Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 504
Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:20
“Thân nhân trực hệ không được truyền, những người khác lại không tương thích, vừa hay hôm qua ở công trường ngoại ô có tai nạn, dùng rất nhiều huyết tương, chúng ta đã mượn từ bệnh viện Nhân dân 400cc, Viện trưởng Tiền giúp đỡ mượn từ bệnh viện Hữu Nghị 400cc, hai người con trai của Bí thư Diêm đó nhóm m-áu đều tương thích, mỗi người đã hiến 200cc."
“Tôi biết rồi."
Giang Tiểu Ngải gật đầu.
Có vay phải có trả, dù là mượn huyết tương hay là nợ ân tình.
Sau khi Giang Tiểu Ngải đi ra, sắc mặt cũng không tốt, nhưng vẫn đi tới bên ngoài phòng hồi sức tích cực, ngồi trên ghế kể lại tình hình của Chu Ương Ương cho người nhà nghe, cũng để mọi người yên tâm.
Về phần hai đứa bé, đều đã được gửi vào l.ồ.ng ấp của bệnh viện Nhân dân.
Trước đây khi Tiểu Thang Viên và Tiểu Giao T.ử chào đời cũng từng nằm l.ồ.ng ấp, nên cả gia đình cũng không phản đối chuyện này, cũng khá yên tâm.
Phần nhiều là lo lắng cho tình trạng của Chu Ương Ương.
“Có cháu ở đây, cháu nhất định sẽ để Ương Ương thoát khỏi nguy hiểm, để em ấy lại nhảy nhót hăng hái, suốt ngày líu lo đòi ăn dưa."
Ánh mắt Giang Tiểu Ngải kiên định.
“Tiểu Ngải, sắc mặt cháu cũng không tốt, hôm nay còn đi bệnh viện Hữu Nghị làm đại phẫu, cháu..."
Mạnh lão phu nhân quan tâm nói.
“Bà ngoại, cháu không sao, chỉ là mệt thôi, còn hơi đói nữa, à không, là rất đói, vô cùng đói."
Giang Tiểu Ngải nói.
Thể năng của cô tiêu hao quá lớn.
Bố Giang lúc này xách mấy hộp cơm đi tới:
“Bố sớm biết con ra ngoài chắc chắn sẽ kêu đói mà."
Giang Tiểu Ngải cứ thế ngồi ngay bên ngoài phòng hồi sức tích cực, ăn ngấu nghiến.
Mạnh lão phu nhân có chút tự trách, vừa rồi chỉ mải lo lắng cho Chu Ương Ương mà chẳng nghĩ tới chuyện đi mua cái gì đó cho Giang Tiểu Ngải ăn, may mà ông thông gia mua tới, nếu không Tiểu Ngải còn phải đợi lâu nữa mới có cái gì đó nóng hổi để ăn.
Giang Tiểu Ngải ăn cơm xong, trạng thái tốt hơn nhiều, nói:
“Lát nữa cháu vào phòng nghỉ ngủ một lát, tối nay cháu sẽ trực đêm để trông nom Ương Ương.
Có cháu ở đây, nhất định phải bảo vệ em ấy không sao."
“Chị Tiểu Ngải, em ở với chị."
Mắt Ngụy Tiểu Vân đã khóc đến sưng húp.
“Tiểu Vân, hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Vương Đại Hoa tại sao lại đẩy Ương Ương?"
Giang Tiểu Ngải hiện tại đã phục hồi được một chút thể năng nên mới có sức lực hỏi han về những gì Chu Ương Ương đã trải qua.
Chương 409 Bà ta cố ý
Bên ngoài phòng hồi sức tích cực, tất cả mọi người đều nhìn về phía Ngụy Tiểu Vân, cả đại gia đình người thân trước đó đều chỉ quan tâm đến tình trạng của Chu Ương Ương, chưa kịp hỏi kỹ xem chuyện gì đã xảy ra.
Ngụy Tiểu Vân sụt sịt nói:
“Vốn dĩ chị Ương Ương qua xem mẫu hoa thêu, nhà bên cạnh đột nhiên cãi nhau, tiếng động lớn kinh khủng."
Giang Tiểu Ngải nghe lời này là đoán ra ngay:
“Chu Ương Ương chắc chắn là qua đó xem náo nhiệt rồi đúng không?"
“Vâng!"
Ngụy Tiểu Vân đáp, “Ban đầu sư phụ ngăn chị Ương Ương lại nên cũng thôi, chị Ương Ương chỉ ló đầu từ xưởng thêu nhìn sang thôi.
Nhưng mà nhà bên cạnh càng cãi càng to, thực ra trong lòng em cũng tò mò lắm."
“Lúc đó sư phụ vừa hay vào phòng trong, chị Ương Ương lại đề nghị qua đó, em đã không ngăn cản mà còn đi cùng chị ấy.
Lúc đó trong lòng em nghĩ có em ở đây có thể bảo vệ chị Ương Ương, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.
Đều là lỗi của em, lúc đó em phản ứng chậm quá."
Mạnh lão phu nhân bèn hỏi:
“Nhà bên cạnh cãi nhau sao lại đẩy Ương Ương?
Là cố ý hay lỡ tay?"
Câu hỏi này rất quan trọng, vô ý gây thương tích và cố ý gây thương tích tính chất hoàn toàn khác nhau.
“Là cố ý."
Ngụy Tiểu Vân nghiến răng nghiến lợi nói.
“Chúng em cũng chẳng dám rình rang xem náo nhiệt, cứ giả vờ đi ngang qua thôi.
Thế nhưng vừa đi đến cửa nhà bên cạnh, Vương Đại Hoa đột nhiên xông ra, túm tóc chị Ương Ương c.h.ử.i bới, còn nói đang định đi tìm Ương Ương thì chị ấy lại tự dâng xác đến."
Ngụy Tiểu Vân tức giận nói.
“Tại sao?
Ương Ương với bà ta không oán không thù mà!"
Giang Tiểu Ngải mặt đầy thắc mắc.
“Vương Đại Hoa nói đứa bé trong bụng Ương Ương là của chồng bà ta."
Ngụy Tiểu Vân phẫn nộ.
“Nói bậy bạ!"
Lâm Nhã Tâm tức đến mặt xanh mét.
Chu Lãng cũng siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm.
Ngụy Tiểu Vân lại tiếp tục nói:
“Hai đứa em lúc đó hoàn toàn mờ mịt, em định hỏi bà ta có phải hiểu lầm gì không.
Nhưng bà ta cứ liên tục c.h.ử.i bới, còn túm tóc nữa.
Em muốn giúp chị Ương Ương thoát ra, nhưng Vương Đại Hoa điên quá, em đ-ánh không lại bà ta.
Em sốt ruột quá bèn dùng cây kéo mang theo cắt luôn tóc của Ương Ương mới coi như thoát ra được."
“Em dìu Ương Ương định nhanh ch.óng chạy đi.
Nhưng Vương Đại Hoa đuổi theo, còn chắn ngay cửa xưởng thêu của chúng em.
Bà ta c.h.ử.i rủa rất nhiều lời khó nghe, cũng là do em sơ suất, không ngờ bà ta lại đột nhiên đẩy chị Ương Ương.
Chị Ương Ương lúc đó ngã ngửa xuống đất, ngã rất nặng, chị ấy kêu đau bụng rồi còn chảy m-áu nữa."
“May mà lúc này sư phụ quay lại, cô ấy cầm cái bàn là định đ-ập vào đầu Vương Đại Hoa, còn hù dọa bà ta nói là sẽ báo công an, xử b-ắn Vương Đại Hoa, lúc đó mới dọa bà ta chạy mất."
“Nếu không bà ta cứ chắn em, không cho chúng em đưa chị Ương Ương đi bệnh viện, không cho đi gọi điện thoại."
Chu Lãng lúc này nhịn không nổi nữa, quay người đi ra ngoài.
“Tiểu Lãng, quay lại!"
Mạnh lão phu nhân quát khẽ, bà chỉ sợ Chu Lãng đi làm chuyện gì dại dột.
Nhưng Chu Lãng cứ như không nghe thấy gì, lại đ-âm sầm vào B-éo và Tần Nam vừa mới lật đật chạy tới.
“B-éo, cản cậu ấy lại."
Giang Tiểu Ngải gọi to một tiếng.
B-éo lập tức giữ c.h.ặ.t Chu Lãng:
“Người anh em, cậu làm sao thế?"
Mắt Chu Lãng đỏ ngầu, hét lên:
“Đừng cản tôi, tôi phải g-iết mụ ta."
Ban đầu B-éo chỉ định cản hờ thôi, nhưng nghe lời này là biết có chuyện rồi, vội vàng ôm cứng lấy Chu Lãng:
“Đừng kích động!
Có chuyện gì mọi người cùng bàn bạc."
“Buông tôi ra, đừng cản tôi, tôi phải g-iết ch-ết Vương Đại Hoa trả thù cho Ương Ương."
Chu Lãng tiếp tục gào thét và cố gắng thoát khỏi B-éo.
Mạnh lão phu nhân rảo bước tới, tát thẳng một cái vào mặt Chu Lãng.
“Cậu tỉnh táo lại cho tôi!"
Lúc này Chu Lãng mới ngừng gào thét, dường như đã bình tĩnh lại.
Tất cả mọi người đều không nói gì, dường như ngay cả không khí cũng ngưng đọng lại.
Mạnh lão phu nhân thở dài:
“Tiểu Lãng, Ương Ương còn đang ở phòng hồi sức tích cực, hai đứa nhỏ cũng đang ở trong l.ồ.ng ấp, cậu với tư cách là người chồng, người cha, cậu có trách nhiệm của cậu.
Cậu tìm Vương Đại Hoa báo thù cho thỏa cơn giận nhất thời, nhưng cậu có nghĩ tới không, nếu cậu bị kết án, thậm chí bị b-ắn ch-ết, Ương Ương và hai đứa nhỏ phải làm sao?"
