Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 69
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:26
“Lục Thiếu Vũ không nói một lời, lời nói dối bị vạch trần, mọi lời giải thích đều trở nên nhạt nhẽo vô nghĩa.”
Cô gái đó cũng thật bá khí, tặng cho Lục Thiếu Vũ hai cái tát:
“Đồ khốn!
Đồ l.ừ.a đ.ả.o!
Anh đã kết hôn rồi mà còn mặt mũi đi xem mắt sao?"
Sau đó, cô ấy lại bày tỏ sự cảm ơn với Giang Tiểu Ngải:
“Tôi tên là Sở Ương Ương, chuyện ngày hôm nay cảm ơn chị nhé, người đàn bà kia đột nhiên lao tới tôi còn chưa kịp định thần lại đã bị mụ ta cào trúng rồi."
“Không cần khách sáo, tôi nhìn ra được cô bị lừa."
Giang Tiểu Ngải nói rồi nhìn vết thương trên má cô ấy, thò tay vào túi nhưng thực chất là trực tiếp lấy từ phòng thí nghiệm không gian ra một hộp thu-ốc mỡ, “Về nhà dùng nước sạch rửa mặt rồi bôi cái này lên, sẽ không để lại sẹo đâu."
Cô gái mở hộp thu-ốc mỡ ra ngửi ngửi liền bắt đầu nói:
“Ngũ bội t.ử, khổ sâm, sinh địa, rết..."
“Đơn thu-ốc hay đấy!"
Sở Ương Ương giơ ngón tay cái với Giang Tiểu Ngải, “Vết thương nhỏ này của tôi mà dùng cái này thì đúng là phí thu-ốc tiên rồi."
“Có tác dụng là được.
Cô là bác sĩ sao?"
Giang Tiểu Ngải gặp được đồng nghiệp cũng khá vui mừng.
“Tạm coi là vậy đi!"
Sở Ương Ương có chút bùi ngùi, “Tôi chưa được học hành hệ thống gì cả, chỉ là đi theo cha mẹ lúc bị xuống nông thôn, học mót chỗ này một ít chỗ kia một ít, không rành kê đơn cho lắm, chủ yếu là mũi thính thôi.
Hồi ở nông thôn có làm bác sĩ chân đất một thời gian."
“Cô cái này gọi là thiên phú, là bản lĩnh trời ban đấy."
Ánh mắt Giang Tiểu Ngải sáng rực, đưa tay ra làm tư thế bắt tay, “Sở Ương Ương, chúng ta có thể kết bạn không?
Tôi tên là Giang Tiểu Ngải, tôi và cha tôi cũng là bác sĩ chân đất."
“Tuyệt quá!"
Sở Ương Ương vội vàng nắm lấy tay Giang Tiểu Ngải, “Chị là người bạn đầu tiên tôi quen sau khi gia đình tôi được phục hồi danh dự quay về thành phố đấy."
Lục Thiếu Lâm ở bên cạnh quan sát, anh vui khi thấy vợ mình kết bạn, lúc anh bận rộn cũng có người cùng cô đi xem phim.
“Hai con tiện nhân các người..."
Thẩm Đình tức nghẹn, trong mắt bừng lên ngọn lửa, “Các người đều là lũ tiện nhân cướp chồng người khác, đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ."
“Thẩm Đình, cô mà mắng thêm một câu nữa là tôi lập tức cho cô thành người câm đấy."
Giang Tiểu Ngải quát khẽ.
Thẩm Đình sợ ngay tắp lự, lần trước bị Giang Tiểu Ngải châm cứu cho mấy tiếng đồng hồ không nói được khiến cô ta thực sự sợ hãi.
“Tôi chưa bao giờ cướp Lục Thiếu Lâm, là cô và nhà họ Thẩm tính toán ép buộc tôi gả cho anh ấy."
Giang Tiểu Ngải lạnh lùng nói.
Nếu chỉ có Thẩm Đình làm loạn như vậy cô lười giải thích, cũng không cần thiết phải giải thích.
Cô là nói cho Sở Ương Ương nghe, cô không muốn người bạn mới hiểu lầm mình.
“Đã như vậy thì cô ly hôn đi!
Cô trả Lục Thiếu Lâm lại cho tôi."
Thẩm Đình dõng dạc nói.
Lục Thiếu Lâm sắc mặt âm trầm, giọng nói lạnh lùng:
“Thẩm Đình, cô tính là cái thứ gì?
Cho dù Tiểu Ngải không cần tôi, cô tưởng đến lượt cô sao?
Tôi cảnh cáo cô, còn dám nói nhăng nói cuội nữa là Lục Thiếu Lâm tôi nhất định sẽ không khách sáo đâu."
Thẩm Đình không dám gây sự với Giang Tiểu Ngải, lại chĩa mũi dùi vào Sở Ương Ương.
“Cô..."
Thẩm Đình không dám động thủ, chỉ dám động mồm động mép, “Tôi đã m.a.n.g t.h.a.i hơn hai tháng rồi, tại sao cô lại muốn cướp chồng tôi?
Trên đời này thiếu gì đàn ông, tôi là một người phụ nữ mang thai..."
“A!"
Thẩm Đình chưa kịp nói hết lời đã kêu lên một tiếng, sau đó lại không nói được nữa.
Giang Tiểu Ngải chỉ tay vào ch.óp mũi Thẩm Đình, nghiêm giọng mắng:
“Chồng cô là Lục Thiếu Vũ, dùng thân phận chưa kết hôn để lừa gạt người ta, lừa người ta đi xem mắt.
Cô không đi chỉ trích Lục Thiếu Vũ, cô lại đi phát điên với cô gái nhà người ta làm cái gì?"
“Lúc nãy tôi đã cảnh cáo cô rồi, nếu còn làm loạn nữa thì cho cô thành người câm luôn.
Cô không nghe khuyên bảo, bốn tiếng đồng hồ tới cô cứ từ từ mà chịu đựng đi!"
Sở Ương Ương cũng tức giận, vốn dĩ cô đã chẳng muốn đi xem mắt rồi, là do người mai mối tâng bốc Lục Thiếu Vũ lên tận mây xanh cô mới miễn cưỡng đến xem thử, kết quả lại xảy ra chuyện này, thật là xui xẻo.
“Quản cho tốt người đàn ông của cô đi, đừng để anh ta ra ngoài rêu rao lừa gạt, làm hại con gái nhà lành."
Sở Ương Ương nói với Thẩm Đình, “Tôi nể tình cô cũng là người bị hại, cô cào xước mặt tôi tôi không truy cứu cô.
Tuy nhiên nếu cô còn dám ăn nói xằng bậy bịa đặt thì chúng ta nợ cũ nợ mới tính một lượt luôn."
Nói xong, Sở Ương Ương kéo Giang Tiểu Ngải:
“Chúng ta đi!"
Lục Thiếu Lâm đi theo phía sau, có chút thất vọng nho nhỏ.
Đây là buổi hẹn hò đầu tiên của anh và vợ, khó khăn lắm mới dẹp xong kẻ địch, muốn nói chuyện riêng một chút mà cô gái này lại chen ngang ở giữa.
Cũng may Sở Ương Ương ánh mắt trong veo, không giống người xấu.
Lục Thiếu Lâm chỉ có thể nỗ lực ám thị tâm lý cho mình, vợ có bạn mới là chuyện tốt, anh nên ủng hộ.
Sở Ương Ương và Giang Tiểu Ngải trao đổi rất nhiều về chuyện làm bác sĩ chân đất ở nông thôn, trò chuyện cực kỳ tâm đầu ý hợp, Lục Thiếu Lâm đi theo phía sau hoàn toàn không chen được lời nào.
Sau khi đưa Sở Ương Ương về nhà, thời tiết quá lạnh, buổi tối cũng không có chỗ nào để đi nên chỉ có thể về nhà.
Lục Thiếu Lâm thầm tính toán nhất định phải tìm cơ hội hẹn hò riêng với Giang Tiểu Ngải mới được.
Sau khi quay về nhà họ Lục, Chu Tĩnh Thư vội vàng bưng hoành thánh nóng hổi lên:
“Mẹ đoán là các con sắp về rồi, mau ăn lúc còn nóng đi, mẹ tự tay làm đấy."
Thím Trần vốn dĩ không có mặt ở phòng khách, bà ta nghe thấy động tĩnh vội vàng từ trong phòng nhỏ đi ra, cả người đứng sững tại chỗ, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, không biết đứng trước mặt là người hay ma?
“Thím Trần, cháu thật sự rất cảm ơn vé xem phim thím đưa cho."
Giang Tiểu Ngải cố ý nói, “Không chỉ giúp chúng cháu xem được một bộ phim mà còn thuận tay bắt sống bốn tên đặc vụ địch."
Lục Thiếu Lâm cũng phối hợp theo:
“Thím Trần, thím có công đầu đấy!"
Sắc mặt thím Trần trắng bệch.
Hành động thất bại rồi, vậy đứa cháu trai nhỏ của bà ta phải làm sao đây?
Chu Tĩnh Thư nghe thấy lời này tim đ-ập thình thịch, gặng hỏi hồi lâu xác định cả hai người đều không bị thương mới coi như tạm thời yên tâm.
“Xem phim mà nguy hiểm vậy sao?"
Chu Tĩnh Thư cau mày, “Tiểu Lâm, mấy tấm vé mẹ đưa con hay là thôi đi..."
“Mẹ, chuyện xảy ra hôm nay cũng là tình huống ngẫu nhiên thôi ạ.
Con ăn xong bát hoành thánh này sẽ đi thẩm vấn bốn tên phạm nhân kia để dẹp bỏ nguy hiểm.
Vé xem phim con đã tặng hết cho Tiểu Ngải rồi, cô ấy thích xem phim."
Lục Thiếu Lâm vừa nói vừa ăn hoành thánh ngấu nghiến.
Chu Tĩnh Thư muốn khóc mà không có nước mắt, sao bà lại sinh ra một đứa con trai ngốc như vậy chứ?
Giang Tiểu Ngải nhìn thím Trần đang đứng ngơ ngác tại chỗ, lại hỏi:
“Thím Trần, chị cả của thím ngày mai lúc nào thì đến ạ?
Cháu còn đang đợi xem bệnh cho bà ấy đây!"
