Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 451
Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:14
“Dù sao chuyện học hành này thì lúc nào cũng không muộn, vả lại cũng chưa chắc là phải ở trong trường học.”
“Bây giờ con đi làm bản kế hoạch đây ạ."
Khúc Bảo Nhân rất vui mừng, nhảy dựng lên khỏi ghế sofa, đi lên phòng ở tầng hai.
Khúc lão bản ngồi trên ghế sofa, trong đầu vẫn còn đang tính toán.
Lúc này chuông điện thoại vang lên, người làm nhấc máy xong liền báo cáo với Khúc lão bản:
“Lão gia, chủ nhiệm Phàn ở thành phố Dương Châu tìm ngài ạ."
Khúc lão bản vừa nghe là chủ nhiệm Phàn thì liền đi tới nghe máy ngay, ông cũng đang định tìm chủ nhiệm Phàn đây!
Chủ nhiệm Phàn lần trước ở lại nhà họ Khúc đã nhiều lần nhắc tới với ông, hy vọng có cơ hội để ông qua đó đầu tư, bây giờ ông đã động lòng rồi, điện thoại của chủ nhiệm Phàn liền tới ngay, đúng là tâm đầu ý hợp mà!
Khúc lão bản và chủ nhiệm Phàn trò chuyện qua điện thoại rất tâm đắc, coi như là vừa gặp đã thân.
Chủ nhiệm Phàn cho biết sáng mai sẽ gửi cho ông một bản fax, gửi cho ông một thư mời chiêu thương chính thức.
Như vậy thì không cần phải đêm hôm khuya khoắt tìm thuyền đi lậu nữa, có thể ban ngày đi tàu khách đường đường chính chính qua đó.
Nói xong việc công, chủ nhiệm Phàn chuyển chủ đề, nói:
“Khúc lão bản, còn có một việc riêng muốn nhờ ngài giúp đỡ một tay."
“Chủ nhiệm Phàn hà tất phải khách sáo, mối quan hệ của chúng ta thế này, có gì cứ nói thẳng đi ạ."
Khúc lão bản hào sảng nói.
“Nếu ngài qua đây thì có thể dẫn theo Sở Nhiên không?
Cứ nói cậu ấy là cấp dưới của ngài.
Mẹ cậu ấy hiện tại đang nghỉ hè, có thể tới thành phố Dương Châu hoặc thành phố Thâm Quyến gặp cậu ấy một lần."
Chủ nhiệm Phàn nói.
Khúc lão bản tất nhiên là sẵn lòng giúp đỡ, nhưng Sở Nhiên hiện tại đang nằm viện, bác sĩ nói ít nhất nửa tháng mới có thể xuất viện.
Khúc lão bản không trả lời ngay, chủ nhiệm Phàn liền hỏi:
“Sao vậy?
Khúc lão bản là có khó khăn gì sao?"
“Chỗ tôi chắc chắn là không vấn đề gì, chẳng qua chỉ là dẫn thêm một người mà thôi, chuyện nhỏ ấy mà.
Chỉ có điều..."
Khúc lão bản vốn định che giấu, nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng, “Thôi, tôi cũng chẳng giấu ông.
Tiểu Sở bị thương rồi, chắc phải nằm viện nửa tháng, cậu ấy không muốn trong nhà biết chuyện.
Chủ nhiệm Phàn, ông xem việc này nên sắp xếp thế nào đây!"
Chương 365 Khúc Bảo Hân não yêu đương
Chủ nhiệm Phàn suy nghĩ một hồi, nói với Khúc lão bản:
“Khúc lão bản, nếu đã vậy thì hay là ngài bàn bạc với Sở Nhiên một chút xem ý cậu ấy thế nào.
Chúng ta sẽ liên lạc lại sau."
Khúc lão bản cũng cảm thấy xử lý như vậy là thỏa đáng hơn, sáng sớm ngày hôm sau liền định đi tới bệnh viện.
Mà ông vừa xuống lầu thì liền thấy con gái từ trong bếp đi ra, bưng bát canh sương sáo hầm xương ống nóng hổi.
Ông bất lực lắc đầu, cô con gái bảo bối của ông từ nhỏ đã được nâng niu như ngọc quý trên tay, bây giờ lại vì một người đàn ông mà cam tâm tình nguyện xuống bếp nấu nướng.
Mặc dù ông đ-ánh giá cao Sở Nhiên nhưng cũng không đành lòng để con gái vất vả mệt nhọc.
“Hân Hân, chúng ta cũng chẳng đến mức thế này chứ?"
Khúc lão bản uyển chuyển khuyên nhủ, “Tiểu Sở cần dinh dưỡng thì để đầu bếp trong nhà làm xong con mang qua là được rồi, hà tất phải tự mình xuống bếp?
Con cũng bị bong gân chân mà, nên nghỉ ngơi cho tốt."
Khúc Bảo Hân khập khiễng đi lại nhưng trên mặt lại rạng rỡ nụ cười.
“Con muốn tự tay làm cho Sở Nhiên mà!"
Khúc Bảo Hân vẻ mặt đầy hưởng thụ, “Sở Nhiên vì con mà gãy mất hai ngón tay, lúc anh ấy leo đường ống chắc chắn là rất vất vả.
Con làm chút việc nhỏ xíu này thì thực sự chẳng thấm tháp vào đâu cả!"
Khúc Bảo Hân đóng gói xong bữa sáng, thậm chí còn không màng tới việc bản thân mình ăn lấy hai miếng, đã vội vàng đi tới bệnh viện, chỉ sợ làm Sở Nhiên bị đói.
Khúc lão bản thở dài, gọi với theo Khúc Bảo Hân đang định ra cửa:
“Hân Hân, con thay ba nhắn với Sở Nhiên một lời."
“Dạ được, ba muốn nhắn gì ạ?"
Khúc Bảo Hân dừng bước.
Khúc lão bản đem chuyện tối qua trò chuyện điện thoại với chủ nhiệm Phàn, cùng với dự định tới đại lục đầu tư, đều kể hết cho Khúc Bảo Hân nghe.
“Bây giờ có cơ hội này, con phải hỏi ý kiến bác sĩ xem Sở Nhiên dạo gần đây có thể đi một chuyến tới thành phố Thâm Quyến được không?
Cũng phải hỏi ý kiến của chính Sở Nhiên nữa, dù sao cậu ấy cũng đang mang thương tích, cậu ấy có sẵn lòng gặp mẹ mình không?"
“Mẹ cậu ấy công việc quá bận rộn, bây giờ đang là kỳ nghỉ hè nên mới tranh thủ ra được chút thời gian.
Nếu bỏ lỡ cơ hội lần này thì lần sau không biết là tới lúc nào đâu."
“Việc này phải nhanh ch.óng quyết định, phía Giang Tiểu Ngải vẫn đang đợi tin tức.
Tốt nhất là hôm nay phải xác định xong, buổi tối ba còn phải trả lời bên kia nữa."
Khúc Bảo Hân đã nghe hiểu rồi, cô gật đầu:
“Dạ được, con đi bàn bạc với Sở Nhiên."
Khúc Bảo Hân nhanh ch.óng đã tới phòng bệnh, cô sợ Sở Nhiên nghe thấy tin có thể gặp người thân sẽ sinh lòng u sầu mà ăn không ngon.
Cô nhân lúc Sở Nhiên đang ăn cơm thì đi hỏi ý kiến bác sĩ, bác sĩ nói lời khuyên là nên nằm viện quan sát, nhưng nếu thực sự có việc.
Vậy thì chỉ cần không chạm vào chỗ gãy xương, qua vài ngày tình trạng ch.óng mặt do chấn động não thuyên giảm một chút thì chắc là không vấn đề gì lớn.
Khúc Bảo Hân hỏi rõ điểm này nên cũng yên tâm rồi.
Dù sao sức khỏe của Sở Nhiên là điều quan trọng hàng đầu trong lòng cô.
Khúc Bảo Hân quay lại phòng bệnh, đợi Sở Nhiên ăn no rồi mới mở lời hỏi:
“Sở Nhiên, nếu trong vài ngày tới mẹ anh tới thành phố Thâm Quyến, ba tôi bên kia cũng vừa hay nhận được thư mời chiêu thương dẫn vốn của thành phố Thâm Quyến, có thể đường đường chính chính đi tàu khách qua đó.
Anh có sẵn lòng đi gặp mẹ mình một lần không?"
“Mẹ tôi bà ấy thực sự có thể tới thành phố Thâm Quyến sao?"
Sở Nhiên tâm trạng có chút xúc động.
Sở Nhiên tất nhiên là muốn gặp, nhưng dạo gần đây anh nhìn vết băng bó nẹp trên ngón tay thì lại sợ mẹ gặp anh sẽ lo lắng cho anh, không kìm được mà có chút do dự.
Nỗi lo lắng của Sở Nhiên bị Khúc Bảo Hân liếc mắt cái đã nhận ra ngay.
“Mẹ anh tới thành phố Thâm Quyến thì cũng phải đi tàu hỏa qua đây, ba và anh cả tôi cũng sẽ ở bên đó khảo sát một thời gian, vẫn còn thời gian để nỗ lực hồi phục mà."
“Cơ hội hiếm có, anh nên hiểu công việc của mẹ anh bận rộn thế nào.
Tôi thấy chỉ cần tình trạng c-ơ th-ể cho phép thì vẫn nên đi một chuyến là tốt hơn, tôi có thể đi cùng anh."
Khúc Bảo Hân thăm dò, cô rất muốn gặp mẹ của Sở Nhiên để tranh thủ sự ủng hộ.
Sở Nhiên cũng biết sắp khai giảng rồi, mẹ anh chắc chắn là phải chạy đôn chạy đáo giữa trường đại học và viện nghiên cứu, bỏ lỡ lần này không biết phải đợi tới lúc nào.
Anh hạ quyết tâm:
“Tôi đi!"
Khúc Bảo Hân vỗ tay một cái, vui mừng nhảy dựng lên.
Tức khắc cảm thấy cổ chân đau đớn kịch liệt, kêu lên một tiếng kinh hãi.
“Cô sao vậy?"
“Bác sĩ, bác sĩ..."
