Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 448
Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:14
Đỗ Ninh nghe thấy lời này, đột nhiên não bộ như thông suốt hẳn lên, nói:
“Thế nên, hai người đang giao dịch sao?
Đỗ Tiểu Khê chủ động bán?
Anh bỏ tiền bỏ vật ra để mua dâm?"
Tội danh này là lớn đấy.
Vương Võ vội vàng giải thích:
“Không, không phải đâu.
Chúng tôi là đối tượng chính đáng, hôm nay định đi đăng ký đấy."
Đỗ Tiểu Khê cũng hối hận rồi, vừa nãy không cần thiết phải nói những lời đó, chỉ là hiện tại cô ta cũng không biết đối phó thế nào.
Đỗ Ninh đút chiếc máy ghi âm trong túi quần, anh ngược lại chẳng vội vàng gì, dù sao cái gì cần ghi thì cũng đã ghi lại được hết rồi.
Vương Võ và Đỗ Tiểu Khê cùng bị đưa về đồn cảnh sát, cướp giật một nghìn tệ, còn liên quan đến h-ành h-ung đ-ánh người cùng các tội danh khác, đây được coi là vụ án lớn rồi.
Đỗ Ninh đi theo làm biên bản, mãi cho tới chập tối mới ôm một nghìn tệ tiền rời khỏi đồn cảnh sát.
Ngụy Dũng biết anh mang theo “số tiền lớn" trong người nên đã hộ tống anh đi hội quân với Giang Tiểu Ngải và người nhà họ Đỗ.
“Anh cả, anh bị thương rồi sao?"
Vạn Hồng rất xót xa, “Chẳng phải đã nói rồi sao, không được đ-ánh nh-au mà?
Anh có đau không?"
“Không sao đâu, đừng lo cho anh, chỉ là chút vết thương nhỏ thôi mà.
May mà mọi chuyện đã được giải quyết rồi, hai đứa súc sinh đó không ra được nữa đâu."
Đỗ Ninh cảm thấy hôm nay thật xứng đáng.
Uông Nguyệt vội vàng lấy thu-ốc qua:
“Mặc dù là vết thương nhỏ nhưng vẫn phải xử lý một chút."
Ngụy Dũng tóm tắt tình hình một chút, nói:
“Hiện tại có ghi âm làm chứng, vả lại tiền tang vật là do người của chúng tôi truy thu về được.
Cướp giật h-ành h-ung, vụ án này chắc chắn sẽ không xử nhẹ đâu, theo kinh nghiệm của tôi thì ít nhất cũng phải mười mấy năm."
“Đáng đời!"
Đỗ Trân Châu mắng một câu, “Cái loại súc sinh không bằng này thì nên cho ngồi tù mọt gông luôn."
“Bác sĩ Tiểu Ngải, đa tạ cô đã bày mưu tính kế cho chúng tôi, nếu không thì chẳng những không thể tống bọn chúng đi cải tạo được mà chúng tôi còn phải luôn lo lắng, sợ bọn chúng tới gây chuyện."
Cha Đỗ nói, “Thật không biết phải cảm ơn cô thế nào nữa."
“Vạn Hồng là bạn của tôi, chuyện của cô ấy cũng là chuyện của tôi.
Bác không cần phải khách sáo đâu.
Hơn nữa Đỗ Tiểu Khê lúc trước gây chuyện ở lớp bổ túc của chúng tôi, tôi cũng chẳng ưa gì cô ta."
Giang Tiểu Ngải nói.
Vạn Hồng trên đầu quấn băng gạc, khóe mắt vẫn đỏ hoe, nói:
“Tiểu Ngải, tôi nhất định sẽ theo cô, làm việc thật tốt, giữ c.h.ặ.t túi tiền cho cô."
“Bác sĩ Tiểu Ngải, một nghìn tệ tiền hàng có cần nữa không?"
Đỗ Ninh hỏi.
“Nếu có cách thì tự nhiên là cần, nhưng cũng không miễn cưỡng đâu."
Giang Tiểu Ngải nói.
“Có cách mà!"
Đỗ Ninh một mực đồng ý, “Sáng mai tôi sẽ đi làm ngay, sẽ nhanh ch.óng xử lý ổn thỏa cho cô."
Ngụy Dũng lúc này mới lên tiếng:
“Mọi người làm việc đúng là kín kẽ thật đấy, ngay cả việc Đỗ Ninh mang theo một nghìn tệ cũng phải làm cho tính hợp lý trở nên vững chắc, không thể bới móc ra được một lỗi nhỏ nào luôn."
“Đó là điều tất nhiên rồi."
Giang Tiểu Ngải đắc ý nói, “Đã làm bẫy thì phải thật kín kẽ."
“Thế nhưng, hành động này của mọi người thuộc về 'câu cá', nếu truy cứu nghiêm ngặt thì e là..."
Ngụy Dũng không nói hết câu.
Cha Đỗ sốt sắng, vội vàng nói:
“Đồng chí, việc này cũng phạm pháp sao?
Nếu có chuyện gì xảy ra thì tôi sẽ là người đứng ra gánh vác, không thể để liên lụy đến bác sĩ Tiểu Ngải được."
Người nhà họ Đỗ cũng lần lượt hưởng ứng, Đỗ Ninh cũng lên tiếng:
“Chuyện là do tôi làm, không liên quan đến người khác."
Người nhà họ Đỗ ai nấy đều hiền lành, nếu không thì cũng chẳng thể nào vô điều kiện hy sinh cho Đỗ Tiểu Khê như vậy, không những từ một gia đình khá giả trở thành nợ nần chồng chất mà còn mất đi một đứa con trai út.
Uông Nguyệt nháy mắt với Ngụy Dũng, bảo anh đừng có dọa người ta.
Ngụy Dũng thấy người nhà họ Đỗ căng thẳng như vậy, lại sợ Uông Nguyệt “xử lý" mình nên vội vàng trấn an:
“Chuyện này mọi người cứ giữ kín trong lòng đi, tôi coi như không biết gì cả.
Thế nhưng sau này tuyệt đối đừng làm như thế này nữa, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì làm hại tới bản thân thì không đáng đâu!"
Người nhà họ Đỗ liên tục cảm ơn, bày tỏ lần này là bất đắc dĩ, tuyệt đối không có lần sau.
Giang Tiểu Ngải mệt mỏi cả ngày, chuyện đã giải quyết xong, Lục Thiếu Lâm cũng vừa vặn tới đón cô về nhà.
Bọn họ trước tiên đi tìm Sở Ương Ương, hai đứa trẻ hôm nay gửi ở chỗ bọn họ.
Vừa hay gia đình ba người nhà Hiên Hiên tới, còn mang theo thiệp mời và quà cáp.
Nói là trong nhà đã dọn dẹp xong xuôi, chủ nhật mời mọi người tới ăn cơm.
Đồng thời bọn họ cũng mời mọi người tới nhà mình nghe điện thoại, tám giờ tối nay Khúc lão bản sẽ gọi điện tới, Sở Nhiên có thể nói chuyện.
Sở Nhiên đã rời nhà quá lâu rồi, mặc dù Giang Tiểu Ngải có giúp mang theo đồ đạc và thư từ nhưng người nhà họ Sở vẫn luôn mong mỏi.
Có thể nghe thấy giọng nói đối với người nhà họ Sở mà nói là một điều vô cùng đáng mong chờ.
Tất cả mọi người đều tới nhà mới của Hiên Hiên, Hiên Hiên đặc biệt vui vẻ, bận rộn mang ra đủ loại đồ ăn vặt để chiêu đãi khách khứa của mình.
Mà lúc này ở bệnh viện bên phía thành phố Hương Cảng, Sở Nhiên cũng rất xúc động.
Mặc dù anh không thể xuất viện nhưng trong phòng bệnh VIP có điện thoại, anh rất mong chờ được nghe giọng nói của người thân.
Chuyện này là do Khúc Bảo Hân thúc đẩy, cô muốn nhân cơ hội này nói chuyện với mẹ của Sở Nhiên, nếu mẹ chồng tương lai thích cô thì tỷ lệ cô theo đuổi được Sở Nhiên thành công sẽ cao hơn nhiều.
Sở Nhiên lần trước có nói tính cách của cô và em gái Sở Nhiên rất giống nhau, nếu có thể lấy lòng em chồng tương lai thì việc theo đuổi Sở Nhiên cũng sẽ gặt hái được kết quả gấp đôi mà công sức chỉ bỏ ra một nửa.
Hơn nữa cô cũng muốn dò hỏi một chút, cô muốn biết người mà Sở Nhiên từng yêu sâu đậm trong lòng là ai.
Chương 363 Cuộc điện thoại hiếm hoi
Khúc lão bản ở trong phòng bệnh VIP của Sở Nhiên, gọi điện theo đúng thời gian đã hẹn.
Khúc lão bản trò chuyện với em gái vài câu trước, sau đó quay đầu nói với Sở Nhiên:
“Tiểu Sở, người nhà cháu cũng đang ở đó, nói chuyện với họ đi!"
Khúc lão bản đưa ống nghe điện thoại cho Sở Nhiên.
Sở Nhiên sau khi được điều trị thì tình trạng đã tốt hơn rất nhiều, anh không định kể chuyện mình bị thương cho người nhà nghe, anh bỏ nhà ra đi đã khiến gia đình lo lắng rồi, bây giờ anh không muốn người thân tiếp tục phải lo lắng cho mình thêm nữa.
Sở Nhiên tâm trạng có chút xúc động, nhất thời lại không biết nên nói gì?
“Tiểu Nhiên, là con phải không?"
Lâm Nhã Tâm nghe thấy đầu dây bên kia im lặng liền đoán chắc chắn là con trai mình rồi.
“Mẹ, con xin lỗi!"
Giọng Sở Nhiên có chút nghẹn ngào, “Con... con không nên... không nên..."
“Tiểu Nhiên, con trưởng thành rồi, con có thể lựa chọn cuộc đời mà con yêu thích, mẹ và cha con đều tôn trọng quyết định của con.
Tiểu Ngải và Thiếu Lâm mang tin tức của con về, chúng ta đều biết con ở thành phố Hương Cảng phát triển rất tốt, mẹ tin rằng con trai của mẹ thông minh, cần cù, bất kể ở nơi nào cũng có thể phấn đấu vươn lên, đạt được thành tựu tốt đẹp."
