thằng nhóc này còn tập đ-ánh võ nữa à?
Không biết có cơ bụng không nhỉ?"
Ông chủ Khúc lẩm bẩm, “Thế này thì tốt rồi, có thể bảo vệ được Hân Hân."
Bà chủ Khúc chỉ vào thời khóa biểu sốt ruột nói:
“Chồng nhìn này, bảy giờ rưỡi tối nay Sở Nhiên có tiết học tán thủ, Hân Hân hẹn cậu ta bảy giờ đi ăn cơm liệu có..."
“Hân Hân lớn rồi, nó tự xử lý được mà."
Ông chủ Khúc xua xua tay, “Đi chuẩn bị bữa tối đi, rồi mở một chai r-ượu ngon nữa."
Khúc Bảo Hân đến nhà hàng sớm hơn dự định, Sở Nhiên đã đợi sẵn ở đó rồi.
Thấy Sở Nhiên đến trước cơn giận trong lòng Khúc Bảo Hân tiêu tan không ít.
Khúc Bảo Hân đứng trước bàn nghịch nghịch chiếc túi xách nhỏ của mình, nói:
“Không biết kéo ghế ra cho quý cô sao?"
“Xin lỗi!"
Sở Nhiên lập tức làm theo, kéo ghế ra cho Khúc Bảo Hân ngồi xuống.
Sở Nhiên sau đó nói:
“Khúc tiểu thư, tôi tạm thời chưa có ý định quen bạn gái, không thể làm lỡ thanh xuân của cô được, tôi đã phụ lòng tốt của cô rồi, tôi rất xin lỗi.
Hôm nay tôi mời cô ăn cơm, cô cứ gọi món tùy ý."
“Là bị cái cô Lạp Tát đó dọa sợ rồi sao?
Ba tôi chẳng phải đã giúp anh xử lý cô ta rồi đó thôi, tiền cô ta lừa của anh cũng đã trả lại cho anh rồi mà.
Chẳng lẽ anh vẫn còn bóng ma tâm lý à?"
Khúc Bảo Hân là một người tự tin.
Sở Nhiên từ chối cô thì cô thà rằng cho là vấn đề ở Sở Nhiên chứ không cảm thấy bản thân mình có vấn đề gì cả.
Thấy Sở Nhiên không nói gì Khúc Bảo Hân chủ động nói:
“Nhưng nếu tôi cứ nhất định muốn làm bạn gái anh thì sao?
Anh tính sao đây?"
Ngay khi Sở Nhiên đang cân nhắc xem nên từ chối khéo léo thế nào thì trong nhà hàng đột nhiên phát ra một tiếng nổ lớn, kèm theo đó là ánh lửa, là bình gas trong bếp bị nổ.
Chương 357 Cõng Khúc Bảo Hân ra ngoài
Vụ nổ bình gas bất ngờ đã gây ra một đám cháy.
Chỉ trong nháy mắt nhà hàng vốn đang náo nhiệt tràn ngập những tiếng la hét hoảng loạn, mọi người đều đang vội vã chạy ra ngoài.
Sở Nhiên túm lấy cánh tay Khúc Bảo Hân muốn nhanh ch.óng đưa cô rời khỏi nơi nguy hiểm này.
Không ai có thể dự đoán liệu có xảy ra vụ nổ thứ hai hay không, cũng không biết trong bếp còn chứa bao nhiêu đồ dễ cháy nổ.
Một khi xảy ra vụ nổ thứ hai thì phạm vi ảnh hưởng e rằng không chỉ là nhà bếp nữa, có lẽ là cả nhà hàng, thậm chí là cả tòa nhà.
“Á!"
Khúc Bảo Hân đột nhiên ngã nhào.
Cô đi giày cao gót nên việc di chuyển không được thuận tiện cho lắm.
“Khúc tiểu thư!"
Sở Nhiên đỡ cô dậy.
Thế nhưng chân của Khúc Bảo Hân đã bị trẹo rồi, căn bản không đi được.
Sở Nhiên đỡ Khúc Bảo Hân tạm thời lánh vào một góc cạnh cửa sổ phía bên hông nhà hàng, chỉ là tầng lầu quá cao nên không thể nhảy cửa sổ được, chỉ có thể mượn cửa sổ để hít thở chút không khí, vì lúc này khói đặc đã bắt đầu bốc lên nghi ngút rồi.
Sở Nhiên nhìn về phía cửa ra vào không quá lớn:
“Hỏng rồi, cửa ra vào xảy ra tình trạng giẫm đạp lên nhau.
Chúng ta không chen ra ngoài được đâu, vả lại một khi bị ngã xuống là sẽ bị giẫm ch-ết mất."
“Vậy phải làm sao đây?"
Khúc Bảo Hân có chút căng thẳng.
Sau đó là những tiếng ho sặc sụa, khói đặc đã lan tới đây rồi.
Nếu không ra ngoài ngay cho dù không xảy ra vụ nổ thứ hai, không bị ch-ết cháy thì cũng bị ch-ết ngạt vì khói thôi.
“Khụ khụ, anh... anh đi đi!
Một mình anh thì ra ngoài được mà."
Khúc Bảo Hân đẩy đẩy Sở Nhiên, “Là em... em cứ nhất định đòi hẹn anh, là lỗi của em, em... em tự mình gánh chịu."
Khúc Bảo Hân dù đang sợ hãi đến phát khiếp nhưng vẫn đưa ra lựa chọn đó, cô không muốn liên lụy đến Sở Nhiên.
Nếu Sở Nhiên đi một mình thì dù là chen ra ngoài hay trèo cửa sổ thì đều có cơ hội sống sót.
Còn mang theo cái gánh nặng là cô thì sẽ bị kéo ch-ết chùm mất, cô không thể quá ích kỷ được.
“Đừng nói nhảm nữa, tôi không thể bỏ mặc bạn đồng hành được!"
Sở Nhiên khẳng định chắc nịch.
Sau đó Sở Nhiên cõng Khúc Bảo Hân lên lưng, giật một tấm khăn trải bàn buộc c.h.ặ.t hai người lại với nhau.
“Bám c.h.ặ.t lấy tôi, chúng ta trèo cửa sổ xuống.
Sống hay ch-ết thì cứ đ-ánh cược một phen này thôi!"
Sở Nhiên nói xong liền trèo ra ngoài cửa sổ tầng năm.
Khúc Bảo Hân sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m-áu nhưng lại không dám la lên một tiếng vì sợ dọa Sở Nhiên giật mình.
“Sở tiên sinh hướng bên trái, bên trái có đường ống dẫn kìa."
Một thuộc hạ của ông chủ Khúc lớn tiếng gọi.
Anh ta được lệnh đến lén theo dõi, đi chậm hơn Khúc Bảo Hân một bước, vừa đến dưới lầu đã nghe thấy tiếng nổ lớn, một lượng lớn người từ trong tòa nhà đổ xô ra ngoài khiến anh ta căn bản không thể vào trong được.
Khúc Bảo Hân nghe thấy giọng nói quen thuộc, đó là thuộc hạ thân tín của bố cô.
“Sở Nhiên hướng bên trái kìa, có đường ống dẫn đó."
Khúc Bảo Hân sợ Sở Nhiên không nghe thấy nên vội vàng nhắc nhở anh.
“Được rồi!
Bám chắc vào."
Sở Nhiên di chuyển từng chút một về phía bên trái, cuối cùng cũng bám được vào đường ống dẫn.
Anh từng chút một leo xuống dưới, anh gần như đã dùng hết sức bình sinh mới leo xuống được một tầng lầu.
Còn người thuộc hạ của ông chủ Khúc ở dưới lầu đã nhanh ch.óng chạy vào nhà dân đối diện tòa nhà tìm được hai tấm drap trải giường, đồng thời nhờ người giúp đỡ căng ra ở bên dưới để đón.
Vạn nhất Sở Nhiên bị tuột tay thì anh ta vẫn còn cơ hội cứu người.
Sở Nhiên nghiến răng nỗ lực kiên trì.
Trong lòng anh rất may mắn vì bản thân kể từ khi đến Hương Cảng vẫn luôn kiên trì tập luyện thể hình.
Trước đây anh yếu ớt như một thư sinh không có sức trói gà, nếu đối kháng với Lục Thiếu Lâm thì ngay cả một phần thắng cũng không có.
Cho dù anh đã giám định ra Giang Tiểu Ngải là em họ mình, không thể tranh giành Giang Tiểu Ngải nữa, nhưng tập thể hình lại là điều mà anh cho rằng nhất định phải làm.
Nếu không đừng nói là cõng Khúc Bảo Hân leo lầu, mà ngay cả đi một mình cũng chưa chắc đã làm được.
“Sở Nhiên cố lên!
Em xin lỗi!"
Khúc Bảo Hân nhỏ giọng nói bên tai Sở Nhiên.
Cô vô cùng hối hận, sớm biết hôm nay không giở thói tiểu thư, không ép Sở Nhiên đến cái nhà hàng này thì tốt rồi.
Hoặc là dứt khoát đến một cái nhà hàng thật cao cấp thật đắt tiền đi.
“Đừng nói nữa, tiết kiệm sức lực đi!"
Sở Nhiên giọng nói trầm thấp đầy vẻ nam tính.
